Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bản tôi có một quy củ, cứ cách mười năm sẽ có một gia đình sinh được hai gái sinh đôi.
Hai chị em, một người được gả đi, người còn lại phải lại làm Thánh nữ giữ bản.
Thánh nữ cả đời không được lấy chồng, càng không được bước ra khỏi bản nửa bước.
khi đỗ đại học, tôi sớm hẹn ước bạn trai, đợi đến năm tôi hai mươi hai tuổi anh ấy sẽ đến nhà hỏi cưới.
Đến ngày đó, tôi trang điểm chải chuốt ngồi đợi, Tiêu Túc lái chiếc Maybach tiến vào bản, đỗ ngay trước cửa nhà tôi.
Kìm nén niềm vui sướng tột độ trong lòng, tôi lại nghe anh ta tựa vào xe gọi điện thoại:
“Lần tôi đến là để cưới Ứng Nhu.”
“Cậu không , bố mẹ nhà họ thiên vị, nếu tôi không cưới Ứng Nhu, ấy sẽ bị ép gả đi mất.”
“Ứng ít nhất cũng đỗ đại học rồi, ấy có thể tự ra ngoài kiếm sống. Bố mẹ thiên vị ấy, chắc chắn cũng sẽ không ép buộc ấy .”
Tôi lặng lẽ tẩy đi lớp trang điểm trên mặt.
Ngày mai, chính là ngày sắc phong Thánh nữ rồi.
1
Tôi ngồi bên mép giường.
Trong lòng chua xót.
Hồi nhỏ, chính chị gái nói rằng chị tự nguyện trở thành Thánh nữ để nhường tôi ra ngoài đi học.
Vì lời hứa đó, tôi việc gì cũng nhường nhịn chị.
Bố mẹ cũng thiên vị chị.
Nhưng so những thứ đó, tự do quan trọng hơn quá nhiều.
Tôi mang theo sự áy náy và hổ thẹn nỗ lực học hành, liều mạng chắt móp từng chút thời gian.
Nhưng bây giờ, chị ta lại bám lấy bạn trai tôi để tỏ vẻ đáng thương.
Chị ta là cố ý.
Chị ta bao giờ nghĩ đến việc sẽ lại cái bản cả đời.
Chị ta ngồi mát ăn bát vàng.
Tôi ngồi bên mép giường, lau đi từng lớp phấn nền trên mặt.
Người phụ nữ trong chiếc gương đồng dần lộ ra mặt .
Chẳng có gì đặc biệt.
là một mặt thường, đôi thường, sống mũi thường.
Giống hệt mặt của chị gái Ứng Nhu.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, cũng khen chị ấy đẹp, khen chị ấy dịu dàng, nói chị ấy giống bức chân dung Thánh nữ được thờ trong bản.
Còn nói tôi hoang dã, nói tôi ngang ngược, nói tôi chẳng ra làm .
Rõ ràng là cùng một mặt.
Bên ngoài cửa sổ vang đóng cửa xe, đó là bước chân từ xa tiến lại gần.
Là Tiêu Túc đang đi tới.
Tôi không nhúc nhích.
Tay nắm chặt miếng bông tẩy trang, nhìn chằm chằm vào mặt trong gương, coi nó như mặt của một kẻ xa lạ.
gõ cửa vang .
“Ứng ,” là giọng của Tiêu Túc, “Anh đến rồi.”
Tôi đáp: “Vào đi.”
Anh ta đẩy cửa bước vào, trước tiên là khựng lại một nhịp.
Chắc hẳn không ngờ tôi tẩy trang, cũng không mặc bộ hỉ phục chuẩn bị sẵn, mặc một bộ quần áo cũ kĩ ngồi bên mép giường.
“Em…” Anh ta bước vào, “ không thay quần áo?”
Tôi nhìn anh ta: “Anh đến đây làm gì?”
Anh ta sững người, trên mặt nặn ra một nụ cười, bước tới: “Đến đón em chứ , chúng ta hẹn rồi ? Hai mươi hai tuổi, anh sẽ đến hỏi cưới.”
“Hỏi cưới ?”
Anh ta khựng lại.
Tôi tiếp tục nhìn anh ta: “Tiêu Túc, tôi hỏi anh, anh đến hỏi cưới ?”
Nụ cười của anh ta dần tắt lịm.
Im lặng vài giây, anh ta : “Ứng , em nghe anh giải …”
“Không cần giải .” Tôi đứng dậy, đặt miếng bông tẩy trang xuống bàn. “Những gì anh vừa nói trong điện thoại, tôi đều nghe cả rồi.”
Sắc mặt anh ta biến đổi.
“Anh nói Ứng Nhu không đỗ đại học, không ra ngoài được, nên anh phải đến cưới ấy.” Tôi nói. “Anh nói tôi đỗ đại học rồi, có thể tự ra ngoài sống, nên tôi thế nào cũng không .”
“Ứng …”
“Ý anh là, anh đặt hai chúng tôi bàn cân,” giọng tôi rất thản, “Cảm tôi ít đáng được xót xa hơn, nên mới đến đây để đưa ấy đi?”
Anh ta há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Tôi ngay .
Anh ta không thốt ra được lời phủ nhận.
Vì đó chính là sự .
Tôi và Tiêu Túc quen nhau năm năm, yêu nhau ba năm, số lần anh ta gặp Ứng Nhu không quá mười lần.
Nhưng anh ta vẫn đem ra cân đo đong đếm.
Hai đầu cán cân, một bên là tôi, một bên là chị ta.
Và rồi anh ta cảm tôi có thể tự gánh vác, nên không cần anh ta nữa.
“Tiêu Túc,” tôi lùi lại một bước, “Anh đi đi.”
Anh ta nhíu mày: “Em tĩnh lại chút , chuyện anh có lý do của anh…”
“Tôi rất tĩnh.” Tôi đáp. “ tĩnh hơn anh nghĩ nhiều.”
Anh ta nhìn tôi, ngập ngừng nói lại thôi.
Bên ngoài có bước chân, rồi đến giọng của Ứng Nhu, mềm mỏng ngọt ngào, mang theo chút nức nở:
“Ứng , chị em tức giận, nhưng em không , ra chị…”
Chị ta đẩy cửa, đứng ngưỡng cửa, hốc đỏ hoe, nước vẫn đọng trên lông mi.
Chị ta khóc trông đẹp.
Từ nhỏ vậy, hễ khóc là cũng xót xa.
Ngay cả tôi cũng xót.
Nhưng bây giờ tôi nhìn chị ta, nói:
“Ứng Nhu, chị không cần giải tôi.”
Chị ta sững sờ: “Ứng …”
“Tôi không có tư cách trách chị.” Tôi nói. “Là tôi quá ngốc, tưởng rằng lời hẹn ước giữa chúng ta là .”
Câu vừa nói Tiêu Túc, vừa nói Ứng Nhu.
Im lặng một thoáng.
đó tôi cầm lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, nói: “Tôi đi đến từ đường một chuyến, hai người cứ ngồi đi.”
“Đợi ,” Tiêu Túc bước theo, “Em đến từ đường làm gì?”
Tôi không ngoảnh lại.
“Đi báo trưởng,” tôi đáp, “Ngày mai, buổi lễ phong Thánh nữ, tôi sẽ tham gia.”
2
Từ đường nằm sâu tít bên trong bản.
Hai bên đường lát đá treo đầy đèn lồng đỏ, gió thổi qua, bóng in trên mặt đất đung đưa.
Tôi bước đi rất chậm.
Không phải vì luyến tiếc.
là trong đầu đang rất rối, cần phải sắp xếp lại mọi thứ cho rõ ràng rồi mới đi tiếp.
Tôi nghĩ về chuyện của năm năm trước.
Năm đó tôi mười bảy tuổi, Tiêu Túc là sinh viên đại học về bản dạy học tình nguyện.
Anh ngồi đọc sách trên bậc đá ngoài lớp học, ánh tà dương nhuộm góc nghiêng của anh một tầng vàng óng.
Tôi từng người nào như vậy.
Sạch sẽ, nhẹ nhàng, cứ như đến từ một thế giới khác.
đó anh hỏi tôi, đường bên ngoài bản dẫn đi .
Tôi bảo, dẫn xuống núi, dưới núi có thị trấn, ngoài thị trấn có thành phố, ngoài thành phố còn có những thành phố lớn hơn nữa.
Anh hỏi, vậy em đi ?
Tôi đáp, đi cũng .
Anh bật cười, bảo, vậy thì đi hết.
Ngay lúc đó tôi tin anh.
Tin vào lời nói nhẹ tựa lông hồng của một kẻ từ bên ngoài đến.
anh rời đi, chúng tôi bắt đầu viết thư, viết đến khi điện thoại di động phổ biến thì chuyển sang nhắn tin, cứ thế nhắn suốt năm năm trời.
Anh nói đợi tôi hai mươi hai tuổi, anh sẽ đến hỏi cưới, đưa tôi rời đi.
Tôi hỏi anh, anh đến lúc đó tôi chịu gả?
Anh bảo, em chịu , vì em anh.
Lúc đó tôi mắng anh là đồ không xấu hổ.
Nhưng tôi quả anh.
Năm năm trời, tôi từng khác.
Đến trước cửa từ đường, trưởng đang ngồi trên bậc thềm hút tẩu thuốc lá sợi, tôi, ông nheo lại.
“Đến rồi à.” Ông nói, “Ta còn tưởng tối nay cháu sẽ không đến.”
Tôi ngồi xổm xuống đối diện ông: “ trưởng, cháu hỏi ông một chuyện.”
“Nói đi.”
“Quy củ của Thánh nữ, có phải bắt buộc phải lại trong bản không?”
trưởng rít một hơi thuốc: “Quy củ của tổ tông, Thánh nữ giữ bản, che chở nhân, không bước ra khỏi cổng bản, không gả cho người ngoài, cả đời thủ tiết.”
Tôi gật đầu: “Nếu Thánh nữ bước ra khỏi bản thì sẽ thế nào?”
Ông khựng lại, quay đầu nhìn tôi: “Thánh nữ nào dám bước ra khỏi bản?”
“Cháu hỏi vậy thôi.”
Ông lại rít một hơi thuốc, từ từ nhả ra, khói thuốc tan vào ánh đèn lồng.
“Cháu nghĩ kĩ rồi ?” Ông hỏi. “Cháu nhận sắc phong?”
“Vẫn nghĩ kĩ,” tôi đáp, “Cháu làm rõ quy củ thôi.”
Ông nhìn tôi, nhìn rất lâu.
Rồi thốt ra một câu khiến tôi bất ngờ:
“Ứng , cháu có không, đến thế hệ của các cháu, thực ra là lần đầu tiên ta nhìn lầm.”
Tôi ngớ người: “Ý ông là ?”
“Hai chị em các cháu,” ông ngừng lại, “Ta vốn tưởng, người lại sẽ là chị cháu.”
“Nhưng bé Ứng Nhu đó, ta nhìn nó lớn , đôi của nó, bao giờ thực sự đặt cái bản .”
Gió thổi qua, bóng đèn lồng chao đảo.
“Còn cháu,” ông nói, “Mỗi lần từ trên núi xuống, cháu đều ngoái đầu nhìn lại một cái.”
Tôi không .
“Là nhìn sự, không phải vì lưu luyến, là đang ghi nhớ.” Ông nói. “Nhớ đường, nhớ núi, nhớ từng nhành cây ngọn cỏ nơi .”
“Ánh của người yêu một nơi, và của người chạy trốn khỏi một nơi, là hoàn toàn khác nhau.”
Tôi cúi đầu.
Cổ họng nghẹn lại.
“Nhưng cháu không phải là người sẽ lại đây,” tôi nói, giọng hơi khàn, “Cháu có đường của riêng mình phải đi.”
“Cháu đi đường của cháu,” trưởng gõ gõ tẩu thuốc, đứng dậy, “Nhưng Ứng Nhu không đi nổi đường của nó , cháu phải hiểu rõ điều đó.”
Nói xong, ông đẩy cửa từ đường, bước vào trong.