

Ngày tôi cầm giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa, tôi đang ngồi xổm ở đầu làng Thanh Nham, gặm dở củ khoai lang nóng hổi.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo.
Là chú Phó.
Người đã âm thầm chống lưng cho tôi suốt mười một năm.
“Chi Chi… công ty của chú phá sản rồi.”
Giọng một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, run đến mức gần như vỡ vụn.
Tôi đang cắn khoai, khựng lại đúng ba giây.
“Nhà thì sao?”
“Thế chấp rồi.”
“Xe?”
“Cũng thế chấp.”
“Tiền tiết kiệm?”
“Còn nợ tám triệu.”