Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
hậu nương nương đoan trang, bình tĩnh ngẩng đầu lên:
– Bệ hạ nhìn chữ này, cảm thấy thế nào?
yến hội đều yên tĩnh.
Nụ cười trên mặt Bệ hạ dần nhạt :
– hậu có ý gì?
Lại thấy Thục nương nương ngày thường quyến rũ yêu kiều, bỗng khẽ cười:
– Bệ hạ, thần thiếp cũng thấy chữ này trông dễ nhìn, nếu đây thần thiếp có cơ hội hiểu biết chữ nghĩa giống anh em trong nhà bây đã có thể cùng bệ hạ ngâm thơ đối tác, viết vài bức tranh chữ để Bệ hạ treo lên tường, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.
Ngay Tĩnh lạnh nhạt ít nói cũng để để chén xuống:
– Gần đây trong cung không tệ, hình như là Hòa công chúa dâng lên.
Bình công chúa im lặng hồi lâu, hai tay khoanh n.g.ự.c, không tình nguyện tiếp :
– thần cũng biết nông dân trồng kia, là một góa bụa Hòa tìm đến, trong kinh không ai chăm sóc giỏi bằng nàng ta, phấn thoa mặt nàng ta làm cũng rất tốt, thần đã mua mấy hộp rồi.
Đúng lúc này, tần trong cung lần lượt góp . Các nàng ấy giống như đóa rực rỡ đang nghênh đón mùa xuân thứ hai, nở rộ trong bữa cung yến này.
Bùi Thính hòa rơm rớm nước mắt.
Nàng tiến lên phía , quỳ đại lễ với Bệ hạ:
– Khẩn cầu Bệ hạ cho phép thần mở Nữ học.
Ta thản nhiên về phía , vung vạt áo, quỳ theo công chúa.
Tiếng sáo trúc đã ngừng lại.
Hồi lâu ta nghe thấy tiếng nói không rõ hỉ giận của Bệ hạ:
– Đã muốn mở ai là người quản lý?
Đúng lúc này, giọng nói bình thản của hậu vang lên:
– Nếu Hòa đề nghị để Hòa phụ trách .
Thục cười nói:
– Thần thiếp cảm thấy như vậy rất tốt đấy.
Tĩnh nói:
– Thần thiếp cũng thấy không tệ.
Cuối cùng vẫn là Bình công chúa hừ nhẹ một tiếng:
– Phụ , nếu Hòa làm không tốt ngài giao việc này cho thần , chắc chắn thần sẽ hoàn thành tốt hơn em ấy.
Bệ hạ thở dài một hơi:
– Cũng được.
Mọi thứ đều kết thúc.
Ta nhớ hôm đó công chúa nói với ta:
– ta cũng rất tự tin.
Ta hỏi:
– sao?
Hai mắt nàng cong cong:
– chúng ta đều là nữ t.ử.
Bởi là nữ t.ử nên mới không chút dự đứng ,
Ngay người đó có là Bình công chúa không hợp với nàng.
Thế là chúng ta đứng dậy, nhìn nhau mỉm cười.
Ngày Nữ học mở , hai vị công chúa mặc phục, tham dự buổi sớm.
Tất nhiên trong cũng có tiếng phản đối, nhưng ngoài dự đoán, tộc của các tần, ngày thường hay hoạt động tích cực nhất lại không nói một câu nào.
cũng có rất nhiều người ủng hộ, phủ Quốc hầu cũng đầu tán dương quyết định thánh minh này của Bệ hạ, Tào ti nông trong còn chuyên môn ca tụng Bệ hạ trong ba ngày, chọc cho Bệ hạ bật cười liên tục.
Chức quan của ta thấp hơn công chúa, yên lặng đứng sau lưng nàng.
Ta nghe thấy Bình công chúa nói nhỏ:
– Em đã nói rồi đấy nhé, em giúp chị hòa ly.
Bùi Thính Hòa cười nói:
– tỷ, với thân phận của chị bây chị bỏ hắn cũng được.
Ta: …
Thấy rõ được công chúa đã triệt để thay đổi.
là ta vẫn tin tưởng, nàng ấy tuyệt đối sẽ không bỏ ta,
Sau khi bãi , có người giữ c.h.ặ.t ta trào phúng:
– Dung huynh, bây sự trở thành phụ tá của nữ quan rồi à.
Ta cười híp mắt trả :
– Thế nào, hâm mộ phúc phận với không tới của ta sao?
Hắn ta thực sự bị ta chặn họng.
cửa cung, có người đang chờ ta về nhà.
Nàng gọi ta:
– Dung Tự
Ta bước lên xe ngựa, nhập dưới trướng của nàng.
— Nhiễm Nhiễm
Ý xuân dạt dào, vạn vật hồi sinh, nhiễm nhiễm sinh sôi.
Ta nguyện tặng nàng muôn vàn gió xuân.
Chúc nàng bay lên như diều gặp gió.
(hết)
GIỚI THIỆU TRUYỆN
A tỷ là một nữ xuyên không.
Nhưng tỷ không giống với nữ xuyên không khác, tỷ biết điều, phận thủ thường, cẩn thận khắp nơi và chưa bao phô trương.
Nhưng để cứu ta thoát khỏi nước sôi lửa bỏng, a tỷ đã bại lộ thân phận .
Tỷ bị một nữ xuyên không khác tên là Tô Thanh loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t, m.ó.c m.ắ.t moi t.i.m, nhưng trong di thư, tỷ dặn dặn lại ta không được báo thù.
Ta lúc này mới biết, hóa chúng ta đang sống trong một cuốn sách.
Tô Thanh , kẻ hại c.h.ế.t a tỷ ta, chính là người mang hệ thống vật nữ chính trong sách.
—–
Tô Cẩn tỉnh dậy sớm hơn ta.
Hắn nhìn điểm đỏ như mai trên tấm khăn trải giường trắng tinh, thở dài hoang đường.
“Ta sẽ không cưới .”
Mặc dù Tô Cẩn bình thường không uống rượu mấy nhưng hắn cũng biết t.ửu lượng của đến đâu. Hôm qua chuyện hủy hôn tích tụ trong lòng nên mới uống nhiều thêm mấy ly, tuyệt đối không đến mức say rượu, có một khả năng, đó là ta hạ t.h.u.ố.c mê hắn.
Hắn tưởng rằng cuộc gặp gỡ của ta với hắn là một bất ngờ đẹp đẽ.
Một cái liếc nhìn kinh ngạc ở giữa hồ phía Tây, chiếc khăn tay bị gió thổi bay, còn có ánh mắt kiềm chế sự sợ hãi kia, đều khiến hắn nhớ đến ta sâu sắc. là không nghĩ tới tất điều này cũng muốn bò lên giường hắn, là thủ đoạn để gả vào phủ Quốc Công.
Nữ thanh lâu quả nhiên là đê tiện.
Ta chịu đựng xấu hổ, giọng run run đáp : “Công t.ử, ta tự biết xuất thân hèn mọn, nói không đáng giá để công t.ử tín nhiệm. Nhưng ta vẫn muốn nói với công t.ử, tất thứ này không ta thiết kế, là tối hôm qua công t.ử say rượu, nhận nhầm ta thành nàng…”
Ta rưng rưng nước mắt nhìn hắn, để lộ chiếc cổ trắng nõn. Ta biết sườn mặt của là hấp dẫn nhất, có mấy phần tương tự Tô Thanh .
Quả nhiên, ánh mắt Tô Cẩn nhìn ta có chút mềm lòng, hoài sự nhận nhầm ta với Tô Thanh , hắn nheo mắt ném một túi vàng qua: “ cầm .”
“Ta cái gì cũng không cần, mong công t.ử tin tưởng ta trong sạch.”
Ta mím môi, không nói gì.
Thứ ta muốn cho tới bây không là tiền là trái tim Tô Cẩn.
“ thôi, cho dù khẳng định vô tội, ta cũng có thể cho bấy nhiêu.” Ánh mắt Tô Cẩn thâm trầm, liếc nhìn ta từ trên xuống dưới. Hắn vẫn như cũ vẫn cho rằng ly rượu ngày hôm qua là ta hạ t.h.u.ố.c.
Lông mi ta run lên: “Công t.ử, đêm qua sự là…”
Tô Cẩn khẽ cười: “ hay không thế nào, đã là người của ta, ta sẽ tự nạp vào cửa.” hắn có chút ý tứ khiến người ta khó chịu.
Mắt ta nhanh ch.óng đỏ lên, còn muốn nói gì đó nhưng Tô Cẩn đẩy ta , phất tay áo bỏ .
Trực giác của Tô Cẩn không sai, đúng là ta chủ động bò lên giường hắn.
Nhưng ta bò lên giường không hắn, cũng không để vào phủ Quốc công, là vị hôn thê của hắn, Tô Thanh .
Tô Thanh , nữ Tể tướng đương , không xinh đẹp tuyệt trần, tài lại là không người nào có thể so sánh, mười sáu tuổi đã có thể viết được 【Cao đường minh kính bi bạch phát, Triêu như thanh ti, mộ như tuyết.】*. là một câu thơ tứ tuyệt thiên cổ.
(*高堂明鏡悲白髮, 朝如青絲暮成雪: trích trong Thương Tiến Tửu của Lý Bạch.
Tên Truyện: Thập Nương