Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngô Dạng rất tâm lý nhắn tôi: “Cậu cứ ôn thi , việc đăng ký tớ lo, tới nghỉ đông chúng ta mới đầu tập trung luyện.”
tuần ôn thi, ngày Trăn đến tìm tôi. Cậu ta cứ lắp camera theo dõi tôi vậy, tôi đâu cậu ta tìm .
lần tôi ôn bài, cậu ta cầm sách tới hỏi bài, tôi giảng giải. Với tư cách lớp phó tập, tôi không tiện từ chối, nhưng giảng rát cả họng mới phát hiện cậu ta chẳng nghe chữ .
Lúc không ôn bài, cậu ta ngồi cạnh tôi lướt điện thoại, hết cày phim, một đứa trẻ tăng động không thể ngồi yên nổi một phút.
Dưới sự phá đám kiên trì cậu ta, tôi thi trượt vỏ chuối một cách hoàn hảo.
Cậu ta thậm chí nói với tôi: “Ngôn Ngôn, tớ quan trọng hay việc quan trọng?”
Tôi đảo mắt: “Cậu không có chút tự mình biết mình à?”
Cậu ta cười cợt: “Tớ biết chứ, lòng Ngôn Ngôn, tớ quan trọng nhất.”
Đúng dự đoán, kỳ thi này, điểm GPA Hứa Nhiễm cao hơn tôi 0,1.
Nhìn bảng xếp hạng điểm số, tôi dường đã hiểu mục đích Trăn tiếp cận tôi.
Tôi nén giận, đầu giằng co với Trăn.
Nếu đã thích thì tôi hầu tới bến.
Suốt kỳ nghỉ đông, Trăn không hề liên lạc với tôi, tôi chẳng tâm trí đâu đối phó với cậu ta.
Team chúng tôi tập trung luyện năm ngày một tuần, ngày năm . Ngô Dạng dựa trên thói quen từng người soạn người một giáo án riêng.
Năm luyện chia thành mô hình 3 + 2.
Ba tập trung, luyện cá nhân.
Với tư cách đội trưởng, ngày Ngô Dạng gọi mọi người nhóm, đồng hành cùng đồng đội suốt quá trình tập luyện, thực sự rất vất vả.
Kỳ nghỉ chúng tôi đều không về quê ở ký túc xá tiện tập luyện.
Vì tôi và Ngô Dạng cùng trường nên tiện trao đổi, lần tập luyện tôi và cậu đều hẹn nhau ở tiệm net gần trường.
Mặc dù tôi đánh kiếm khách khá giỏi nhưng lối quá hổ báo, thiếu sự ổn định. Sau vài lần thử lửa, cả đội đều thống nhất rằng tôi hợp với vị trí Thuật sư.
Ngô Dạng đúng thiên tài toàn năng, nghề thông thạo.
giảm bớt gánh nặng cậu , ngoài thời gian luyện chung, tôi tự dành thêm ngày rèn luyện kỹ năng.
12 giờ đêm, trạng thái Ngô Dạng hiển thị online, cậu nhắn tin tôi : “Sao chưa ngủ?”
Tôi ngáp một cái, trả lời: “Không ngủ , tớ vào luyện tay chút.”
Cậu mời tôi vào chế độ giải trí, bảo sau 12 giờ đêm có event, thắng ván nhận trang bị hiếm.
Tôi nói với giọng nghẹt mũi: “Ừ, ok.”
Nhiệm vụ đầu, người lũ lượt đổ về miếu Sơn Thần. Một trận chém giết kéo dài suốt 30 phút làm tay tôi mỏi nhừ.
Ngô Dạng nhắc nhở: “Buồn ngủ thế rồi không chịu ngủ.”
Tôi thở dài: “Lỡ đầu rồi, bỏ cuộc tiếc lắm.”
Ngô Dạng cười nhẹ một , chuyển chủ đề sang tôi: “Ngày cậu có bận gì không?”
“Không.”
“Ngày nghỉ tập một hôm, ngoài xả hơi chút .”
“Ờ.”
Xong ván , cậu gửi tin nhắn Wechat tôi: “Tớ đặt vé rồi, ngày bọn mình trượt tuyết nhé.”
Tôi đáp: “Tớ không biết trượt tuyết, sợ ngã lắm.”
Ngô Dạng: “Đừng sợ, tớ dạy cậu trượt, dễ lắm.”
“ thôi, vậy gặp.”
Cái đứa mang tính hiếu thắng cả đời tôi đã ngã chỏng gọng vô số lần trên bãi tuyết. Ngô Dạng nắm tay tôi, bảo tôi đừng cố quá.
Tôi rút tay , mạnh miệng tuyên bố: “Nếu tớ không thì tớ cắm trại ở đây luôn, không về nữa.”
Vừa dứt lời, tôi ngã dập mông.
Ngô Dạng kéo tôi dậy, bật cười: “Cậu ngã thêm cú nữa tớ phải đưa cậu vào bệnh viện đấy.”