Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Tạ Vinh, mau gọi đại phu, mau gọi đại phu!”

Thế Tạ Vinh ta đầy giằng co.

Trong mắt hắn lóe lên vẻ đấu tranh.

“Chiêu Chiêu…”

mang thai con của hắn…”

“Nếu không có này…”

Hắn muốn hại con của ta sao?

Qua làn nước mắt, ta khuôn mặt mơ hồ của Tạ Vinh.

cảm thấy hắn đáng sợ hơn Diêm Vương.

Ta gào lên đến xé lòng:

“Nếu có chút sơ suất nào, đời này ta sẽ không bao giờ tha thứ ngươi!”

Đúng lúc này, cửa bỗng bị phá tung.

Các tỷ muội trong dẫn theo phu nhân xông vào.

Người hoàng trừng lớn mắt.

“Máu… dưới thân Chiêu Chiêu có máu!!!”

“Mau mời đại phu đến!”

11

Cửu tử nhất sinh.

Ta dốc hết sức sinh hạ .

Hôn mê mới tỉnh lại.

Thẩm Hiên canh bên giường ta.

Thấy ta tỉnh, vành mắt hắn đỏ hoe.

Hắn nắm ta, vừa khóc vừa cười.

“Tỉnh … tỉnh là …”

“Xin lỗi, là lỗi của vi phu. Ta không nên rời khỏi …”

này ta mới .

Hôm ấy, Thẩm Hiên bị người của Tạ Vinh gọi .

Yến tiệc là cái bẫy hắn cố ý sắp đặt ta.

cần ta đến, nhất định sẽ rơi vào lưới.

Ta nhẹ nhàng lắc đầu, lau nước mắt hắn.

“Thế tử quyền cao thế trọng, hắn muốn gì, lẽ nào những thương nhân thấp hèn chúng ta chống lại được?”

“Con đâu?”

Thẩm Hiên gọi nhũ mẫu đến.

trai.

sinh non, có chút gầy yếu.

tinh thần vẫn khá .

Nhũ mẫu bế nó đến gần ta.

Nó hé miệng, vui vẻ cười.

Lòng ta hơi yên ổn.

Cứ tĩnh dưỡng tháng.

Ta đóng cửa không ngoài, chuyên tâm chăm con.

Thời gian lâu dần, trong mắt Thẩm Hiên có chút hoảng sợ.

“Chiêu Chiêu, sao ?”

đừng dọa ta…”

“Chúng ta ngoài dạo được không? ở trong thôi…”

Ta ngẩn .

lắc đầu:

“Không .”

ta tỉnh lại, phu nhân nghe tin đến thăm.

Trên mặt người mang theo hối hận và ảo não.

Khóc lóc nói người con trai là Tạ Vinh.

Cầu ta chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Đừng truy cứu lỗi lầm của hắn.

Ta không chịu lên tiếng.

Nói , ta có chút hận Tạ Vinh.

Trước kia khi ta ái mộ hắn, hắn không chịu trân trọng.

Nay tháng của ta lên, hắn lại cứ nhất quyết dây dưa.

suýt hại con của ta.

Phu nhân sự giằng co của ta.

Người buông lời nặng nề.

“Tĩnh An Hầu xấu gì nuôi dưỡng con mười . Hôn sự của con là ta nhờ người khắp nơi giúp con nói thành.”

“Lâm Chiêu, sớm con vong ân phụ nghĩa , ta thà rằng đó không đưa con về !”

Ta đột nhiên quay đầu người.

Phu nhân đang hối hận sao?

đó đến Hầu dự tiệc.

Câu này người từng nói.

Ta vốn định đến chỗ phu nhân tránh lát.

Vừa đến nơi lại nghe người nói với mấy tỷ muội:

“Chiêu Chiêu thì , lòng dạ cao quá, Vinh nhi lại cố chấp.”

“Chuyện này phải làm sao đây?”

“Sớm xưa đã không đưa con về.”

Ta tuy đau lòng.

ta luôn nghĩ, dù sao phu nhân thay ta chọn phu quân .

Trong lòng người ít nhiều vẫn có ta.

nay nghĩ lại.

Người trong đều Thẩm Hiên là kẻ ngốc, con gái nhà đều tránh không kịp.

Sao người lại chủ động nói mối ấy ta?

E là người muốn để ta khó mà lui.

Không ngờ cuối cùng lại thành khéo quá hóa vụng.

giọt nước mắt rơi khỏi khóe mắt ta.

Ta nhẹ tênh nói:

“Phu nhân, ta chưa từng nghĩ .”

“Người yên tâm, ta sẽ không hại thế tử.”

“Mời người trở về .”

Phu nhân nghẹn lời.

Người vươn , giống muốn chạm vào vai ta.

ta nghiêng người tránh .

Nếu Tạ Vinh đuổi theo quá gắt.

ta liền đóng cửa không , khiến hắn không có cách nào xuống .

Thẩm Hiên bế từ trong lòng ta.

Hắn thuận miệng nói:

“Có phải vẫn đau lòng vì lời hôm đó của phu nhân không?”

ta đang chỉnh y phục con bỗng khựng lại.

Ta lắc đầu.

“Là mẫu thân, ta hiểu cách làm của người.”

“Không sao.”

“Không chọc nổi, ta trốn là được.”

Thẩm Hiên mím môi.

Vẻ mặt hắn nghiêm túc.

“Sắp , sắp ổn .”

Mùa xuân .

Ta mới câu “sắp ổn ” trong miệng Thẩm Hiên là ý gì.

Tạ Vinh bị điều đến Giang Nam làm quan.

Giang Nam xa xôi, riêng đường đã mất ba tháng.

Hắn chuyến này, nếu không có chiếu triệu thì không được hồi .

Trong không Tạ Vinh nữa.

có nghĩa là ta không cần trốn hắn nữa.

ta run rẩy, cẩn thận hỏi Thẩm Hiên:

“Lời này là sao?”

“Thánh đã ban xuống ?”

Thẩm Hiên nắm lấy cổ ta.

Giọng kiên định.

.”

“Biểu tỷ thổi gió bên tai Thái tử điện hạ. Hơn nữa ngoái hắn hành sự sự không thỏa đáng, Thánh thượng nói hắn trẻ, bảo hắn đến Giang Nam rèn luyện phen.”

“Chiêu Chiêu, này không cần sợ nữa.”

Ta dựa vào lòng Thẩm Hiên.

Mừng đến bật khóc.

12

Ngoại truyện Tạ Vinh

.

Ta từ Giang Nam trở về thành tham gia tiệc mừng thọ phụ thân.

Dọc đường lòng ta vừa mong chờ vừa vui sướng.

càng đến gần thành, lại càng thấy sợ hãi.

Chiêu Chiêu, sống có không?

nay, ta luôn không nhịn được mà hối hận.

Ta quá nóng vội.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.