Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

tôi từ chối.

Kể từ bà chọn đứng về phía Chu Thái Hoa, tiếp tay cướp con của tôi, giữa chúng tôi đã không nói.

Trừ một ngày bà già yếu không nổi, không, tôi sẽ không quan tâm .

Kết quả có rồi—Chu Thái Hoa chỉ một .

Sắc mặt mẹ chồng lúc đó, khó tả bằng lời.

giơ tay tát thẳng mặt Chu Thái Hoa: “Đồ tiện nhân! Làm nhục tổ tông nhà tao!”

Mẹ tôi vội xông tới che chắn Chu Thái Hoa.

Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Tôi không có thói quen đứng lại hóng hớt, vừa nghe cảnh sát nói có thể rời , tôi lập tức dắt chồng và con về.

lại, chờ đợi Triệu Lệ Quyên, chính là tội “gây rối trật tự công cộng”.

Và Chu Thái Hoa, e rằng chẳng có ngày yên ổn .

7

Sau này.

Tôi và nhà mẹ đẻ coi như hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

Mẹ tôi đến tìm tôi, đều bị chặn ngoài cửa.

Bà không hiểu sao mọi lại đến mức này.

Bà chỉ công bằng cả hai con ,

nào khổ hơn thiên vị nhiều hơn một chút—đó là lẽ đương nhiên trong mắt bà.

Lần cuối bà đến, không nhịn được mà hỏi tôi.

Tôi im lặng rất lâu.

Lại chẳng nói với bà.

Tôi không tâm việc bà thiên vị tôi, từ nhỏ tôi học giỏi hơn.

tôi khen tôi, mẹ liền bếp nấu trứng đường .

Không có phần tôi.

Lý do bà đưa ra là: “Con đã được khen rồi, con chỉ có mẹ thương.”

Nhìn Chu Thái Hoa ăn ngon lành bát trứng đường nóng hổi,

Tôi từng thầm nghĩ, giá như tôi không được khen, tôi sẽ có một phần hay không?

Những như vậy, nhiều không đếm xuể.

Nhiều đến mức tôi đã tê dại.

Đã quen với thiên vị của mẹ dành Chu Thái Hoa.

Tôi có thể không bụng.

con cái là giới hạn cuối cùng của tôi.

Kiếp trước.

mẹ quyết định giấu tôi, khiến con tôi tật nguyền,

Tôi đã không thể tha thứ.

Kiếp này, tôi đã bà một cơ hội.

Chỉ cần bà chịu tỉnh ngộ, không tiếp tay đổi con tôi.

Tôi sẽ không tuyệt tình đến mức này.

Dù sao kiếp này con tôi bình .

Tôi vì chúng mà tích chút đức.

Trước câu hỏi của mẹ, tôi không trả lời.

Chỉ lạnh lùng đóng cửa lại: “Sau này đừng đến tìm con .”

“Có tìm Chu Thái Hoa, ấy mới là con của mẹ.”

mẹ cứ yên tâm, sau này mẹ không lại được , nghĩa vụ cần làm con vẫn sẽ làm.”

Không tôi vô tình đến vậy, chỉ là tôi thật không có bất kỳ liên hệ nào với bà và Chu Thái Hoa .

Không thể lại bất kỳ nguy cơ nào hai con tôi.

Dưới chăm sóc kỹ lưỡng của tôi.

Hai lớn lên khỏe mạnh, ai gặp yêu quý.

Em tên là Bối Bối, anh trai tên là .

Đều là bảo bối của tôi, tôi chỉ mong chúng lớn lên bình , khỏe mạnh.

8

Phía Chu Thái Hoa.

Dù tôi không cố ý dò hỏi, những nên vẫn được không ít.

Sau việc ở đồn cảnh sát, tuy mẹ chồng không bắt con trai ly hôn, địa vị của Chu Thái Hoa trong nhà rơi xuống đáy.

Ngày nào bị thúc ép thứ hai, nhất định là con trai “kế thừa ngai vàng”.

Chỉ trong vài tháng, Chu Thái Hoa gầy rộc trông thấy.

Con lại ra đã yếu, nhiều lần quanh quẩn ở cửa tử.

Lết lết lết lết mới được bốn tuổi.

Chu Thái Hoa vẫn chưa mang thai lại được.

Lần hiếm hoi đầu óc tỉnh táo, lén bệnh viện kiểm tra.

Bác sĩ nói tử cung bẩm hàn lạnh, rất khó mang thai.

Tỷ lệ một phần vạn, được một đã là kỳ tích.

Lần này hoàn toàn tuyệt vọng.

Chỉ dồn hết hy vọng con .

mới vài tuổi đầu đã bắt con học thuộc thơ cổ, tập viết chữ Hán.

dựng hình tượng thần đồng.

chen một chân thời đại tự truyền thông đang thịnh hành.

con vốn đã yếu, sức đâu mà chịu nổi.

Bị bắt học ép quá độ, chẳng bao lâu lại nhập viện ICU.

Bác sĩ đưa giấy báo nguy kịch.

em một nhà, tôi đến bệnh viện… xem trò cười.

con duy nhất sắp mất, lúc này Chu Thái Hoa mới thực sợ hãi.

Không ăn không ngủ canh chừng con, đến mức đổ bệnh.

Lúc tôi đến viện.

Chu Thái Hoa đang truyền nước.

Thần sắc vô hồn.

Thấy tôi, ánh mắt đảo một cái.

Rồi bỗng bật cười khanh khách như kẻ điên: “Mày đến làm ? Đến cười mặt tao à?”

đó.”

Tôi đứng cách xa, gật đầu.

bốn tuổi, lẽ ra là độ tuổi ngây thơ hồn nhiên nhất.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.