Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Phó Trầm Chu có lửa bị đè nén.
trước nhân viên y tế khứa, anh ta không nổi giận.
Việc kiểm tra của Hứa Niệm diễn khá chậm.
Cô ta cứ nói mình chóng .
Bác sĩ cô ta có đập đầu không.
Cô ta do dự một chút, nói:
“Hình có.”
Tôi không chen .
Chỉ bảo Lâm Hạ dùng điện thoại ghi âm, quay video.
Hứa Niệm thấy Lâm Hạ giơ điện thoại , ánh rối loạn thoáng chốc.
Tôi nhìn cô ta.
“ gì?”
“Cô là nạn nhân.”
“Lưu chứng cứ có lợi cho cô.”
Cô ta cắn môi.
“Tôi chỉ thấy vậy rất mất .”
“Bị xuống cầu thang thì không .”
“ lưu chứng cứ?”
Cô ta không nói gì.
khi kiểm tra sơ bộ, nhân viên y tế nói hiện tại cô ta không có vết thương chảy máu , ý thức cũng vẫn tỉnh táo.
“ cô ấy nói chóng , cổ tay, cá chân eo đều đau. Tốt nhất nên bệnh viện kiểm tra thêm.”
Hứa Niệm lại nắm lấy tay áo Phó Trầm Chu, nhỏ nói:
“Em muốn đợi cảnh sát xong đã.”
Bác sĩ cau mày, chỉ có thể để cô ta ngồi quan sát trước.
này, cảnh sát cũng tới.
Tất cả mọi người lối cầu thang vô thức yên lặng.
Cảnh sát dẫn đầu nhìn hiện trường một lượt.
“Ai báo cảnh sát?”
Tôi bước .
“Tôi.”
“Thẩm Đường.”
“Có người tố cáo tôi cô ấy xuống cầu thang, tôi yêu cầu dựng lại hiện trường.”
Cảnh sát nhìn Hứa Niệm.
“Là cô nói cô ấy cô?”
Hứa Niệm vô thức nhìn Phó Trầm Chu.
Tôi tiếng:
“Đừng nhìn anh ta.”
“Nhìn cảnh sát.”
“ cô nói lắm, bây giờ nói lại một lần.”
Phó Trầm Chu định mở miệng:
“Thẩm Đường…”
Cảnh sát nhìn anh ta.
“Vui lòng không cắt ngang quá trình .”
Phó Trầm Chu cứng người.
Hứa Niệm càng đỏ hơn, yếu ớt sắp vỡ.
“ tôi quá.”
Cảnh sát :
“Khi cô đứng đâu?”
Cô ta mím môi.
“Trên cầu thang.”
“Cụ thể là bậc thứ mấy?”
Cô ta nhìn về phía cầu thang.
Ánh hơi lơ đãng.
“Tôi không nhớ.”
Cảnh sát tiếp:
“Cô ấy cô từ hướng nào?”
“Chính diện, bên hông hay từ phía ?”
Ánh Hứa Niệm dao động giữa cầu thang Phó Trầm Chu.
“Tôi… tôi chỉ nhớ cô ấy đột nhiên đi tới.”
Tôi đứng bên cạnh, không cướp .
Hứa Niệm nhìn cầu thang, nhỏ :
“Chắc là cô ấy đi từ phía trên xuống.”
“Chắc là?”
Cảnh sát cau mày.
“Cô chắc chắn cô ấy cô không?”
Hứa Niệm cúi đầu, tránh ánh cảnh sát.
“Tôi thật sự rất , tôi không biết…”
Cuối cùng tôi mới mở miệng:
“Đồng chí cảnh sát, cô ấy nói chắc chắn là tôi cô ấy.”
Cảnh sát nhìn Hứa Niệm.
“ khai bây giờ của cô không thống nhất. Xác nhận lại một lần, rốt cuộc là cô ấy cô, hay là phán đoán của cô hoảng ?”
Hứa Niệm há miệng, không phát tiếng.
Phó Trầm Chu định nói.
Tôi liếc anh ta.
“Anh Phó, xin đừng trả thay đương sự.”
Môi Phó Trầm Chu mím thành một đường thẳng.
Cuối cùng Hứa Niệm bật khóc.
“Cô Thẩm, tại sao cô cứ phải ép tôi nói từng chi tiết vậy?”
Tôi nhìn cô ta.
“Vì nãy cô chỉ tôi rất .”
“Bây giờ cảnh sát , cô lại bắt đầu nói không .”
Hứa Niệm ôm ngực, run rẩy.
Cảnh sát quản lý sạn:
“ hiện trường đâu?”
Quản lý sạn lập tức nói:
“Bên cầu thang thoát hiểm không có , hành lang tầng hai, thang máy, phòng nghỉ cô dâu bên ngoài lối thoát hiểm đều có.”
“Trích xuất .”
Cảnh sát yêu cầu không liên quan lại tại chỗ, chỉ dẫn những người có liên quan vào phòng giám sát để xem .
Lâm Hạ cầm điện thoại vẫn đang quay, đi theo tôi.
Hứa Niệm không vào phòng giám sát.
Bác sĩ để cô ta ngồi trên ghế ngoài , liên tục nhắc cô ta đừng đi lại.
Quản lý sạn mở .
hình, tôi đi từ phòng nghỉ tầng hai, bước vào cầu thang thoát hiểm.
Chưa mười giây , ngoài phụ sảnh tiệc tầng một nghe thấy động tĩnh, liền chạy về phía cầu thang.
Cảnh sát ghi lại mốc thời gian.
Tôi nhìn màn hình .
“Vậy theo Hứa Niệm, chưa mười giây , tôi cần mặc váy cưới, cầm hộp nhẫn, đi từ tầng hai xuống chiếu nghỉ giữa tầng một, tiếp cận cô ta, cô ta để cô ta ngã xuống tầng một.”
“Nhiều động tác vậy, nạn nhân lẽ phải nói được.”
Cảnh sát nhìn Hứa Niệm ngoài .
“Cô có thể bổ sung quá trình cụ thể không?”
Môi Hứa Niệm run rẩy.
“Tôi… tôi hoảng quá.”
Tôi không nói gì.
Ánh Phó Trầm Chu dừng trên mốc thời gian, mãi không rời đi.
Cảnh sát tiếp tục xem .
Trước khi tôi bước vào cầu thang, Hứa Niệm không đi vào từ hành lang tầng hai.
Nói cách khác, cô ta không vào lưng tôi.
Tua ngược thêm nữa.
Hai mươi sáu phút trước khi hôn lễ bắt đầu, trợ lý của Phó Trầm Chu dẫn Hứa Niệm từ phụ vào sạn.
Hứa Niệm đeo khẩu trang.
Trợ lý của Phó Trầm Chu đưa cô ta thang máy đi thẳng tầng hai.
Hình ảnh dừng .
Tôi nhìn trợ lý đi theo Phó Trầm Chu.
“Hứa Niệm là do anh đưa tầng hai.”
“Nhẫn tầng hai cũng là do anh truyền cho Chu Minh.”
Bàn tay cầm máy tính bảng của trợ lý siết lại.
Tôi quay sang Phó Trầm Chu.
“Cô ta không đi chính đăng ký, là trợ lý của anh đưa vào.”
“Cô ta tầng hai, tôi cũng tầng hai.”
“Anh còn muốn nói cô ta chỉ chúc phúc sao?”
Phó Trầm Chu không nhìn tôi.
Anh ta nhìn trợ lý.
Trán trợ lý đã rịn mồ hôi.
“Tổng giám đốc Phó, cô Hứa nói cô ấy chỉ muốn đứng từ xa nhìn một chút…”
Tôi bật cười.
“Đứng từ xa nhìn một chút mà nhìn vào tận cầu thang thoát hiểm cạnh khu nghỉ của cô dâu?”
Phó Trầm Chu trầm :
“Im miệng.”
Không biết anh ta nói với trợ lý, hay nói với tôi.
đương nhiên anh ta không quản được tôi.
Cảnh sát trợ lý:
“Tại sao anh đưa cô ấy vào?”