Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ nằm mơ !”
“Vậy không gì để nói.”
Tôi cúp máy.
Tiếp tục xem tivi.
Hai tiếng sau, một cuộc gọi khác .
Lần là tổng giám đốc Trương đích thân gọi.
“ , chuyện …”
“Tổng giám đốc,” tôi cắt lời, “bây ông tôi tên gì rồi ?”
dây bên kia im lặng.
“Hôm đó ông hỏi tôi tên gì, làm mấy năm rồi. Mười năm, tổng giám đốc , tôi làm ở công ty mười năm, mà ông không tôi tên gì.”
“Tôi…”
“Chuyện , ông hỏi đi. Không phải nói hệ thống của tôi lỗi thời sao? Vừa hay, để thiết kế từ .”
“ , em đừng như vậy…”
“Tôi không làm gì . Tôi nghỉ hợp lệ, bàn giao hợp lệ, liệu cần đưa đã đưa rồi. ?”
Tôi ngừng một chút.
“Mười năm rồi, chưa ai từng hỏi tôi lấy.”
Tôi cúp máy.
6.
Chuyện bắt trở nên thú vị.
Hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ chị Lý.
“ , em có quay một chút được không? Bên rối tung lên rồi.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Hệ thống chính không đăng nhập được, hệ thống đặt hàng gặp trục trặc. loay hoay ngày, càng sửa càng hỏng. lương không phát được.”
Tôi nhướng mày.
“Chuyện đó liên quan gì tôi?”
“Đừng thế, dù sao là đồng nghiệp…”
“Cựu đồng nghiệp.”
“Ừ , cựu đồng nghiệp. Em coi như giúp một tay đi?”
“Giúp được.” Tôi nói. “Một hệ thống hai ngàn, nếu tận nơi cộng thêm năm trăm. Trả , rồi tôi mới làm.”
“… Em nói thật ?”
“Tôi bao đùa?”
Chị Lý thở dài.
“Để chị báo với tổng giám đốc.”
Nửa tiếng sau, tổng giám đốc Trương gọi .
Lần , thái độ khác hẳn.
“ , chuyện giá có thương lượng. Em có về xem tình hình được không?”
“Tổng giám đốc, nói rõ nhé. Tôi chỉ chịu trách nhiệm khôi phục hệ thống. Khôi phục , tôi đi. Về sau bảo trì thế nào là của bên anh.”
“Được được được, em nói sao được.”
“ nữa,” tôi nói thêm, “hai ngàn một hệ thống, không mặc .”
“… Được.”
Tôi quay công ty.
Vừa bước vào văn phòng, tất mọi người đều nhìn về phía tôi.
Ánh mắt , hoàn toàn khác với một tuần .
kia là thờ ơ, là xem thường, là “con bé IT nào đó”.
Bây là căng thẳng, là trông chờ, là “cứu tinh tới rồi”.
đứng bên cạnh bàn làm , mặt cắt không giọt máu.
“Chị …”
“Tránh ra.”
Tôi ngồi xuống, bắt làm .
Hệ thống chính.
Nhập .
.
Hệ thống đặt hàng.
Nhập .
.
CRM.
Nhập .
.
Tổng cộng 47 hệ thống.
Tôi mất ba tiếng để khôi phục toàn bộ.
Làm , tôi đứng dậy.
“ rồi.”
Tổng giám đốc Trương vội vã bước tới.
“ , vất vả rồi vất vả rồi. … em xem có quay không? Mình nói chuyện nhé?”
Tôi nhìn ông ta.
“Tổng giám đốc, ông công ty có bao nhiêu hệ thống không?”
“Bao nhiêu?”
“47 .”
Ông ta ngẩn ra.
“Mỗi hệ thống, khoản quản trị đều nằm trong tôi. Mười năm, ngoài tôi ra, không ai .”
Tôi chỉ về phía .
“Ông để tiếp quản công của tôi. làm nổi không?”
Mặt đỏ bừng.
“Em… em có học…”
“Học?” Tôi cười. “47 hệ thống đó là tôi từng từng dựng lên. Em học mất bao lâu? Một năm? Hai năm?”
Tôi quay sang tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc, hôm nay chi phí là 94 ngàn. 47 hệ thống, mỗi 2 ngàn.”
“ gì?!”
“Đây là số khoản của tôi.” Tôi đưa cho ông ta tờ giấy. “Chuyển khoản , tôi sẽ gửi liệu .”
“ đang tống tiền!”
“Không.” Tôi lắc . “Đây là dịch vụ tư vấn. Hợp pháp, đúng quy định, tôi có xuất hóa đơn VAT.”
“…”
Tôi nhìn ông ta, giọng rất bình tĩnh.
“Tổng giám đốc, ông nói tôi là người có được không được. ông rồi đấy, tôi không phải loại người .”
Tôi xách túi.
“Nếu ông không chuyển khoản chẳng sao. nằm trong tôi, cần cứ liên hệ.”