Ta vốn không giỏi nói chuyện, nhưng cả nhà đều có thể nghe thấy tiếng lòng của ta.
Thiên kim giả kia y phục xộc xệch, đôi mắt đỏ hoe chất vấn tại sao ta lại hãm hại nàng ta.
Trên mặt ta vẫn một vẻ trầm mặc, nhưng trong lòng đã cuống quýt tới mức niệm hết cả một quyển kinh.
【Chết tiệt, ta căn bản không hề hại nàng ta, phải nói thế nào thì cha và nương mới tin ta đây?】
【Cố Niệm Hoan định hãm hại ta ba lần, khiến cả nhà thất vọng về ta, sau đó dùng kế “chết để thoát thân” khiến mọi người phải hối hận suốt đời!】
【Lão cha ngu muội, mẫu thân ngây thơ quá mức và gã huynh trưởng tự phụ trọng tình, bị người ta lợi dụng vắt kiệt, đến chết cũng không biết hung thủ thật sự ngay trước mắt, thật là đáng thương quá đi.】
【Nhìn xem, lát nữa thiên kim giả sẽ tự xin đến chùa Thiên Phật để bồi đắp tình cảm với nhi tử của kẻ thù nhà mình cho mà xem.】
Khắc sau, thiên kim giả lộ vẻ tâm hoàn toàn nguội lạnh mà lên tiếng: “Đã mất đi sự trong trắng, nữ nhi không xứng đáng ở lại nơi này nữa, xin cha và nương cho phép con đến chùa Thiên Phật tu hành.”
Bàn tay đang định cởi áo khoác cho nàng ta của huynh trưởng khựng lại, cha và nương vốn đang định nổi giận cũng tức khắc lặng thinh. Ba người bọn họ kinh hãi nhìn ta và thiên kim giả.
Ta vô tội chớp mắt, tri tâm lên tiếng: “Cha, nương! Muội muội đang nói chuyện với hai người kìa.”