Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần

Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần

Hoàn thành
12 Chương

“Ta nhất định phải đặt chân đến vùng đất mang tên Thương Ngô ấy.”

Ca ca ta tên là Thương Ngô. Đó chẳng phải là một cái tên hay ho gì.

Thương Ngô, Thương Ngô… mảnh đất cổ xưa hoang vu nhất tận cùng phương Nam cũng mang tên Thương Ngô. Nơi ấy xương trắng phơi đầy đồng, người thưa thớt, đến cả thần linh cũng rẫy bỏ.

Ta đã gặp một nàng giao nhân (người cá) khiến ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Đó là một đêm tuyết rơi, ta vô tình va phải một thiếu nữ vừa rẽ ra từ con hẻm nhỏ. Đó là lần đầu đời ta nhìn thấy giao nhân. Mái tóc hồng của nàng giấu kín trong chiếc mũ trùm của tấm áo choàng nỉ cũ kỹ màu xám, chỉ để lộ một lọn tóc vương đầy bông tuyết.

Khi nàng đưa tay đỡ ta, đôi tai ấy lộ ra, một đôi vây cá sắc hồng, rực rỡ như những nhành san hô quý giá nhất nơi đáy đại dương.

“Nàng là giao nhân.” Ta thốt lên đầy đường đột.

Nàng giật mình, hoảng loạn rụt tay lại. Nàng dẫm lên lớp tuyết dày, băng qua con phố Lâm An rồi khuất dần nơi xa. Đó là lần ta ở gần nàng nhất. Trong suốt bao năm tháng tìm kiếm mải miết sau này, đó chính là lần ta gần nàng nhất.

Ta xác định được mục đích của đời mình: Đi tìm giao nhân.

Thế nhưng, ngay trước ngày Đông chí một năm nọ, cả ca ca ta lẫn nàng giao nhân mà ta hằng truy đuổi đều biến mất không dấu vết.

Mọi người đều nói, ca ca ta đã hóa thần. Còn nàng giao nhân nhỏ bé ấy, nàng đã chết rồi.

Ta bắt buộc phải đến Thương Ngô, để tận mắt nhìn xem cái gọi là “sự thật” rốt cuộc là gì.