Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tạ Lâm Tiêu? Không phải anh đang Cầm trong lâu đài à? đến đây quấy rối ?”
Mặt Tạ Lâm Tiêu vô cùng khó coi, anh ta không để ý đến Lục Chiêu Dã, đôi mắt dán chặt lên người tôi.
“ , em chắc chắn thấy mọi giữa anh và Cầm trên điện thoại rồi đúng không? Anh không nên nói , nhưng hôm nay anh đến đây là muốn cầu xin em anh thêm một cơ hội. Dù ta từng là vợ chồng, lúc em mang thai ta từng rất hạnh phúc, đúng không? dị ứng An An, anh bỏ bê hai mẹ Cầm trở đều là lỗi anh. Anh anh quá điên rồ. Anh có thể chuyển toàn bộ sản nghiệp Tạ An An bé đủ tuổi, anh sẽ tổ chức một lễ em và anh, anh…”
“Đủ rồi!”
Tôi mất kiên nhẫn cắt ngang anh ta.
“Những thứ tôi không cần, An An không cần.”
Tôi lên một , nắm lấy tay Lục Chiêu Dã.
“Giờ đây, tôi có lựa chọn tốt hơn. Anh .”
Thật lòng, tôi không hiểu vì Tạ Lâm Tiêu đến đây.
Rõ ràng anh ta yêu Cầm , yêu đến thế.
Mùa mưa dầm bắt đầu, tôi, Lục Chiêu Dã và An An cả ngày chỉ ru rú trong đọc sách, làm việc, chơi game.
Không ngờ Tạ Lâm Tiêu bám dai hơn tôi tưởng. Anh ta bao trọn một tầng suốt một tháng, ở ngay tầng dưới chỗ tôi.
Mỗi ngày sáng – trưa – chiều đều lên gõ cửa ba lần, hoa tươi, trang sức xếp đầy trước cửa.
Lục Chiêu Dã không vừa lòng, lo tôi và An An bị những món quà lay động, bèn chuyển hết tài sản đứng tên mình sang tên tôi, mỗi ngày đều ở cạnh tôi không rời nửa .
Đôi tôi thở dài:
“Lục Chiêu Dã, anh định quản lý công ty không? Tiền anh không kiếm à?”
Mỗi lúc như vậy, Lục Chiêu Dã làm mặt đáng thương nhìn tôi chằm chằm.
9“Anh sợ em và An An sẽ…”
Tôi không muốn nghe thêm mấy lời vô nghĩa ấy , dứt khoát dùng một nụ hôn để bịt miệng anh ta .
, trời cuối cùng hửng nắng, tôi kéo Lục Chiêu Dã đăng ký kết hôn.
quay thu dọn hành lý, ở sảnh tôi vô tình chạm mặt Tạ Lâm Tiêu. Trông anh ta tiều tụy thấy rõ, như thể cố ý chờ tôi ở .
nhìn thấy cuốn sổ đỏ trong tay tôi và Lục Chiêu Dã, anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc.
“ , chừng ấy thời gian qua… em thật sự không bị lay động chút nào ?”
Anh ta đưa tôi xem một đoạn video liên quan đến Cầm .
Hôm chạy khỏi lâu đài, cô ta ngất xỉu giữa đường. Đến tỉnh , thần trí không bình thường.
Tạ Lâm Tiêu không cô ta có giả vờ hay không, chẳng kiên nhẫn để dây dưa, dứt khoát trả cô ta Sầm.
Lúc này sản nghiệp Cầm đang lâm nguy, cha mẹ Cầm tìm đến Tạ cầu xin giúp đỡ, nhưng có thể được?
Tạ Lâm Tiêu hoàn toàn căm ghét Cầm .
Anh ta đồng ý, chỉ cần chịu đưa cả Cầm và Cầm Thanh Thanh thật xa, anh ta sẽ để cha mẹ Cầm có một cuộc sống đủ ăn đủ mặc, không đến mức lang thang nợ nần.
Vì lợi ích bản thân, cha mẹ Cầm đành nhẫn tâm đem gả Cầm một người nước ngoài điều kiện bình thường và có xu hướng bạo lực.
Hôm đưa cô ta xuất giá, Cầm bám chặt lấy chân Tạ Lâm Tiêu, nhắc những xưa .
Nhưng lần này, Tạ Lâm Tiêu không mềm lòng.
Và tôi vậy.
“ , em hả giận chút nào chưa?”
Tạ Lâm Tiêu nhìn tôi, ánh mắt khẩn cầu.
Tôi lắc đầu.
“Anh có gái tôi phải vào phòng phẫu thuật cấp cứu bao nhiêu lần không? bé sốc phản vệ suýt mất mạng, anh đang làm gì, anh có không?”
Mặt Tạ Lâm Tiêu trắng bệch, môi run rẩy, nhưng không nói được lời nào.
, tôi và Lục Chiêu Dã tổ chức một đám bên bờ biển. gái tôi làm phù dâu nhí.
Trên đường đến phòng tân hôn, tôi nghe nhân viên bàn tán:
“Có nhớ thiếu gia Tạ bao trọn một tháng không? Nghe nói anh ta bị sốc dị ứng, nhập viện rồi! Lúc được trợ lý phát hiện thì môi tím tái, không có cứu nổi không !”
Tôi sững người, rồi dứt khoát lên xe .
Lục Chiêu Dã nắm lấy tay tôi: “Em có muốn xem không?”
Tôi lắc đầu.“Không . Không liên quan gì đến em .”
Bây giờ, điều quan trọng nhất là hoàn thành cuối cùng trong lễ tôi và anh ấy.
Không việc gì có thể quan trọng hơn việc tôi tiến phía hạnh phúc chính mình.
[Toàn văn hoàn]