Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
“Thư Dao!”
Khi trở về phòng bệnh, y tá phụ trách tôi là Tiểu Hứa vừa thấy tôi liền mắt sáng lên.
“Cô đi đâu vậy, sao không mang điện thoại theo!”
“À, xin lỗi……”
Còn chưa nói hết câu, Tiểu Hứa đã vội vàng ngắt lời tôi.
“Đừng nói đó nữa!”
“Vừa rồi phía trên vừa có thông báo, có người hiến tặng phù hợp với cô rồi!”
Lời vừa dứt, người phản ứng mạnh hơn tôi lại là Phó Tấn Ngôn bên cạnh.
“Thật sao? Hôm nay có thể phẫu thuật không?”
Y tá Tiểu Hứa nhìn anh một đầy kỳ lạ, sau đó quay sang tôi nói:
“Thông báo vừa mới được gửi xuống, bây giờ cô lập tức cho tôi một câu trả lời.”
“Cô may mắn lắm đó, vốn dĩ cô là người nhập viện muộn , theo phải xếp cuối.”
“Nhưng người trước cô, một người bệnh tình trở nặng, một người là nam giới thân hình cường tráng, không khớp kích cỡ gan của người hiến tặng.”
“Cô ăn trưa chưa?”
“Chưa……” Tôi phản xạ có điều kiện trả lời, “Gần phản ứng thuốc mạnh quá, tôi ăn không vô, sáng nay cũng chỉ uống một ly sữa.”
Y tá Tiểu Hứa nhìn đồng hồ, lập tức cười nói:
“Vậy tốt quá, không phải nhịn ăn nữa, lập tức có thể sắp xếp phẫu thuật.”
Đến khi cô ấy nói xong, tôi vẫn còn chưa dám tin.
Theo phản xạ quay đầu nhìn Phó Tấn Ngôn, thấy anh cũng như tôi.
ra thật sự là may mắn……
Tôi không chút do dự nói: “Tôi đồng ý phẫu thuật.”
Vì là thông báo phẫu thuật gấp, Thư Nghiên không kịp quay lại.
Tôi dặn cô bé trong điện thoại cứ , không sao đâu.
Cô bé lập tức nổi giận: “Sao có thể không sao! Em định phải là người đầu tiên gặp chị sau khi phẫu thuật!”
Vì giao thừa ông chủ khách sạn hứa trả ba lần lương tăng ca, nên cô mới tạm thời đến làm thêm.
Ai mà ngờ, cô vừa đến khách sạn, bên tôi lại có thông báo.
Khi được đẩy vào phòng phẫu thuật, Phó Tấn Ngôn vẫn an ủi tôi:
“Không sao đâu, đừng sợ.”
“Ừ, tôi không sợ.”
Đến lúc này, dường như cũng chẳng giả vờ không quen nữa rồi.
14
Cánh phòng phẫu thuật khép lại.
Phó Tấn Ngôn đứng chờ bên ngoài.
Lần đầu tiên anh cảm thấy, bệnh viện đúng là một nơi rất tàn nhẫn.
Khó khăn lắm mới có thể mất rồi lại được, vậy mà lại bắt anh phải trải qua một cuộc dày vò dài đằng đẵng.
Anh cố gắng nhắn tin cho , nhưng phát hiện tay mình run.
Tin nhắn phải rất sau mới gửi đi được.
hỏi anh có qua để đi không?
Anh trả lời không .
Cũng không đã ngồi ngoài phòng phẫu thuật bao .
Đột nhiên phòng bật mở, y tá vội vã bước ra.
“Người nhà của Thư Dao có không?”
giao thừa tắc đường, Thư Nghiên vẫn chưa đến kịp.
Y tá không được người ký tên.
Phó Tấn Ngôn lập tức bước lên: “Tôi ký.”
Nhưng khi bị hỏi là quan hệ gì với bệnh nhân, anh khựng lại.
Phải nói sao ?
Anh và cô quen đã hơn mươi .
Nhưng giờ phút này, họ không còn là thanh mai trúc mã, cũng chẳng còn là người yêu, chỉ là những… người bạn bình thường đã xa cách .
Mà bạn bình thường không thể ký thay người khác.
“Sao vậy?”
Lúc này y tá Tiểu Hứa cuối cũng rảnh rỗi chạy tới.
Hiểu rõ tình hình xong, cô ấy lập tức lấy túi ra một tờ giấy.
“Bệnh nhân trước đó đã viết sẵn một tờ giấy ủy quyền, Phó tiên có thể ký thay cô ấy.”
Giây tiếp theo, Phó Tấn Ngôn nhanh chóng ký tên mình.
Y tá lại tất bật chạy vào trong.
Phó Tấn Ngôn hỏi y tá Tiểu Hứa có thể xem tờ giấy ủy quyền đó không.
Tiểu Hứa lần đầu tiên thấy vị Phó tiên từng quyên tiền cho bệnh viện này, mà mắt đỏ hoe như thế.
Tờ giấy ủy quyền viết rất vội, nhưng vẫn nhận ra được là nét chữ của Thư Dao.
Khi trả lại cho Tiểu Hứa, anh thấy sau của tờ giấy có viết một dòng chữ nhỏ——
【Phó Tấn Ngôn, thật ra anh che giấu rất tệ.】
【Nhưng không sao, em cũng rất nhớ anh.】
15
Khi Thư Nghiên vội vàng đến, y tá Tiểu Hứa đã rời đi.
Thấy Phó Tấn Ngôn chờ trước phòng phẫu thuật, cô lập tức cảm ơn anh.
Nhưng đợi mãi, vẫn không thấy anh rời đi.
Làm gì vậy chứ, bệnh nhân phòng bên cũng quan tâm đến ca phẫu thuật của chị mình sao?
Cô liếc trộm Phó Tấn Ngôn bên cạnh, thấy mắt anh đỏ hoe, như vừa khóc.
Cảm xúc dữ dội đến vậy sao?
Cô quay đi, vốn định bắt đầu cầu nguyện.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô bỗng linh cảm chợt đến.
“Phó tiên , đuôi số điện thoại của anh có phải là 2420 không?”
Phó Tấn Ngôn không phản ứng kịp, gật đầu.
Thư Nghiên lập tức đứng bật dậy.
Cô chỉ vào Phó Tấn Ngôn, kinh ngạc vài giây.
“Hóa ra anh chính là ‘ trăng’ đó!”
“ gì?”
Phó Tấn Ngôn ngơ ngác.
“Là ghi chú số điện thoại mà chị em đặt cho anh đó.”
Nhận ra người trước chính là người mà chị mình thích, Thư Nghiên lại ủ rũ ngồi xuống.
“Nhưng chị ấy chưa bao giờ dám gọi cho anh .”
“Chị ấy chỉ nhìn số điện thoại đó vào ban rồi âm thầm khóc thôi.”
Thư Dao tưởng mình giấu rất giỏi.
Nhưng thiếu nữ tuổi dậy lại rất nhạy cảm.
Thư Nghiên đã sớm , chị gái định thích người có số điện thoại được đặt là “ trăng”.
Cô bé thở dài: “Tiếc thật, chị em thích anh như vậy, vậy mà anh lại đính hôn với người khác rồi.”
“Vậy chị em phải làm sao ……”
“Không có người khác.” Phó Tấn Ngôn đột nhiên nói.
Anh nghiêm túc nhìn Thư Nghiên: “Trước sau đều chỉ có chị ấy.”
“Anh và chị em quen rất sớm rồi sao?”
Thư Nghiên lại kinh ngạc.
“Chị em đồng ý lời cầu hôn của anh rồi à? Nhưng chị ấy chưa nói gì với em .”
Phó Tấn Ngôn: “……”
Anh quay đi.
“Còn chưa kịp cầu hôn……”
Dừng một chút, lại nói thêm.
“Nhưng bọn anh là thanh mai trúc mã.”
Họ đã yêu rất rất rồi.
16
Cuối , đèn phòng phẫu thuật cũng tắt.
Khi tỉnh dậy trong phòng chăm sóc đặc biệt, ánh đèn chói khiến tôi phải nheo mắt.
Lúc này, một bóng người bỗng xuất hiện trước , chắn ánh đèn trên cao cho tôi.
Phó Tấn Ngôn vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, đôi mắt đầy tia máu vì thức trắng.
Trông anh có chút nhếch nhác.
Tôi muốn cười anh.
Nhưng lại không cười nổi.
Thuốc tê tan hết, vẫn rất đau.
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào anh, Phó Tấn Ngôn mím môi.
“Tôi đã đánh với Thư Nghiên mới giành được cơ hội thăm này.”
Gì chứ, còn đánh với trẻ con, anh trẻ con thật đấy à?
“Chuyện này liên quan đến đại sự đời tôi, tôi phải nghiêm túc.”
Hả? Lại lôi chuyện đó ra nữa?
“Nghe tôi nói cho nghiêm túc.”
Ừ được rồi.
Tôi và anh cứ vậy mà giao tiếp bằng ánh mắt.
Trong mắt các y tá bên ngoài, thành ra là Phó Tấn Ngôn thầm một mình rất kỳ lạ.
“Thư Nghiên nói, tôi vẫn chưa cầu hôn.”
Tôi chớp mắt.
Phó Tấn Ngôn bỗng trở nên ngượng ngùng.
Lúc này, bên ngoài dường như có chuyện gì xảy ra, bỗng trở nên ồn ào.
Nhưng phòng chăm sóc đặc biệt cách âm tốt hơn phòng bệnh, hoàn toàn không ảnh hưởng đến chúng tôi.
Chỉ thấy Phó Tấn Ngôn lấy điện thoại ra, nhìn thời gian.
Sau đó liền bật cười.
“Đã sang mới âm lịch rồi.”
Anh mỉm cười nói với tôi.
“ thứ mười, đến rồi.”
(Hết chính văn)
Ngoại truyện ・ Phó Tấn Ngôn
1
Tháng đầu tiên sau khi chia tay.
Phó Tấn Ngôn giật mình tỉnh giấc vào nửa .
Sau khi phát hiện Thư Dao không còn bên cạnh,
lúc đó anh mới nhớ ra, họ đã chia tay rồi.
Lúc đầu anh vẫn chưa quen.
Thấy thứ gì Thư Dao thích, anh vẫn mua về gửi cho cô.
Cho đến khi nói với anh, Thư Dao đã đem tất những thứ đó bán đi.
Anh suy nghĩ một chút.
Bắt đầu chuyển tiền vào thẻ của cô.
Sau đó, Thư Dao dứt khoát không trả lời bất kỳ tin nhắn của anh nữa.
Cô đã đến vùng núi dạy học tình nguyện.
Phó Tấn Ngôn hoàn toàn không thể gặp cô nữa.
Cũng không thể tạo ra những cuộc gặp tình cờ được nữa.
Anh lo lắng cho cô.
Lo cô một mình bên ngoài ăn có ngon không, ngủ có yên không.
Vào ngày nhật của Thư Dao, sáng sớm anh đã dùng số điện thoại mới đổi để gọi cho cô.
Tiếng “tút tút” vang lên rất .
Thư Dao không bắt máy.
Phó Tấn Ngôn hiểu chuyện nên không gọi lại nữa.
Nhưng đến nửa , anh vô tình lướt thấy bài đăng đó.
Trong ảnh, Thư Dao cười rất rạng rỡ.
ra sau khi rời khỏi anh, cô có thể cười vui vẻ đến vậy.
Phó Tấn Ngôn cười khổ một tiếng.
2
Khi xảy ra động đất, Phó Tấn Ngôn là người đầu tiên nhận được tin.
Không do dự chút , anh bỏ buổi họp sáng hôm sau, lập tức lên đường suốt .
Thư Dao là giáo viên của ngôi trường duy nơi đó.
Khi anh đến nơi, địa phương đã bắt đầu công tác cứu .
Lần đầu tiên anh thấy được thế là địa ngục trần gian.
Vô số gia đình mất nhà , thi thể người chết rải rác khắp đống đổ nát, ngay trong không khí cũng như phảng phất mùi mục rữa.
Anh không kịp điều chỉnh tâm , lập tức lao vào công việc cứu .
Nhưng không được.
Không đâu thấy Thư Dao .
Thời gian trôi qua mấy ngày.
Số người sống sót được thấy ngày càng ít, trong khi số thi thể được đào lên lại ngày một nhiều.
Đã có khoảnh khắc, cảm thấy ông chủ của mình đứng bên bờ sụp đổ cảm xúc.
Như thể giây tiếp theo sẽ làm ra chuyện gì như chết theo vậy.
Anh ta sợ đến mức run rẩy gọi cho bố mẹ của Phó Tấn Ngôn báo cáo tình hình.
Ngày hôm đó, điện thoại của Phó Tấn Ngôn có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Nhưng anh hoàn toàn không để ý.
Cho đến ngày sau, cấp dưới cuối cũng mang đến tin tốt——
thấy một người nghi là Thư Dao.
Dường như là nhóm người đầu tiên được giải cứu sau trận động đất.
Lúc đó Phó Tấn Ngôn vừa mới hạ cánh.
Họ gần như đã lướt qua .
Trong đoạn ghi hình camera giám sát, Thư Dao dắt theo một bé gái, trông có vẻ không bị thương nặng.
hỏi anh có cho người lần theo camera để người không?
Phó Tấn Ngôn nhìn bóng hình trong giấc mơ ngày đó.
Rất .
Anh như thể bị rút cạn lực, người đột nhiên trở nên uể oải.
“Thôi đi.”
“Để cô ấy đi.”
3
Cuộc gọi đó khi được bắt máy, Phó Tấn Ngôn đã đoán được người đầu dây bên kia là ai.
là số điện thoại anh đổi sau khi chia tay.
Là số cá nhân.
Người duy số này, chỉ có cô.
Anh nói “A lô?”
Đầu bên kia không có hồi âm.
Lờ mờ nghe thấy tiếng nức nở bị đè nén.
Anh nhịn rất , vẫn không thể nhịn nổi.
“Em có sao không?”
Tại sao lại khóc mà gọi cho anh?
Tại sao sau khi nghe máy lại không nói một lời ?
Là bị ức hiếp sao?
Đúng lúc đó, thư ký bước vào, nhắc anh phải đi họp.
Các cổ đông đã đến đầy đủ.
Hôm nay là ngày đầu tiên anh đến chi nhánh.
Anh nên tạo ấn tượng tốt với mọi người.
Điện thoại vẫn im lặng không có tiếng nói.
Anh khẽ thở dài.
“Sao vậy, Phó tổng nhỏ?”
“Không có gì, chắc là gọi nhầm thôi.”
Nhưng trong lòng lại mong rằng, cuộc gọi đó rồi sẽ còn gọi lại lần nữa.
4
Tiệm hoa đã ngày chưa mở .
Cô bị bệnh, là ung thư.
Sau khi tái ngộ, Phó Tấn Ngôn rất nhiều cớ cho bản thân.
Chỉ là muốn nhìn cô một , không làm phiền.
Chỉ là muốn đưa cho cô chút tiền, cô mà.
Chỉ là muốn mang lại chút may mắn cho cô, không đến gần.
Chỉ là……
Không còn nhiều “chỉ là” như vậy nữa rồi.
Anh chính là rất nhớ cô.
Khi khoảng cách giữa anh và cô chỉ còn là cách một bức tường bệnh phòng.
Phó Tấn Ngôn cảm thấy bản thân ngày càng buông thả, ngày càng được đà lấn tới.
là tai nạn mất trí nhớ, là tình cờ gặp bệnh viện,
đặt trong phim truyền hình trước anh nhìn cũng chẳng muốn nhìn một .
Vậy mà giờ lại diễn nhập tâm đến thế.
nhật Thư Dao, sớm anh đã đặt bánh nhật tất các tiệm bánh gần đó.
Anh gần cô rất bận, tan ca chắc chắn sẽ rất muộn.
Nhưng không sao, hôm nay là nhật cô,
anh sẽ khiến cô trở thành người may mắn .
Qua ô kính tiệm bánh, anh thấy Thư Dao bên trong vui vẻ nhận lấy chiếc bánh.
Trong , anh không kìm được cũng bật cười.
Kết quả vì một chút tham lam, lúc đóng lại ấn nút chậm.
Thư Dao chú ý đến chiếc bên kia đường.
Dù anh đã đổi biển số .
Nhưng Thư Dao vẫn sau một giây sững người, lập tức đuổi theo.
Phó Tấn Ngôn theo phản xạ bảo tài xế tăng tốc.
Tài xế vừa định nói phía trước là đèn đỏ.
“Đợi đã! Dừng lại!”
Thư Dao đã va vào người khác.
dừng lại trước đèn đỏ.
Thư Dao cuối cũng nhìn rõ biển số , dừng bước lại.
Khoảng cách quá xa, Phó Tấn Ngôn không thấy rõ nét cô.
Chỉ cảm thấy bóng dáng nhỏ bé trong gương chiếu hậu, trong khoảnh khắc đó khiến người ta xót xa vô .
Anh thở dài một hơi.
Chiếc bánh chắc là bị đập hỏng rồi nhỉ.
Cô gái ngốc.
5
“Phó Tấn Ngôn, chiến thần tình yêu trong sáng, mau tỉnh lại đi!”
Bên cạnh có người lay mạnh anh.
Phó Tấn Ngôn mơ màng mở mắt.
Lúc này mới nhớ ra,
là ngày thứ bảy họ bị kẹt trong khách sạn vì bão tuyết.
“Đã nửa rồi, mau ước đi.” Kỳ Nghiên nói,
“Dù nước ngoài, nhưng chúng ta vẫn giữ theo phong tục trong nước một chút đi.”
Nhưng Phó Tấn Ngôn chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ.
“Ước gì chứ?”
“Cậu hỏi tôi? Tôi đâu cậu muốn ước điều gì!”
“Ừm……”
Phó Tấn Ngôn nheo mắt, suy nghĩ một lúc .
“Vậy …… mong cô ấy may mắn.”
“Khá lắm, đúng là chiến thần tình yêu trong sáng!”
Mọi người cười ồ lên.
Cuối , Phó Tấn Ngôn cũng cười theo.
Cũng không cô gái mà anh nhắc tới,
giờ đâu, sống có tốt không.
Khi đó ai mà ngờ được, tương lai họ sẽ có ngày gặp lại.
Vào thứ mười mà cô từng ước.
6
Thư Dao mươi tuổi cảm thấy mình là người xui xẻo trên thế giới.
Phó Tấn Ngôn mươi bảy tuổi hy vọng cô là người may mắn trên thế giới.
(Toàn văn hoàn)