Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
Thật ra, tôi vẫn luôn biết.
Kỳ Lâm không liên quan gì đến chuyện này.
Khi gặp tình huống như vậy, một người có quyền quay lưng rời đi.
Tôi đều hiểu cả.
là tôi không tìm được lối thoát.
Buổi tối, tôi vừa về đến .
Giọng bố vừa giận vừa lo đã vang lên.
“Con lại đi đâu hả?”
“Không có việc gì thì yên trong đi, con không biết mình từng gặp chuyện gì sao?”
“Nếu con ngoan ngoãn , tan học là về ngay, thì có gặp được người xấu không? Môi trường đã không tốt, còn không biết tránh xa.”
Bố tôi giận nói.
Từ đến lớn, tôi luôn là hình mẫu con lý tưởng trong mắt .
Ngoan ngoãn, cầu tiến.
Mỗi đều đi đúng con vạch sẵn.
Nhưng chuyện đó, tôi bắt trở lơ mơ mệt mỏi, không còn là cô học sinh giỏi vui vẻ, mạnh mẽ như trước nữa.
Bố dĩ nhiên không hài lòng.
tôi thở dài, kéo dài giọng:
“Bố con nói cũng có lý, nếu không phải con nhiều chuyện, thì người ta cũng chẳng có cơ hội ra tay.”
Vậy …
Cuối vẫn là tôi sao?
Vì tôi không đủ cảnh giác, mới gặp phải tổn thương.
Trái tim vừa mới dịu lại một chút lại bị siết chặt lần nữa, tôi như rơi vào một vực sâu bốn phía toàn bẫy.
Xung quanh không ngừng vang lên một giọng nói:
Tại cả, tại cả.
tôi nhận ra điều gì đó, vội vàng tới đỡ tôi, trong mắt lộ ra vẻ xót xa, nhưng giọng điệu vẫn mang trách móc.
“Haiz, con bé này tâm lý yếu quá rồi, chuyện cũng đã qua hơn nửa năm, mấy đứa kia cũng được thả ra rồi. Con vẫn không buông bỏ chuyện đó, cứ nhắc là kích động, con phải tự ra chứ, không thì người khác biết làm sao?”
Từ chuyện ấy, tôi rất sợ những nơi đông người ồn ào, đặc biệt là người lạ.
Vì vậy tháng trước, công ty bố tổ chức tiệc cuối năm, ông dẫn tôi đi , như thường lệ còn muốn tôi lên sân khấu phát biểu.
Nhưng khi đối mặt với ánh đèn flash vô số ánh mắt đổ dồn, cơ thể tôi đột nhiên mất kiểm soát.
Lần tiên, ông mất mặt trước cấp dưới đối tác.
Vì sắc mặt bố tôi vô khó coi.
Ông gạt mạnh tàn thuốc, lạnh lùng nói:
“ không muốn khá lên, thì người khác có cách gì?”
“Nói cho ,” bố tôi bực bội quay đi, giọng vừa giận vừa thất vọng, “biết đâu là con chọc người ta trước, nếu không thì…”
Lời còn chưa dứt, anh trai tôi đã “rầm” một tiếng ra.
Anh đội cái tóc rối như tổ gà, rõ ràng vừa mới ngủ dậy, giọng khàn đặc.
Nhưng vẫn gào lên:
“Hai người có vấn đề thần kinh à? Đây là em ấy sao? Không trừng phạt kẻ bạo lực, cứ dồn ép em ấy đây làm gì?”
“Muốn giữ thể diện thì tự mình đi mà giữ, tôi em không phải công cụ để hai người khoe khoang.”
Bố tôi đến run người:
“Thằng nghịch tử!”
Có lẽ anh trai tôi đã quen làm “nghịch tử” rồi.
Anh chẳng hề sợ, kéo tôi thẳng ra khỏi .
“Đi, chỗ này không nổi nữa.”
“ thích tâm lý mạnh mẽ thì để tự mạnh mẽ đi. Đi nào, anh đưa em ra ngoài giải khuây.”
Cuộc trích trong bỗng biến thành một cuộc chạy trốn.
Tôi chậm nửa nhịp, ngơ ngác đi anh.
Cho đến khi ra khỏi cửa , đứng bên lề .
Tôi vẫn anh.
Bỗng anh khựng lại, ngơ ngác ngẩng , gãi gãi tóc hỏi tôi:
“Vừa nãy bố nói gì với em ? Sao lại mắng em?”
Tôi: ?
Hóa ra… anh chẳng nghe gì cả à?
Anh trai tôi dụi dụi mắt:
“Anh vừa mới ngủ được thì bị điện thoại gọi dậy, rồi lao ra ngoài luôn.”
“Vậy ,” anh nghiêm túc tôi hỏi, “em , hai anh em mình đi đâu đây?”
16
Cuối vẫn là anh trai tôi tìm một khách sạn, bảo tôi tạm thời ngoài một thời gian.
Đợi đến lúc nhập học, anh đưa tôi đến trường.
Tôi hơi ngơ ngác:
“Làm vậy có ổn không? Bố không giận sao?”
Anh trai thở dài:
“Bây giờ em quan tâm đến mình trước đã.”
“Ngày mai, anh đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý.”
Tôi sững người.
Vì sao phải gặp bác sĩ tâm lý?
Chuyện đó đã qua hơn nửa năm rồi.
Mọi thứ chẳng phải đã tốt hơn sao?
Anh trai nói:
“Em bị bệnh rồi.”
“Em vẫn chưa ra khỏi chuyện đó.”
“Không thể tiếp tục như này được.”
Ngày hôm , anh kéo tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.
Trong lòng tôi vẫn có đề phòng, lén lấy điện thoại tra thử.
Là một bác sĩ tâm lý rất nổi tiếng trong ngành.
Quả nhiên rất chuyên nghiệp.
Dù tôi phòng bị đủ kiểu, bà vẫn luôn mỉm cười dịu dàng.
Khi buổi tư vấn kết thúc, bà tôi, nghiêm túc nói:
“Rất nhiều người khi gặp chuyện không tốt rơi vào một trạng thái gọi là ‘nạn nhân tự trách’. bị mắc kẹt rất lâu trong sự kiện đó, lặp đi lặp lại mà không thể thoát ra.”
“ cảnh giác với mọi thứ xung quanh, luôn trong trạng thái dễ hoảng loạn.”
“Điều đó là bình thường.”
Đột ngột bị người khác nói trúng tim đen.
Trong tôi lập hiện lên những hình ảnh suốt nửa năm qua.
Tôi không dám đi một mình vào hẻm .
Đi trên , cần có người đứng ven là tôi đã sợ.
Thỉnh thoảng có xe tải chạy qua, tôi run rẩy toàn , hoảng hốt chạy tránh xa.
Còn rất, rất nhiều khoảnh khắc khác nữa.
……
Trong lòng tôi lúc nào cũng căng một sợi dây rất mảnh.
Sợi dây ấy căng đến cực hạn, không ngừng nhắc tôi:
phải bảo vệ .
phải cẩn thận.
phải luôn đề phòng.
Có như vậy người khác mới không làm tổn thương .
Không biết từ lúc nào, tôi đã khóc.
Bác sĩ tôi đầy cảm thông, tiếp tục nói:
“Nếu cứ như vậy, nỗi đau em lặp đi lặp lại. Trừ khi em tìm được một lối thoát, hoặc một đối tượng để trút cảm xúc, chuyển áp lực đó sang cho người khác, thì nỗi đau mới có thể nhẹ đi.”
Không hiểu vì sao, tôi chợt nghĩ đến Kỳ Lâm.
Nghĩ đến quãng thời gian anh tôi.
Nghĩ đến mấy tháng chúng tôi đối gay gắt.
Nỗi sợ hãi dường như nhạt đi đôi chút.
Bởi vì, cần anh, tôi nhớ đến việc anh chết không cứu.
Hóa ra… là vậy.
Nhưng tôi bác sĩ nhau, cả hai đều hiểu:
Đây không phải cách giải quyết.
Cách duy nhất là…
“Yêu lấy mình.”
Bác sĩ nói.
“Em phải hiểu rằng, việc bị tổn thương không phải em.”
“Ngay cả khi kẻ gây hại đã bị trừng phạt, đã quay về cuộc sống bình thường, thì cũng không có nghĩa là không sai. Em không thể gánh hết mọi lầm về phía mình.”
“Em phải yêu , chấp nhận rằng có những người làm tổn thương em là không cần lý do.”
Nói đến đây…
Nước mắt tôi đột nhiên rơi xuống, rơi không ngừng.
Sợi dây căng trong lòng cuối cũng đứt phựt, bật ngược lại, đau đến máu me be bét.
Có lẽ vì anh trai không được bố yêu thích.
Từ tôi đã được dạy rằng:
Con phải ngoan.
Con phải nghe lời.
Con phải cố gắng.
Con phải làm mọi thứ thật hoàn hảo.
Như vậy người khác mới yêu con, mới ngưỡng mộ con.
Đó mới là một cuộc đời tốt đẹp.
Tôi luôn nghe lời, luôn đi đúng con ấy, không lệch nửa .
Tôi học giỏi, giao tiếp tốt, chăm cầu tiến, ai cũng thích tôi.
Cho đến ngày hôm đó…
Đám người kia đột nhiên lao tới, vô cớ làm tổn thương tôi.
Vì sao chứ?
Vì sao lại làm hại tôi?
Tôi không tìm được câu trả lời.
, năng, tôi đổ mọi lầm lên chính mình.
còn có người đó nữa…
……
Bác sĩ trò chuyện với tôi rất lâu.
Đến khi tôi ra ngoài, anh trai lập ôm chầm lấy tôi.
Anh khóc toáng lên, long trời lở đất:
“Xin em, em ! Anh không biết em khổ như vậy, làm anh trai mà anh thật sự quá thất bại rồi!”
“Em ơi, em …”
Trên mặt tôi vẫn còn vết nước mắt chưa khô, mà anh hét lên như vậy, cả hành lang toàn là tiếng anh.
Tôi cũng hơi ngại.
“Thôi được rồi, được rồi,” tôi giọng an ủi,
“Anh có thể đưa em đi gặp bác sĩ, chứng tỏ anh vẫn quan tâm đến em mà.”
Nghe vậy, anh trai buông tôi ra, ánh mắt lóe lên một chút khác thường.
Tôi lập nhận ra:
“Ý gì ? Không phải anh đưa em tới sao?”
Anh trai cười yếu ớt:
“Sao có thể chứ? Ngoài anh ra thì còn có…”
Anh trai tôi đúng là hơi ngốc.
Ngốc thật.
Hoàn toàn không biết nói dối.
Tôi ánh mắt vô thức anh sang.
thoáng qua một góc áo khoác.
Tim tôi đập mạnh một cái.
Tôi lập đuổi .
Người đó đi rất nhanh, rất nhanh.
Tôi chạy tới tận ven , vẫn không ai.
Cho đến khi phía vang lên giọng bà cụ trách móc:
“Ây da, cậu trai này, vội vàng cái gì ?”
“Xin ạ…”
Tôi quay lại.
Bốn mắt nhau.
Cả hai đều sững sờ.
Là Kỳ Lâm.
Vẫn là anh.