Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

kết thúc kỳ nghỉ, ta dâng sớ bệ hạ.

Phò mã là chức quan rảnh rỗi, Bệ hạ ân điển có thể miễn vào triều, ta dâng sớ, ngài khá ngạc nhiên nhưng vẫn cười híp nhận lấy.

hôm , ngài liền gọi ta đến ngự , cả ta đang đứng đó.

con chúng ta cúi đầu, Bệ hạ lại cười nói:

– Dung khanh, sổ con này có vẻ không khanh viết.

Ta cung kính hành lễ:

– Bệ hạ thánh minh, biện pháp canh tác này đều là do một nhân điền trang của công chúa nghĩ .

– Ồ.

Bệ hạ có chút hứng thú:

là một nhân sao?

Mặt ta không đổi sắc:

– Tào nhân kia xuất thân từ huyện Tào Thủy tại Giang Nam, là sinh duy nhất thôn trúng nhân. Nhưng người này lâu nay thường cùng gia đình trồng trọt, theo lời hắn, đọc sách là để giúp người nhà có thể ăn no cơm, đến kinh thành vẫn một lòng nghiên cứu việc đồng áng, không ngờ lại thực sự nghiên cứu vài thứ, năm đó rất được Thái Hậu coi trọng, bây giờ đang quản sự tại điền trang của công chúa.

– Nói vậy, đề nghị mà dâng sớ năm ngoái là do Tào nhân này nghĩ ?

Bệ hạ nghiền ngẫm:

– Đúng là từng nghe nói điền trang của không gặp tai họa.

– Dạ.

Ta nói thật rõ ràng:

– Công chúa trân trọng người tài, hy vọng người Tào nhân có thể giúp đỡ phát triển việc đồng áng, nên mới ủy thác thần trình tấu lên Bệ hạ.

Bệ hạ cảm khái:

là đứa trẻ thuần lương, khó con bé có lòng. 

Ta cười:

– Công chúa tất nhiên là tốt vô cùng.

Ngài ấy dừng lại một chút rồi trêu ghẹo ta:

– Có vẻ tình cảm của khanh và không tệ, trông khanh tươi tắn hơn cả lúc trước.

– Công chúa là cành vàng lá ngọc, lại dịu dàng lương thiện, thần có thể kết mối lương duyên này, mỗi đều vui mừng hớn hở, bị người nhà chê cười lâu.

Bệ hạ cười ha hả:

– An Quốc hầu, con trai của khanh đang phàn nàn khanh trẫm đấy!

ta trừng nhìn ta, Bệ hạ lại càng cười to hơn.

Long tâm vui sướng, thưởng ta không ít thứ, ngài ấy suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

– Trước đây không vẫn luôn đến Từ Tế đường giúp đỡ sao, năm nay trời đông giá rét, quan lại kinh thiếu, trẫm luôn yên tâm khả năng của khanh, nay khanh công chúa lại là vợ chồng, không bằng cùng nhau đi quản lý mẹ góa con côi kinh thành đi.

Ta liền vội vàng quỳ xuống lĩnh .

Trước đi, Bệ hạ nói: 

mai tuyên Tảo nhân kia tiến cung, xem qua sổ con thì trẫm hắn không người biết nói miệng, nếu kế sách này quả thật có thể thực hiện, trẫm sẽ trọng thưởng!

Ta cười nói: 

– Vậy Bệ hạ thưởng công chúa là được, đây là người công chúa coi trọng, vi thần không dám cướp công.

– Khanh thật là!

Bệ hạ lại cười, vào ta rồi nói ta:

– Khanh sinh một kẻ si tình rồi, tính thật giống khanh đấy.

ta thở dài:

được điểm này là giống thần.

rời khỏi bầu không khí thân thiện thoải mái ngự , ta mới có thể thả lỏng hai bả vai căng cứng, huýt sáo vui vẻ về phủ công chúa.

Bùi đang tính sổ sách , rèm mỏng phất phơ, ánh nắng nhảy múa trên khóe mi của nàng, lấm tấm lại lấp lánh.

Nàng đang nói chuyện thị nữ quản gia thân cận:

– Phần ngân lượng này dùng để an trí người có nhà bị sập do tuyết đè …

Dường nhận ta về, nàng ngẩng đầu cười ta, hai đen láy không có chút tạp chất, thanh tịnh một dòng suối :

– Dung Tự?

Ta đứng đơ tại chỗ.

Trái tim ngay cả diện thánh ngự chưa từng có gợn sóng, nay đột nhiên đập thật nhanh.

Hồi lâu, ta mới nói:

– May mắn không nhục mệnh.

Mùa đông sắp qua đi. 

Ban đêm, trên giường, ta hôn đầu ngón tay của nàng.

Môi dần trượt xuống dưới, vén váy mỏng, thăm dò vào bên .

– Dung Tự, đừng …

Nảng thất kinh nhấc chân lên, lại bị ta giữ c.h.ặ.t, giam cầm trên chăn gấm.

– Nhiễm Nhiễm …

Ta nhẹ giọng kêu tên thân mật của nàng. Cứ vậy, vùi sâu vào vùng cỏ thơm rậm rạp, ấm áp mềm mại tuyết tan đó.

Tiếng nước róc rách, ý xuân chim khách giật mình.

kế, ta dậy thật sớm, phân phó Kỳ sắc t.h.u.ố.c ta.

Chén t.h.u.ố.c màu nâu đen nóng hổi, ta không nhăn mày uống một hơi cạn sạch.

– Dung Tự.

Không ngờ tới lưng lại truyền đến tiếng gọi quen thuộc.

Ta vội vàng quay lại thì công chúa, tóc chưa chải gọn, hai mơ màng nhìn ta.

nhà, nàng ấy thả lỏng hơn thường , nhìn biết là chưa ngủ đủ chạy ngoài tìm ta.

Ta nhíu mày, cởi áo ngoài khoác lên vai nàng:

– Công chúa, đây lạnh, trở về đi.

– Ta tỉnh lại không chàng …

Nàng ấy bỏ áo ngoài , trông chén t.h.u.ố.c trên bàn ta:

– Cái gì thế?

Ta hơi khựng lại. Muốn nói gì đó để lấy lệ qua, nhưng nhìn đôi của nàng ta biết không thể thế được, đ.á.n.h ăn ngay nói thật:

tránh thai.

– Ta uống t.h.u.ố.c này không vì ta không muốn có con nàng.

nói thật thì ta nhân lần này mà thổ lộ hết ý nghĩ lòng:

– Tuổi nàng quá nhỏ, sinh con có thể bị thương đến cơ thể, ta lo lắng nàng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.