Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Tôi sinh một bé , đặt tên là Quý An.
Chẳng có ý nghĩa cao siêu gì, chỉ mong con cả đời thuận lợi, bình an và khỏe mạnh.
Thời gian ở cữ, dì người Hoa chăm sóc tôi tốt.
Thị lực của tôi cuối hồi phục lại.
Mọi thứ dần đi đúng hướng, một tốt đẹp hơn.
Buổi chiều hôm con tròn một trăm , tôi bé trong sân phơi nắng, thì Tiêu Trì bất ngờ xuất hiện trước mặt.
hệt trong ảo giác nào, anh đứng đó, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.
đưa tay tôi một cái, khẽ :
“Để anh con một chút…”
Anh không để tôi kịp hoàn hồn đã thuần thục và tự nhiên bế Quý An sang tay mình.
Tiêu Trì cúi mắt nhìn cô con hồng hào ngoan ngoãn trong lòng, khóe môi khẽ cong lên.
“Đôi mắt của An An anh hơn.”
“Môi miệng em, nhỏ nhỏ xinh xinh.”
Tôi đứng bên cạnh, cổ họng nghẹn lại, cảm xúc cuộn trào, nhưng không nhịn hỏi anh:
“Làm sao anh biết em ở đây?”
“Còn… vị thê của anh, Ý đâu ?”
Tiêu Trì hơi nhíu mày, đưa Quý An cho dì giúp việc bế đi.
anh kéo tôi vào lòng, không vui cắn nhẹ môi tôi một cái.
“Em nhất định phải phá hỏng không khí vào lúc này sao?”
“Việc anh cần làm đã làm xong .”
“Thì giữa anh và cô , đương nhiên kết thúc.”
“ ư? chuyện gì?” Tôi hoàn toàn mờ mịt.
Tiêu Trì nhướng mày: “ giữa em và Hạo Triết thôi.”
Anh chợt nhớ điều gì đó, giọng đầy bất mãn:
“Có điều thằng nhóc đó hơi quá đáng, cứ mở miệng là gọi ‘vợ tôi’.”
“Anh còn chưa gọi em vậy!”
miệng Tiêu Trì, tôi biết chuyện anh và Ý đính ngay đầu chỉ là một thỏa thuận đôi bên có lợi.
Tiêu Trì muốn khiến Tiêu phụ buông lỏng cảnh giác, âm thầm nâng đỡ người của mình trong công ty, chuẩn bị cho kế hoạch đoạt quyền.
Còn mục đích của Ý thì đơn giản: khi Tiêu Trì trở thành người nắm quyền thực sự, cô sẽ nhận hai phần trăm cổ phần.
Vốn dĩ là một cuộc thắng, vậy Ý lại nảy sinh vọng niệm không nên có.
Nhưng chính vì vậy Tiêu Trì bắt đầu nhận điều bất thường.
Anh âm thầm điều tra Ý, sắp xếp để mẹ đưa tôi nước ngoài, nhờ đó yên tâm thanh lọc những thế lực cũ trong công ty đám con riêng của cha mình.
Giờ đây Tiêu Trì đã hoàn toàn nắm thực quyền, cuộc đời và nhân của anh đều có thể do chính anh tự quyết.
16
Tôi nhìn anh, khẽ hỏi:
“Nếu đó ở bệnh viện không gặp lại em,”
“Nếu không có vụ tai nạn giao thông ấy,”
“Có phải chúng đã thật sự bỏ lỡ nhau không?”
Tiêu Trì lắc đầu phủ nhận.
Anh nghiêm túc với tôi , dù trong khoảnh khắc chia tay hôm đó anh thật sự tin vào những lời cay nghiệt tổn thương của tôi,nhưng trong lòng anh chưa một lần bỏ mối tình này.
Anh thậm chí tin chắc ngoài anh tôi sẽ không yêu thêm bất cứ người đàn ông nào khác.
Anh chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất khiến bản thân đủ mạnh mẽ hơn quay lại tìm tôi.
Nhưng anh không ngờ, lúc gặp lại nhau tôi đã mang thai, lưng còn có một người đàn ông phù y hệt tiêu chuẩn bạn đời tôi vô số lần kể với anh.
Thế nên anh rối loạn, những lời không thật lòng.
Chỉ khi uống rượu vào đêm đó anh có dũng khí gõ cửa phòng tôi.
tối hôm ấy, anh ý thức người “chồng” của tôi có thể chỉ là giả.
May mắn thay, duyên phận còn đó.
Chúng tôi cuối đã không đánh mất nhau.
Tôi và Tiêu Trì đưa An An trở về nước.
Không có một lễ long trọng, chúng tôi chỉ đơn giản đăng ký kết .
Nhưng tôi biết, cảm giác an toàn anh cho tôi còn vững vàng hơn mọi nghi thức xa hoa.
Mẹ anh thích An An, có con bé bù đắp nỗi tiếc nuối không sinh một cô con .
Còn cha của Tiêu Trì, tôi trước đến nay chưa gặp mặt.
Chỉ nghe anh khi nghỉ hưu ông đã chuyển tới Tam Á an dưỡng tuổi già.
Riêng Ý, thỉnh thoảng tôi gặp lại cô trong vài buổi tụ họp.
Cô ấy đã kết với một người chồng môn đăng hộ đối, xinh đẹp tinh tế nào.
Chỉ là đáy mắt luôn thấp thoáng vẻ mệt mỏi rã rời.
Bên cạnh chồng cô không thiếu những cô trẻ đầy tham vọng, khiến Ý phải hao tổn không ít tiền bạc và tinh thần để dàn xếp.
Khi biết chuyện cô dùng thủ đoạn tương tự đối phó với tôi, Tiêu Trì có chút tức giận, cô ấy thật độc ác.
Tôi vỗ nhẹ tay anh, cười an ủi:
“Độc ác chỗ nào?”
“Là năm triệu đó!”
“Rõ ràng là nữ Bồ Tát còn gì.”
Tiêu Trì không phục, đột ngột lao tới đè tôi xuống.
“Anh chỉ đáng giá có năm triệu thôi sao?”
“Nếu bây giờ cho em một trăm triệu, em có cần không?”
“Không cần phải cần!”
xong, anh lấy tôi, giọng điệu bá đạo dịu dàng:
“Em là của anh, trốn đừng hòng trốn nữa…”
Hết