Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

13

“Có một fan cuồng vẫn luôn theo dõi và quấy rối cô ấy, lần gặp mặt suýt đã xảy ra chuyện…”

Mạnh Yến nhíu mày giải thích.

Tôi cắt ngang anh.

“Không cần phải giải thích tôi những chuyện này, anh là độc thân, muốn đi đâu đi.”

Sự mất kiên nhẫn bị nén cả tối mắt Mạnh Yến cũng dâng lên.

“Khương Manh, nên biết điểm dừng.”

Giọng anh trầm xuống.

“Nếu vì những lời đồn đoán trên mạng mà…”

Anh im lặng vài giây, như đang nhẫn nhịn điều gì.

“Tôi và Tần Thư ở bên nhau, đó đều là chuyện quá khứ rồi, còn muốn bám lấy không buông bao lâu ?”

“Sau khi chúng ta chia vẫn luôn là bạn, giờ bạn bè gặp rắc rối, tôi đi xem một có vấn đề gì?”

Nhận ra giọng điệu mình quá gay gắt, anh giơ xoa mi tâm, cố gắng dịu lại.

“Đừng làm loạn không? Gần đây tôi…”

Tôi tránh động tác anh định nắm mình, đi thẳng tới .

Nắm lấy nắm , ra hiệu anh rời đi.

Ánh sáng ở hành lang xiên xiên rọi vào phòng khách vốn đã hơi tối.

Cơn bực bội và tức giận trên mặt Mạnh Yến , dưới ánh sáng ấy không che giấu.

Anh nhìn tôi vài giây, bước nhanh ra ngoài.

Chỉ là đi ngang qua tôi, bước chân anh hơi khựng lại.

Giọng anh hạ rất thấp, chữ đều rõ ràng.

“Khương Manh, tôi đã lùi mức này rồi.”

“Hy vọng đừng hối hận.”

Cánh nặng nề đóng sập ngay mắt tôi.

Tôi dựa vào , lặng lẽ đứng một .

Cảnh vừa rồi đúng là có quen thuộc.

nhất định đây sẽ là lần .

Tôi đổi mật khẩu khóa , xóa vân .

trở phòng.

Một đêm ngủ ngon.

14

Tiêu Tiêu đi hưởng tuần trăng mật , mang cho tôi cả đống quà.

Tôi cúi đầu mở lớp gói, mặc kệ cô ấy nheo mắt đánh giá tôi.

“Lần này cứng cỏi phết nhỉ, thật sự chia rồi à?”

Năm năm tôi ở bên Mạnh Yến , những giằng co, qua lại và nước mắt đó.

Tiêu Tiêu là duy nhất biết chuyện.

Cô ấy đã khuyên tôi vô số lần, cũng mắng tôi vô số lần.

Ngay khi cô ấy tưởng tôi sắp hết thuốc chữa, tôi lại tự mình bước ra .

Khó mà không khiến ta ngạc nhiên.

gửi cái video đó, tôi còn lo chịu không nổi cơ.”

Cô ấy uống một ngụm cà phê, giọng điệu đầy thán.

Tôi giật nốt dải ruy băng , cười cô ấy.

ơn đi hưởng tuần trăng mật còn nhớ tôi, tôi ổn mà.”

Vừa nói xong, chính tôi cũng khựng lại một .

Hóa ra có một ngày, tôi cũng có dùng giọng điệu nhẹ nhàng như để đùa đoạn tình này.

Rõ ràng Tiêu Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.

rồi, hôm qua thần thần bí bí bảo có chuyện muốn nói tôi, chuyện gì ?”

Động tác tôi khựng lại, đặt món quà xuống.

Sau đó chậm rãi kể lại toàn bộ chuyện hôm đó Lục Chẩn đưa tôi nhà.

Tiêu Tiêu không hề ngạc nhiên.

“Có mỗi chuyện này à? Tớ nói từ tám trăm năm rồi, đàn anh Lục đối , .”

Lục Chẩn là truyền kỳ trường chúng tôi, có nói là nhân vật cấp học thần.

Ngay cả kỳ nghỉ hè năm nhất đại học cũng bị hiệu trưởng mời để chia sẻ kinh nghiệm.

đó Tiêu Tiêu kéo tôi đi nghe.

Nói là để hấp thu kiến thức, thực chất là đi chiêm ngưỡng dung nhan vị học thần truyền thuyết.

Quả thật gương mặt Lục Chẩn cũng không khiến chúng tôi thất vọng.

nên chúng tôi cứ đi hết lần này lần .

Có lẽ vì chúng tôi nhìn quá chăm chú, hiệu trưởng chú ý tới chúng tôi.

Ông ấy lập tức quyết định để Lục Chẩn kèm riêng, phụ đạo thêm cho mấy sinh viên khát khao tri thức như chúng tôi.

Từ đó, Tiêu Tiêu luôn nói Lục Chẩn đối xử tôi .

tôi chưa giác gì đặc biệt.

Anh ấy giảng bài sau vẫn rất nghiêm túc, những trọng điểm đánh dấu cũng chưa thiên vị.

Thật sự không biết cô ấy nhìn ra từ đâu.

này, đó không phải trọng điểm rồi.

Tôi cắn môi, có mờ mịt.

giờ tôi phải làm sao?”

Tiêu Tiêu vốn luôn nghĩ rất thoáng.

“Thích yêu, không thích nói rõ ra chứ sao!”

Coi như nói bằng không.

15

Tôi không thoải mái như Tiêu Tiêu.

Việc không nghĩ ra dứt khoát né đi.

Vì thế mấy ngày này, tôi cố ý tránh gặp trực tiếp Lục Chẩn.

làm một công ty.

Muốn hoàn toàn tránh mặt gần như là chuyện không .

Nhìn Lục Chẩn thang máy, tim tôi khẽ thót một cái.

Là Lục Chẩn lên tiếng .

“Manh Manh, mấy ngày nay đang tránh anh à?”

Giọng điệu đầy nghi hoặc.

Như thật sự không hiểu nổi.

Tôi suýt còn nghi ngờ là mình phán đoán sai.

Vừa định lảng sang chuyện một cách cho qua, thấy Lục Chẩn khẽ cười.

nụ cười ấy có một tia mất mát khó gọi thành tên.

tình anh, khiến khó xử sao?”

Giọng anh trầm xuống một .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.