Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Hóa ra đó chỉ là một câu nói bâng quơ của chị, hoặc nói đúng hơn, đó chị thực sự nghĩ vậy, nhưng sau này chị đổi ý, chỉ là chị không nói cho tôi biết.”

Ứng Nhu trào nước mắt: “Ứng Ninh, chị có lỗi em.”

Lần này tôi không bảo chị ta là đang tiếc nuối vì kế hoạch bại lộ nữa.

Vì tôi nhìn ra được, chị ta đang áy náy thật.

Tôi nói: “Ứng Nhu, chị muốn ra ngoài, có thể nói thẳng tôi.”

Chị ta sững sờ.

“Chị nói tôi, tôi nghĩ cách, hoặc chúng ta cùng nhau nghĩ cách,” tôi nói, “Không cần phải đi đường vòng xa đến vậy.”

Chị ta ngơ ngẩn một , bỗng bật khóc thành tiếng.

Không phải kiểu khóc giả lả, mà là khóc thật, khóc đến mức bờ vai run bần bật.

Tôi đứng cạnh, không dỗ dành, cũng không rời đi.

Cứ đứng đó.

Đợi chị ta khóc xong, lấy ống tay áo lau mặt, nghẹn ngào hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Tôi vào tham gia buổi lễ,” tôi đáp, “Chị về nhà đợi tin.”

“Em thật sự muốn nhận ?”

Tôi không trả lời câu hỏi này.

Chỉ nói: “Đi thôi.”

7

Buổi lễ đầu lại.

Tiếng trống lại vang lên, còn trầm đục và vững chãi hơn trước, tựa nhịp tim của núi rừng.

Tôi lại đứng trước mặt Tộc trưởng.

Những người xung quanh lại xúm lại, đông hơn ban nãy, có lẽ nghe nói có biến cố nên đều chạy tới xem náo nhiệt.

Tộc trưởng nhìn tôi: “Nghĩ kĩ rồi chứ?”

“Nghĩ kĩ rồi,” tôi đáp, “Nhưng điều kiện kia của cháu, Tộc trưởng vẫn chưa trả lời.”

Ông nheo mắt: “Cháu hỏi kẻ mang Thánh nữ đi chịu hình phạt gì.”

“Đúng vậy.”

“Ta đã trả lời cháu rồi,” ông nói, “Vĩnh viễn trục xuất khỏi tộc, thân nhân chịu phạt liên đới.”

“Vậy ,” tôi nói, “Thánh nữ mình bước đi sao?”

Từ đường lại chìm vào im lặng.

Tộc trưởng nhìn tôi: “Ý cháu là sao?”

“Ý cháu là,” giọng tôi rành rọt, “ không có ai mang Thánh nữ đi, mà là Thánh nữ mình bước ra khỏi cổng bản, chịu hình phạt gì?”

Ông im bặt.

Xung quanh đầu có người ghé tai nhau thầm, tiếng ồn ào mỗi một lớn.

Tộc trưởng đưa tay lên, ra hiệu mọi người im lặng.

Ông nhìn tôi, nhìn rất lâu, mới lên tiếng: “Trong quy củ của tổ tông, chỉ có điều khoản Thánh nữ bị kẻ khác mang đi, chưa có tiền lệ Thánh nữ mình bước đi.”

“Bởi vì,” ông ngừng lại, “Chưa có Thánh nữ mình bước đi .”

“Nói cách khác,” tôi tiếp lời, “Trường hợp này, trong quy củ không hề ghi chép.”

Ông không phủ nhận.

Tôi hít sâu một hơi: “Tộc trưởng, hôm nay cháu đến đây, không phải để nhận .”

từ đường lập tức nổ tung.

Tiếng bàn tán từ bốn phương tám hướng ập tới thủy triều dâng.

Bố mẹ chen qua đám đông, mẹ mặt mày tái mét: “Ứng Ninh!”

Tôi không nhìn bà, ánh mắt chỉ hướng về phía Tộc trưởng.

Tộc trưởng cũng chỉ nhìn vào tôi.

“Cháu nói rõ xem,” giọng ông trầm xuống, “Cháu định làm gì?”

“Cháu muốn xin Tộc trưởng xem xét lại quy củ này,” tôi nói, “Thánh nữ giữ bản, là giữ gìn bản, che chở cho tộc nhân.”

“Nhưng Ứng Nhu không giữ nổi,” tôi nói, “Chính miệng Tộc trưởng cũng đã nói vậy.”

“Vậy vị trí này, cứ phải bỏ trống hay sao?”

Tộc trưởng không lên tiếng.

“Cháu có thể giữ,” tôi nói, “Nhưng cháu không muốn dùng phương thức này để giữ.”

“Sau khi , đời cháu không thể bước ra khỏi cổng bản, thế nhưng những việc trong bản, có biết chuyện cần người chạy vạy ngoài?”

“Thương lượng giá lái buôn dược liệu ngoài, vận chuyển lâm lên thành phố, giúp đỡ thanh niên trong bản liên hệ trường , tìm kiếm việc làm…”

“Những việc đó, cần một người có thể đi ra ngoài và quay trở về, chứ không phải một bức tượng sống bị nhốt trong bản.”

Từ đường tĩnh lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng nghe .

Ngón tay Tộc trưởng gõ nhẹ lên tẩu , không nói gì.

Tôi nói tiếp: “Cháu đại chuyên ngành kinh tế nông nghiệp, cháu biết cách giúp bản bán được lâm ra ngoài, cũng biết cách giao thiệp người ngoài.”

là một con đường, nhưng không phải là con đường duy nhất.”

“Tộc trưởng,” tôi nói, “Ông có sẵn lòng cho cháu một cơ hội, để cháu thử đi một con đường khác không?”

8

Không ai lên tiếng.

Tiếng trống cũng đã dứt, chẳng biết dứt từ .

từ đường lặng ngắt thể thời gian bị ấn nút tạm dừng.

Tộc trưởng siết chặt tẩu trong tay.

Rồi ông hỏi: “Cháu nghĩ kĩ rồi chứ?”

“Nghĩ kĩ rồi ạ.”

“Cháu nên biết, cháu làm vậy, trong bản sẽ có người không đồng tình.”

“Cháu biết.”

“Cháu nên biết, con đường này chưa có ai đi, cháu có thể chẳng nhận lại được gì, uổng phí mấy năm trời.”

“Cháu biết.”

Tộc trưởng nhìn tôi, trong ánh mắt có thứ gì đó đang thay đổi: “Phía bố mẹ cháu…”

“Ý kiến của họ,” tôi nói, “Cháu sẽ tham khảo, nhưng không chịu trách nhiệm nghe theo.”

cạnh có người “Ái chà” một tiếng, dường bị kinh ngạc bởi câu nói này.

Tộc trưởng lại bật cười.

Đó là lần đầu tiên tôi ông cười, những nếp nhăn khuôn mặt gầy guộc xô lại vào nhau, nụ cười trông một cây cổ thụ nứt toác ra một khe hở.

“Được,” ông nói, “Vậy tạm thời khoan hãy .”

“Cho cháu một năm,” ông nói, “Trong vòng một năm, cháu phải cho ta bản có sự thay đổi.”

“Một năm sau, cháu làm được, quy củ của Thánh nữ, chúng ta sẽ bàn lại.”

không làm được…”

không làm được, cháu sẽ trở về nhận ,” tôi đáp, “Tuyệt đối không nuốt lời.”

Ông gật đầu.

Sau đó ông vung tay về phía sau, phẩy một : “Giải tán đi.”

Đám đông đầu tản ra, lác đác bước ra ngoài.

Bố mẹ chen tới, mẹ kéo tay tôi: “Ứng Ninh, con làm gì vậy, con phá hỏng buổi lễ của Tộc trưởng rồi…”

“Mẹ,” tôi nói, “Tộc trưởng đồng ý rồi.”

Bà sững người.

“Ông ấy cho con một năm,” tôi nói, “Trong vòng một năm, con sẽ chứng minh rằng Thánh nữ không cần phải nhốt lại vẫn có thể che chở cho bản.”

Mẹ nhìn tôi, nhất thời không biết nói gì.

Bố đứng cạnh, dụi tắt điếu , trầm giọng nói: “Ứng Ninh, trong lòng con biết tính toán là được.”

Tôi gật đầu.

Rồi tôi ngẩng đầu, nhìn lướt qua bức chân dung Thánh nữ treo chính giữa từ đường.

Người phụ nữ trong tranh mặc váy trắng, hàng mày thanh tịnh, không hỉ nộ.

Tôi nhìn vào đôi mắt đó một .

Sau đó xoay người, bước ra ngoài.

9

Những sau đó, tôi không hề rảnh rỗi.

hôm sau, tôi thay bộ váy trắng, mặc quần áo bình thường, đeo lô đi tìm mấy người lớn tuổi làm nghề thu mua lâm trong bản.

Ông lão Tần, mươi năm làm nghề .

, chuyên muối nấm rừng, hương vị muối nấm của bà là bí phương gia truyền.

Còn có chú A Cổ, thầu một vùng đất núi rộng lớn, chuyên trồng một loại khoai lang đặc hữu của địa phương, ngoài rất khó mua được.

Tôi gõ cửa nhà, ngồi xuống uống trà, hỏi họ đem đồ bán đi đâu, bán thế , một năm kiếm được .

Ông lão Tần rít điếu , nói: “ cứ bán cho tiệm trấn thôi, họ thu một cân tiền, chúng ta bán bấy tiền, không có chỗ thương lượng.”

“Vậy tiệm trấn, chuyển tay bán cho người phố, một cân họ lấy ?”

Ông lão Tần nghĩ ngợi: “Nghe bảo đắt lắm, nhưng ta không rõ cụ thể là .”

Tôi ghi chép lại.

nói: “Người thành phố thích ăn nấm muối của ta lắm, nhưng ta không quen biết ai đó, chỉ đành nhờ người trấn mang đi giúp, mỗi lần mang đi họ cắt mất hai phần hoa hồng.”

“Hai phần,” tôi ghi lại, “Vậy tính ra một năm, kiếm được ?”

bẻ ngón tay nhẩm tính: “Trừ đi hai phần đó, một năm cùng lắm cũng chỉ được hai, ngàn tệ.”

Tôi không nói gì, cẩn thận ghi lại những con số vào sổ.

Chú A Cổ bảo: “Khoai lang có người thành phố xuống thu mua rồi, nhưng năm đó họ đến một lần, sau này chẳng đến nữa, chúng ta cũng không biết cách liên lạc họ.”

Tôi về nhà, mở cuốn sổ ra, xem lại từ đầu đến cuối một lượt.

Vấn đề không phải là hàng hóa không tốt, mà là không bán ra được, hoặc bán ra được nhưng lại không được giá.

Con đường này, thời đại tôi đã nghĩ tới.

Chỉ là khi ấy tôi tưởng mình đã thoát ra ngoài, không cần phải quay lại nhúng tay vào vũng bùn này nữa.

Nhưng bây giờ, đây lại là chuyện của tôi rồi.

Tôi mở máy tính lên, đầu tra cứu các nền tảng nông của các thành phố lớn, tra giá thị trường thực phẩm hữu cơ, tra tình hình thu mua dược liệu.

Tra đến tận nửa đêm, mắt rít lại gục đầu xuống bàn chợp mắt một , tỉnh dậy lại tra tiếp.

Ứng Nhu bước vào một lần, tôi vậy, chị không nói tiếng , nhẹ nhàng khép cửa sổ lại, rồi lui ra ngoài.

thứ , tôi đầu lên kế hoạch.

Không phải loại kế hoạch hào nhoáng sáo rỗng, mà là những điều thiết thực nhất: bản này có những phẩm gì, những thứ đó có thể bán đi đâu, bán thế , bước đầu tiên làm gì, bước thứ hai làm gì.

Viết rồi sửa, sửa rồi lại viết, viết đến bản nháp thứ , tôi mới cảm có thể đem ra nói chuyện được.

thứ năm, tôi xuống núi ra trấn, tìm một điểm đại lý chuyển phát nhanh, bàn bạc chuyện hợp tác.

thứ sáu, tôi dùng hai ngàn tệ tiền làm thêm hồi đại tiết kiệm được, đăng ký một cửa hàng trực tuyến.

thứ bảy, tôi quay về, chụp ảnh dược liệu của ông lão Tần, nấm muối của bà , khoai lang của chú A Cổ.

Ảnh chụp rất đỗi bình thường, nhưng ở phần giới thiệu tôi viết rất dụng tâm, viết về nơi xuất, cách làm, và những câu chuyện đằng sau mỗi món đồ.

Dược liệu mươi năm của ông lão Tần, bí phương muối nấm truyền lại hai đời của bà , thời gian đón nắng và thổ nhưỡng mảnh đất của chú A Cổ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.