Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

Ngày nhận chẩn đoán chính xác là ung thư dạ dày, tôi ngồi một cửa bệnh viện.

Tôi nghĩ mãi, phải nói thế thì mới khiến mọi trở nhẹ nhàng hơn, phải lời thế anh không quá đau lòng.

Tôi muốn mỉm cười mà nói anh: Em có một tốt và một xấu, anh muốn nghe ?

Nếu anh chọn nghe tốt, tôi sẽ nói: Anh sắp ba rồi.

nếu anh muốn nghe xấu, tôi sẽ nói: tốt nãy em nói là lừa anh đó.

Chỉ là, tôi chưa nghĩ xong lời thế thì anh đã gọi điện thoại tới.

Anh nói: “ kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm không?”

thôi.” Tôi đáp.

“Không phải là anh không muốn cưới em…” Có lẽ anh không ngờ tôi lại dứt khoát đồng ý vậy, Giang Trì sững chốc lát rồi chỉ lại một câu “Tối nay anh không cơm.” rồi vội vàng cúp máy.

1

Tôi và Giang Trì đã nhau tám năm, cũng đến lúc tính trăm năm rồi.

Chúng tôi đầu cùng lập nghiệp khi ra trường, năm ngoái công ty có dấu hiệu khởi sắc.

đã mua, nhà cũng đã trả xong phần thanh toán ban đầu, giờ chỉ chờ trang hoàng nữa là xong.

Nếu không vì căn bệnh quái ác này thì giờ này sang năm có lẽ tôi đang ôm lòng một em bé mềm mại ngủ ngon lành rồi.

Tối đó Giang Trì không cơm, có một tôi nấu tạm chút mì rau xanh, đắn đo suy nghĩ tối nay nói anh này thế đây.

Thì bởi năm ngoái đứa đã bàn nhau cuối năm nay sẽ đi đăng ký kết hôn.

Bác sĩ là một chị gái trẻ tuổi, chị khuyên tôi không giữ đứa bé mà cần tích cực phối hợp điều trị . Chị nói tôi trẻ, tỉ lệ chữa khỏi rất cao, đừng sợ.

Thật ra, tôi cũng không đến mức sợ lắm.

Vì tôi có Giang Trì cạnh. Anh sẽ luôn ở tôi, cùng tôi vượt qua tất cả.

Chuông cửa vang lên. Tôi ngạc nhiên, sao Giang Trì lại bấm chuông cửa?

cửa ra, Giang Trì đã say khướt, dìu anh là nhân viên mới tuyển vào công ty tháng . Khương Lâm tốt nghiệp đại học chưa lâu.

“Chị dâu ạ. Tụi em đi xã giao đối tác. Tổng giám đốc Giang uống hơi nhiều, dừng dưới lầu rồi ạ.”

Khương Lâm mặc một chiếc váy hoa dây, mặt ửng đỏ, mái tóc rối nhẹ. “Em đưa anh an toàn rồi nhé, thôi em đây.”

Giang Trì mắt lờ đờ, mơ mơ màng màng, đặt xuống ghế sofa đã ngủ luôn.

Tôi đỡ lấy áo vest của anh, mùi nước hoa hương hoa cam dịu nhẹ trên áo rõ ràng là lây Khương Lâm.

“Cảm ơn em nhé, Khương Lâm.” Tôi mỉm cười. “Khuya rồi, chị lái đưa em .”

Khương Lâm chối nhưng cuối cùng không lay chuyển tôi.

“Em là con gái, đêm hôm một chị không yên tâm.”

“Chị dâu, khi kết hôn vậy ạ?”

Trên đường đi, Khương Lâm bất chợt hỏi một câu.

Tôi hơi sững lại, nhớ tới cuộc điện thoại ban chiều của Giang Trì, ngượng ngùng cười: 

“Chắc phải đợi công ty ổn định thêm một năm nữa.”

… Đợi bệnh tình của tôi ổn định đã.

“Vậy à…” Khương Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ vẻ mặt đang suy tư gì rồi bất chợt cúi đầu cười khẽ ngọt ngào. “Em rồi ạ.”

Sau khi đưa Khương Lâm , tôi đỗ xong thì chợt nhớ tới hộp vitamin E lần mua vẫn hộc chứa đồ ghế phụ.

Tôi cửa ghế phụ, lại phát hiện khe đai an toàn có một cái bao nilon vuông vức đã xé vỏ kẹt ở đó.

Dầu bôi trơn thấm ra tay khiến tôi c.h.ế.t sững.

Tôi bỗng nhớ lại cái váy dây Khương Lâm mặc và khuôn mặt ửng đỏ của cô ta lúc cửa;

Cả cuộc điện thoại ban chiều của Giang Trì;

Và ánh mắt anh cụp xuống, mượn cơn say lảng tránh ánh mắt tôi.

Tôi ngồi lặng trên ghế phụ.

Quá nhiều xảy ra chỉ một ngày tôi nhất thời không đầu đâu gỡ rối những điều đang vỡ vụn lòng .

2

Tôi và Giang Trì đầu yêu nhau năm nhất đại học.

Là anh theo đuổi tôi.

Hồi đó tôi thêm ở tiệm canh bò Hoài Nam gần cổng trường trang trải học phí. Giang Trì nhìn thấy tôi một lần đã trúng tiếng sét ái tình.

Vì theo đuổi tôi, một cậu thiếu gia chính hiệu Giang Trì đã canh bò Hoài Nam suốt một năm.

Hôm tôi đồng ý bạn gái anh, anh đang thì bị sặc,  phun hết ra quán. đó đến giờ anh vẫn không ngửi nổi mùi canh bò nữa.

tôi sĩ diện, anh thường cùng tôi cơm căng-, cố chấp nhét trái cây sữa vào tay tôi lấy lòng:

“Nhỡ vợ tương lai của anh không bổ sung đủ dinh dưỡng thì sao đây?”

tôi không chịu mùi khói thuốc, anh cố gắng cai thuốc. Có lần lên cơn thèm, anh cắn răng cắn kẹo mút ánh mắt ngỡ ngàng của đám bạn rồi đỏ mặt biện minh cho :

“Mấy cậu thì gì mà nói, có gia đình rồi thì phải vậy.”

Thật ra, tôi vẫn luôn không hiểu nổi vì sao Giang Trì lại thích tôi.

Anh cao 1m85, đẹp trai, lại là thiếu gia nhà giàu.

Nhưng Giang Trì không quan tâm. Anh nói đã thích thì chính là thích, chẳng vì lý do gì hết.

Tùy chỉnh
Danh sách chương