Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta đã quá quen với thiên tâm và lạnh nhạt của phụ mẫu, nhưng Tần Hoan Ý và Tần Bảo Châu lại như mũi nhọn đối đầu với râu lúa, chúng bắt đầu đủ mọi cách tranh sủng đoạt ái của phụ mẫu.
Tần suất hai đứa cãi vã ngày càng nhiều. Tần Hoan Ý sai hoàn tát mình, rồi vu oan cho Tần Bảo Châu ức hiếp ả.
Tần Bảo Châu ngậm bồ hòn làm ngọt, thế mà nhẫn tâm tự độc chính mình, vừa nôn ra máu vừa ngả lòng mẫu khóc lóc.
Ta âm thầm mua chuộc thô sử hoàn của cả hai, giao nộp những bằng chứng chúng vu oan hãm hại lẫn nhau cho phụ mẫu.
Trò hề tỷ muội tranh sủng khiến phụ mẫu biến sắc.
Đêm đó, Tần Bảo Châu và Tần Hoan Ý mỗi đứa ăn hai mươi thước bảng, bị nhốt đường phạt quỳ.
Mỗi lần ta đi ngang qua cửa đường, đều có thể thấy nguyền rủa nghiến răng nghiến lợi của hai đứa muội muội trong. nhân đưa cơm kể lại, ánh mắt Tần Hoan Ý và Tần Bảo Châu nhìn nhau, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống lột da đối phương vậy!
Nửa tháng , phụ tổ chức một buổi thọ mừng sinh thần bảy mươi tuổi của tổ mẫu.
Tổ mẫu xuất võ tướng thế gia, lại mang tước vị Minh Dương Quận chúa. Thời trẻ người từng làm thư đồng cho Trưởng chúa, lại từng theo Thái tử mặc giáp ra trận giết giặc. Mặc cho tuế nguyệt có nhuộm bạc mái tóc người, không làm suy giảm đi phong của người.
Khách đến dự tiệc thảy đều là quan lớn hiển quý, ngay cả Thái tử và Tam hoàng tử giá lâm.
Thọ tưng bừng hỉ khí, ta cùng Tần Bảo Châu và Tần Hoan Ý vừa được thả ra khỏi đường ngồi chung một chỗ. Ba vị thiên kim Tướng phủ cuối cùng đồng loạt lộ diện.
Tần Bảo Châu đầu cài đầy châu thúy, mặc một bộ la quần màu phấn hồng, quả thực xinh đẹp kiều mị.
Còn Tần Hoan Ý dùng sa mỏng che , lộ ra đôi mắt hạnh ướt át, ngược lại có vài phần kiều diễm và bí ẩn.
Hai bọn chúng bề ngoài thì cười nói oanh, nhưng trong thì ánh mắt chảy xuôi toàn là mưu mô toan tính.
tiệc mới qua một nửa, Tần Hoan Ý chợt nhận lấy bình hoàn, mang vẻ áy náy rót cho Tần Bảo Châu: “Nhị tỷ tỷ, đây là do muội không hiểu , hôm nay muội kính tỷ một ly, mong tỷ tỷ lượng thứ cho muội!”
Tần Bảo Châu tính tình vốn thích ăn mềm không ăn cứng, nay thấy Tần Hoan Ý mình xin lỗi, nó có chút lâng lâng: “Tam muội muội không cần xin lỗi! Đều là tỷ muội trong nhà, nói gì tha thứ với không tha thứ.”
Nói xong, nó nhận lấy ly uống cạn một hơi.
Giọng nói của Tần Hoan Ý càng thêm nhu thuận: “Nhị tỷ tỷ thật tốt lượng! Muội muội khâm phục!”
Ta gắp một miếng vịt quay anh đào đưa miệng, ánh mắt hờ hững quét không xa, chợt giật mình nhận ra vị hôn phu có duyên không phận kiếp của ta là Triệu Ảnh nhìn ta chằm chằm không chớp mắt!
Khoảnh khắc ấy, nhịp tim như lỡ một nhịp.
Ngay lúc ta bận rộn trấn an trái tim đập loạn nhịp như hươu chạy của mình, Tần Bảo Châu cạnh bỗng nhiên rên lên một yểu điệu: “Á! Đầu ta choáng quá, Thu Nhi, đỡ ta ra ngoài dã đi.”
Tần Hoan Ý cười híp mắt, ả chen ra đẩy Thu Nhi – thiếp hoàn của Tần Bảo Châu – sang một , rồi đỡ chặt cánh Tần Bảo Châu: “Tỷ tỷ tốt, muội đi dã cùng tỷ!”
Đôi gò má Tần Bảo Châu ửng lên màu đỏ bất thường, thế mà lại để Tần Hoan Ý đỡ đi thật.
Thu Nhi thấy vậy không khỏi sốt ruột: “Nhị tiểu thư! Đợi nô tỳ với!”
Tiểu Hà, hoàn của Tần Hoan Ý, tóm lấy cổ Thu Nhi: “Thôi đi, Tam tiểu thư muốn tâm tình những thầm kín của tỷ muội với Nhị tiểu thư, một hoàn như ngươi xen làm gì?”
Ta nở nụ cười nửa miệng, đặt đũa xuống: “Thọ đông người quá, ta thấy hơi ngột ngạt, Xuân Nhi, theo ta ra viên hóng gió.”
Tần Hoan Ý gầy gò ốm yếu phải dốc toàn lực mới dìu nổi Tần Bảo Châu đẫy đà viên nhuận, hai người bước đi rất chậm.
Ta nhanh chóng đuổi kịp, nấp ở một chỗ cách đó không xa lén nhìn.
thấy Tần Hoan Ý với nụ cười dữ tợn đá văng cửa sương phòng, đẩy Tần Bảo Châu trong, đó ả đóng chặt cửa lại, xách váy vội vã rời đi.
Ta đợi bước chân của ả khuất hẳn, rón rén bước tới cửa sổ sương phòng hé mở. thấy trong sương phòng có một gã phu xe cao lớn, lúc gã mang vẻ say đắm ôm lấy Tần Bảo Châu hôn lấy hôn để.
Xuân Nhi cau mày, giọng nói nhỏ với ta: “Đại tiểu thư, gã phu xe là Tưởng Thạc, là một lãng tử phong lưu khét , tiền tiêu vặt mỗi tháng đều ném hết đám kỹ nữ, gần như thanh lâu nào ở kinh thành gã lượn qua rồi!”
“Mấy hôm nô tỳ đi y quán khám chứng nguyệt không đều, vừa vặn bắt gặp gã tìm đại phu bốc thuốc, nói gã mắc bệnh liễu rồi đấy.”
“Cái bệnh liễu đó đáng sợ lắm, bài thuốc làm giảm triệu chứng, không thể trị tận gốc! Những kẻ mắc bệnh liễu, gần như đều chết vì toàn lở loét cả!”
Ta nhìn bóng dáng Tưởng Thạc và Tần Bảo Châu đung đưa trong phòng, bất giác lùi lại một bước.
ác độc của Tần Hoan Ý, so với kiếp , đúng là có thừa chứ không hề kém cạnh!
Ta bước nhanh hồ cá chép cẩm lý cách đó không xa: “Xuân Nhi, ngươi mau đi gọi Triệu tử đến đây gặp ta.”
Tần Hoan Ý dám ở thọ của tổ mẫu dược Tần Bảo Châu, lại để một phu xe mắc bệnh liễu làm nhục nó. Kẻ điên mất trí vì muốn toàn rút lui, chắc chắn sẽ cắn xé lung tung.
Và ta, trưởng tỷ ngồi cùng bàn với bọn chúng, chính là kẻ gánh tội thay hoàn hảo nhất.
Ta cần một người giúp ta chứng minh trong sạch.
Không lâu , Triệu Ảnh đã được Xuân Nhi dẫn tới, chàng vừa thấy ta, hai mắt bỗng đỏ hoe: “Tố Nghi…”
Dường như có ngàn vạn lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Chàng hít sâu một hơi, cuối cùng bình tĩnh lại: “Tần Đại tiểu thư, người tìm ta có gì cần thương nghị?”
Ta tỏ vẻ khó xử nhìn chàng, ra hiệu chàng kề tai lại gần.
Ta đem hết những ấm ức mình phải chịu trong Tướng phủ cùng những Tần Hoan Ý đã làm kể cho chàng . Sắc Triệu Ảnh trở nên vô cùng âm trầm.
“…Tuy nói gia sử xấu xa không thể truyền ra ngoài, nhưng Triệu tử là vị hôn phu của ta, ta tin tưởng chàng. Triệu tử có thể cho ta mượn một nữ ám vệ được không?” Giọng ta mang theo chút nức nở.
Triệu Ảnh gật đầu, nhìn ta với ánh mắt đau lòng vô ngần: “Tố Nghi, nàng ráng nhịn thêm một chút, mùng ba tháng ta mãn tang kế mẫu rồi, ta sẽ lập tức đến cưới nàng!”
Nói xong chàng vỗ nhẹ hai cái, một nữ ám vệ ngọn cây xuống.
Ta khẽ thì thầm dặn dò vài câu, ám vệ gật đầu nhận lệnh, lập tức lao vút sương phòng của Tần Hoan Ý.
Chợt sương phòng truyền đến bước chân hỗn loạn, Tần Hoan Ý cố ý hô to đầy hoảng hốt: “Nhị tỷ tỷ! Tỷ không sao chứ?”
“Vừa rồi tỷ nói với muội, tỷ muốn một mình an tĩnh dã , một mực đuổi muội đi. Nhưng sao tỷ mãi không bàn tiệc?”
“Muội lo cho tỷ quá! Á! Nhị tỷ tỷ tỷ làm gì vậy!”
Ta và Triệu Ảnh đưa mắt nhìn nhau, cùng cất bước tiến sương phòng.
thấy cửa sương phòng tụ tập khá nhiều tử tiểu thư. Tần Hoan Ý ngồi bệt dưới đất, khuôn hoảng hốt khiếp đảm: “Nhị tỷ tỷ? Tỷ, tỷ lại dám cùng phu xe trong phủ…”
Một vị tiểu thư chán ghét dùng ống áo che : “Nhị tiểu thư Tướng phủ lại không biết liêm sỉ đến mức ! Dám làm cái đồi bại với nhân ngay trong thọ của tổ mẫu mình! Ta phi!”
Cô nương mặc váy xanh cạnh nàng ta cau mày: “ nói Tần Nhị tiểu thư là người được sủng ái nhất, mấy ngày ta còn định cho đệ đệ nhập chuế Tướng phủ cơ đấy. May mà ngày định bàn cưới hỏi ta lại ngã gãy , hôn mới không thành, bằng không đệ đệ ta hỏng cả một đời rồi!”
Một tử dùng quạt che nửa : “Suỵt, trên người phu xe sao lại mọc đầy mụn nhọt thế kia?”
Đám đông đồng loạt lùi , ta tiến lên vài bước. thấy Tần Bảo Châu nằm trên giường êm quyến rũ ôm cổ phu xe, trên lưng gã phu xe vẫn còn mấy mảng lở loét.
bỗng vang lên rống giận dữ: “Đủ rồi! Đừng nhìn nữa!”
Ngay giây tiếp theo, mẫu hùng hổ xông sương phòng, một cước đá văng phu xe, rồi dùng áo bào che kín mít Tần Bảo Châu.