Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
【Thôi được rồi, nghĩ đến tối Thái tử trong tẩm điện nhìn mảnh vải dính m//áu của A Ngu cả đêm không ngủ… tạm về phía hắn một chút】
【 cái gì mà . Đông cung bây là cái nơi quái quỷ gì, hai người họ khóa chặt lại là tốt nhất】
【Nhưng… ta cảm thấy Thái tử rõ ràng thích nữ phụ hơn mà?】
【Thích bằng cái miệng à?】
13
Ta xoay người định rời đi.
Ngay lúc đó, A Cửu bỗng nhiên quỳ sụp .
“Điện hạ, nô đã làm theo lời ngài gọi A Ngu cô cô đến rồi. Xin Điện hạ thực hiện lời hứa, cho nô đổi cung — nếu Lương đệ được, nô sẽ thảm lắm… hu hu…”
Lúc này ta .
Bây trong Đông cung, sau khi Bạch Phượng Ninh trở thành chủ nhân hậu cung, những cung nữ có chút nhan sắc….hoặc bị như hồ ly tinh, bị lạnh nhạt chèn ép, hoặc bị đuổi khỏi cung.
Đối với họ mà nói, dù sao cũng chỉ là nô mà thôi.
Dù làm quá đáng đến đâu, Tiêu Sách cũng chỉ nói một câu nhàn nhạt.
Mà Bạch Phượng Ninh chỉ cần rơi giọt nước mắt, nói “chỉ vì quá tâm”, thì Tiêu Sách lập không truy cứu nữa.
Điều duy nhất hắn kiên quyết giữ lại.
Chính là những mai trắng ngoài tẩm điện.
Hắn nói ….chỉ có hương mai khiến hắn ngủ yên giấc.
Lúc này.
Hắn dường như không nhìn thấy A Cửu quỳ khóc dưới đất.
Chỉ hỏi ta:
“A Ngu, mai ở Đông cung nở rồi, rất đẹp. Đẹp hơn cả những cành mai ngươi từng đạp đến Cốc Dương tìm. Đi một chút được không… chỉ một lát thôi…”
Trong giọng nói.
Thậm chí còn có một tia khẩn cầu rất khó nhận ra.
Ta nhìn hắn.
“Nô đạp tìm mai, là vì hàn chứng của Tĩnh An Vương. Hiện vị thuốc này đã đủ rồi.”
Tiêu Sách lập sững người.
Ánh mắt đầy không thể tin nổi.
“Ngươi đạp tìm mai… là tìm thuốc cho hắn? Là vì hắn sao?!”
“Không thì Điện hạ cho là vì điều gì?”
Hắn siết chặt túi hương bên hông, khớp ngón tay nổi rõ.
Cơn giận gần như không thể kìm nén.
“Tang Ngu, vì muốn chọc ta, ngươi lại làm đến mức này!”
“Ngươi… lại đi quyến rũ một kẻ bệnh tật sắp chết!”
Hắn vươn tay nắm chặt cổ tay ta.
“Đi theo ta trở về.”
“Những ngày này ở Đông cung, ngươi có ta sống thế nào không? A Ngu, ngươi đã thành công rồi. Những lời ngươi khiến ta nói ra trong lãnh cung… ngươi đều thành công rồi.”
“Buông tay.”
“Không thể.”
Ta vượt ánh mắt hắn, nhìn về phía Bạch Phượng Ninh vội vàng chạy tới phía xa.
“Điện hạ, thiên mệnh chi nữ của ngài đến rồi. Còn không buông tay sao?”
Hắn khựng lại trong chốc lát.
Ta nhân cơ hội giật tay ra.
Sau đó kéo A Cửu quỳ dưới đất dậy, nhanh chóng rời đi.
Vừa đi bụi .
Ta đã nhìn thấy Tiêu Nại.
Ngài khoác áo choàng trên tay.
Thấy ta liền đặt áo choàng lên vai ta.
“Mẫu phi nói ngày đã định rồi. Chúng ta đi thử.”
14
Trong cung đốt than rất nhiều, vậy mà tay Tiêu Nại lạnh buốt.
Tào phi dựa trên ghế mỹ nhân, lim dim như sắp ngủ.
Ta lặng lẽ đưa tay .
Nắm lấy tay ngài.
Hơi ấm nóng từ tay ta truyền sang.
Con vẹt trong điện kêu một tiếng.
Tào phi mở mắt.
Ta hoảng hốt muốn rút tay lại.
Tiêu Nại lại nắm chặt ngón tay ta.
Trong mắt Tào phi hiện lên ý cười.
Rồi bà chậm rãi nhắm mắt lại.
Bình luận ảo lập nổi lên.
【Nại Nại nhà ta bị câu đến cong miệng rồi】
【Vừa nãy còn nói ngày lại, vừa nghe người ta nói một câu là lập định ngày luôn】
【A Ngu bảo bối cố lên! Chỉ còn một vị thuốc cuối cùng nữa thôi — chỉ thiếu nhụy Liên Côn Lôn làm thuốc dẫn. Năm nay vừa có cống phẩm, mau đi xin!】
15
Ta cống phẩm đó.
Và đã sớm nhờ Tào phi xin giúp một phần.
Nhưng không ngờ.
Đến lúc gần thành, lại xảy ra biến cố.
Thái tử nói Lương đệ mang cần an , vậy nên chặn cống phẩm giữa đường.
Tào phi sai người đến xin mấy lần.
Đều bị đóng cửa từ chối.
Chỉ nói đã dùng hết rồi.
Sau đó.
Ta nhận được thiệp mời của Thái tử.
Hắn nói.
Năm xưa trong lãnh cung, ta từng hứa rượu với hắn một lần.
Ta nợ hắn.
Đêm đó Đông cung vô cùng náo nhiệt.
Đây là một yến tiệc còn lớn hơn cả lễ phong Lương đệ.
Khách khứa đông như mây.
Đều là quan lại thuộc Đông cung cùng gia quyến.
Khắp nơi đều là mai.
Không còn một ngô đồng nào nữa.
Nghe nói mấy ngày .
Bạch Phượng Ninh đã cãi nhau to với Thái tử.
Vì nàng ném đi món đồ cũ của Thái tử.
Còn đốt cả mai ngoài tẩm điện.
Thế là Thái tử trồng mai khắp cung.
Bạch Phượng Ninh giận rời cung.
Lúc này.
Bên cạnh Thái tử không có ai.
Chén rượu đầy tràn.
Hắn hết một chén.
Lại cầm bình rót thêm.
Khi ta xuất hiện.
Hắn ngẩng mắt lên.
Nhìn thấy y lộng lẫy do Tào phi ban trên người ta.
Hắn theo bản năng nhíu mày.
“Đi thay ra.”
Trên bàn mặt hắn.
Có một bình ngọc trắng như sứ.
Đó chính là vị thuốc dẫn cuối cùng mà ta cần.
Ta theo thái giám dẫn đường đi gian bão hạ.
Trên giá áo bên trong.
Rõ ràng treo hai bộ y .
Một bộ.
Là y cung nữ.
Bộ còn lại…
Lại chính là cung của Thái tử phi.
16
Tên thái giám khom người lui sang một bên, mời ta tự chọn.
Lúc này, Tiêu Sách đã hơi say, bước tới mặt ta.
“Hoặc hôm nay làm nữ, đi mời rượu tất cả mọi người.
Hoặc mặc bộ y ngươi luôn muốn, mọi người kính rượu ngươi.”
“Dù chọn cách nào… ngươi cũng có thể có được thứ mình muốn.”
Năm thứ hai trong lãnh cung, đêm giao thừa.
Không có rượu.
Ta hóa nước chén, rắc cánh mai, rồi chúc hắn năm .
Khi ấy Tiêu Sách đưa chén cho ta .
Hắn nói:
“Sau này khi chúng ta ra ngoài, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một bữa yến tiệc thật lớn. Muốn bao nhiêu rượu cũng được.”
Khi đó ta đã đồng ý.
Giọng hắn mang theo chút tủi thân:
“Ngươi đã hứa với ta rồi. Ngươi nói… sẽ ở bên ta.”
Ta bước tới.
Chọn bộ y nữ.
Thân hình Tiêu Sách khẽ lảo đảo.
Hắn liên tiếp nói ba chữ “tốt”.
“Tốt lắm!”
Chén thứ nhất kính hắn.
Chén thứ hai kính Chiêm sự.
Sau đó kính Tả thứ tử, Trung doãn, Tư nghị lang.
Rượu mạnh cháy bỏng cổ họng.
Cuối cùng ta sặc rượu, ho dữ dội.
Nhưng còn người chưa kính hết.
Ta ngẩng tiếp.
“Đủ rồi!”
Cuối cùng Tiêu Sách bật dậy, sắc mặt u ám.
17
“Từ khi ngươi Tĩnh An vương phủ, ngươi chạy ngược chạy xuôi vì hắn.”
“Một lần đi tìm mai, rơi suối lạnh, bệnh nửa tháng, lại nói chỉ vì ham chơi trượt chân, chỉ không khiến hắn lo lắng.”
“Vì muốn nhụy sen trắng, ngươi ngâm mình trong ao ấm mười ngày, lại nói với hắn ngươi về tế mộ mẫu thân.”
“Quả bạch quả có độc, chỉ vì thử nguyên liệu, ngươi từng chút từng chút nếm độc….”
“Vì hắn… đáng ngươi làm đến mức này sao?!”
Hắn nhìn ta.
“Những gì ngươi từng làm vì ta… chỉ vì ta không cho ngươi vị trí đó, ngươi liền đem tất cả chuyển sang cho người khác sao?”
Ta chậm rãi lau vết máu ho ra ở khóe môi.
Bình tĩnh hỏi hắn:
“Điện hạ, rượu đã xong.”
“Những gì ta đã hứa, ta đều làm rồi.”
“Thuốc đâu?”
Giọng hắn yếu đi phần.
“A Ngu…”
Ta đưa tay lấy thuốc.
Hắn lập nắm chặt cổ tay ta.
Giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy, mang theo khẩn cầu:
“Đừng đi, A Ngu.”
“ kia ta tưởng ta đối với A Ninh là khắc cốt minh tâm…”
“Nhưng ba năm ở lãnh cung… ta sớm đã….”
“Điện hạ!”
Ta nắm tay hắn.
Từng ngón một gỡ ra.
“Bữa tiệc cuối cùng của chúng ta đã kết thúc.”
“Từ nay ai nấy hai đường.”
“Lương đệ đã mang con của ngài, Điện hạ nên đối xử tốt với nàng ấy.”
Giọng hắn hoàn toàn hoảng loạn.
“Ta đã đưa nàng ấy ra khỏi cung dưỡng rồi!”
“Đông cung lớn như vậy… từ nay chỉ còn ngươi và ta.”
“Thái tử điện hạ.”
“Không lâu nữa… ta sẽ gả cho Tĩnh An Vương.”
“Tang Ngu! Ngươi thật sự tuyệt tình như vậy sao?!”
“Ngươi đừng quên… sau này cô sẽ trở thành gì….”
Là thiên tử.
Hắn nhìn ta.
Hàng mi run rẩy, ánh mắt mất khống chế.
“Đến lúc đó… dù là hắn… một kẻ đã chết thì làm được gì?”
Ta nhìn hắn.
Chậm rãi lắc .
Bình luận ảo đã nói cho ta từ lâu.
Theo kết cục vốn định của hắn, hắn không thể lên ngôi.
Theo cốt truyện.
Hắn vì mỹ nhân mà bỏ giang sơn, cùng nữ chính ẩn cư nơi núi rừng.
Mà lý do buộc như vậy.
Là vì thân phận nữ chính sẽ bị lật tẩy.
Bình luận lúc này dồn dập hiện ra:
【 chưa? Nữ chính thanh thuần mà các ngươi yêu thích từng có một đêm xuân với lão hoàng vì tiền đồ】
【A a!】
【Vốn định chờ hoàng say rượu rồi bay lên cành cao, kết quả Thái tử lại đến hành cung】
【Hoàng nhiều bệnh, Thái tử trẻ khỏe, theo Thái tử còn không sợ bị chôn theo, nữ chính đương nhiên chọn tiểu sói con】
【Thảo nào nàng ta luôn tìm cách xử lý những người quen cũ từ lúc nghèo khó】
【Đại nữ chủ quyết đoán cái gì… đây là ác nữ chính thì đúng hơn】
Lúc này.
Bình luận hoàn toàn đảo chiều.
18
Nhờ sự giúp đỡ của bình luận, gom đủ danh sách dược liệu.
Cuối cùng ta cũng luyện thành thuốc hoàn.
Ngày cưới sắp đến.
Tiêu Nại lại trở nên có chút trầm mặc.
Ngày hôn lễ.
Ngài đưa cho ta một tờ hòa ly thư.
“Có tờ này… sau này nếu ngươi muốn tái giá, cũng có thể.”
“Nhưng….”
Ta trợn mắt nhìn ngài.
Ngài cúi .
Vừa cười vừa hôn lên môi ta.
“Không được quên ta.”
Ta đưa tay đè môi ngài lại, đưa viên thuốc cho ngài .
“Cái này tặng ngài.”
“Bên trong có ba mươi bốn loại thảo, hai mươi vị thuốc.”
“Gom đủ… không dễ đâu.”
“Thử .”
Ngài nghiêng nhìn.
“Vậy là… tất cả vàng bạc châu báu mẫu phi và ta đưa cho ngươi… đều biến thành cái này sao?”
Ánh mắt ngài trầm .
“Ngốc thật.”
Ta bật cười.
“Làm sao ngốc bằng ngài.”
“Bị Hoàng thượng trách phạt, nhưng vì đã hứa với ta, lại không muốn liên lụy hạ nhân, nên tự mình mang thuốc và đồ ăn đến.”
“Mỗi lần trở về đều bệnh một trận.”
“Bệnh khiến người ta đau lòng.”
Ngài mặt dày nói.
“Cho nên phụ hoàng cái gì cũng chịu đáp ứng ta.”
Tai ngài hơi đỏ lên.
Ngài cúi hôn nhẹ lên môi ta.
Muốn ngẩng lên.
Nhưng ta vòng tay ôm cổ ngài.
Nụ hôn dần sâu hơn.
Hơi thở của ngài mang theo mùi nhàn nhạt.
Bàn tay cũng mang theo hơi ấm xa lạ.
Bình luận ảo lập bùng nổ.
Ta lần tiên đưa tay ra, nắm lấy khung bình luận, kéo mạnh .
Khung màn hình nghiêng lệch.
【A a a hệ thống lỗi rồi, sao lại che!】
【Cảnh gì mà VIP như ta cũng không được 】
【Bây hôn dưới cổ cũng tắt đèn à?】
【Khiếu nại! Ta muốn cảnh kết toán!】
19
Sau khi thân thể Tiêu Nại dần khỏe lại.
Ta làm thêm viên thuốc.
Lần này.
Ngay cả Hoàng cũng thử một viên.
Vốn thân thể yếu.
Sau khi .
Ngay cả thị lực cũng tốt hơn nhiều.
Trong bữa tiệc gia đình.
Ông bỗng nhận ra Bạch Phượng Ninh — người từng đi theo Thái tử.
Hoàng lúc ấy không nói gì.
Nhưng lại cảm thấy Tiêu Sách tâm cơ quá sâu, cho hắn cố ý cài người bên cạnh mình.
Lại thêm lúc này Tiêu Sách ngày ngày say rượu trong cung.
Bị đàn hặc quản lý Đông cung không nghiêm.
Còn có chuyện chặn cống phẩm.
Xa phóng túng.
Trong Đông cung còn đào ra không ít hài cốt.
Có cái thậm chí còn chưa hóa xương.
Đều là cung nữ thái giám từng đắc tội Bạch Phượng Ninh.
Hoàng nổi giận lôi đình.
Lần nữa phế bỏ ngôi Thái tử của Tiêu Sách.
Lần này.
Khi bị đưa lãnh cung.
Hắn nhìn sang bên cạnh.
Không có ai cả.
Bạch Phượng Ninh mang , cúi thật thấp.
Nhưng Tiêu Sách gọi tên nàng.
“Ngươi không nói… ngươi yêu ta rất nhiều, nguyện sống chết cùng ta sao?”
“Ngươi không nói Tang Ngu chỉ vì vinh phú quý, chỉ là bổn phận nô ?”
“Nàng ta làm được… ngươi cũng làm được sao?”
Bạch Phượng Ninh hét lên:
“Ta mang , ngươi làm người một chút được không?!”
Trong lúc họ cãi nhau.
Bạch Phượng Ninh đột nhiên kêu lên:
“Ta không thể lãnh cung! Ta mang long !”
“Ta từng là thông phòng của thiên tử!”
Lúc này.
Nàng muốn vinh , muốn bình an.
Dù sau khi chết chôn theo, cũng muốn khi sống phú quý hiển hách.
Nhưng nàng còn chưa kịp nói hết.
Đã bị người của Hoàng đến bịt miệng.
Nàng giãy giụa.
Vặn vẹo.
Cuối cùng dần tắt thở.
Khoảnh khắc cuối cùng.
Nàng ú ớ kêu:
“Ta là nữ chính… ta là nữ chính mà!”
Bình luận lúc này tràn ngập.
【Một ván bài đẹp mà đánh nát bét】
【Ngay từ không chịu lãnh cung, ra ngoài lại giẫm đạp công lao người khác】
【Bây mình là nữ chính à】
【Không làm chuyện của nữ chính thì làm gì có mệnh nữ chính】
【Theo kết quả bình chọn sau cảnh tắt đèn lần — đổi nữ chính rồi】
20
Cuối cùng.
Tiêu Sách một mình lãnh cung.
Lần này.
Không còn ai giặt y cho hắn.
Không ai lo lót thị vệ.
Không ai xin thức ăn.
Cũng không còn ai thức trắng đêm, chỉ giữ một đốm lửa yếu ớt.
Những phong ba mà kia ta từng che chắn cho hắn.
Cuối cùng.
Tất cả đều đổ lên người hắn.
Những chuyện hắn từng nghe Bạch Phượng Ninh thì thầm bên gối.
Những thứ đơn giản như mấy cái bánh.
Những chuyện nhỏ bé đó.
Đều biến thành vực sâu không thể vượt .
Ngày đêm dày vò.
Tiêu Sách bị đưa chính lãnh cung năm xưa.
Điều duy nhất khác.
Là ngô đồng ta từng trồng đã lớn lên.
Nếu ngày đó hắn nghe lời ta.
Trồng ăn quả.
Bây có lẽ còn được trái.
Nghe nói.
Tiêu Sách ngày ngày ngẩn người trong rừng .
Có lẽ.
Đây cũng coi như một kiểu ẩn cư sơn lâm.
Mùa đông năm sau.
Ta bế đứa con một tuổi, đi hành lang dài trong cung.
Đến gặp Tiêu Nại, lúc này giúp thiên tử xử lý triều chính.
Đứa trẻ tròn trịa chạy đất.
“Mẫu phi, có người đập cửa, rất to. Nhưng không ai ý.”
“Có đập đến khi lòng bàn tay chảy m//áu, có người mở cửa không?”
Nỗi tuyệt vọng năm xưa chợt dâng lên trong lòng ta.
Ta im lặng một lúc.
Rồi bước tới.
Tiếng đập cửa vang lên.
Khi ta đưa một chiếc bánh khe cửa.
Người bên trong bỗng sững lại.
Ta nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu đầy nước mắt.
Sau đó.
Tiêu Sách như phát điên chạy mất.
Từ đó.
Không bao xuất hiện nữa.
lớn rơi từng mảng.
Đó là trận cuối cùng của mùa đông năm ấy.