Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Lục Đình Yến nheo mắt, cảnh cáo cô kia: “Buông tay.”

bật khóc nức nở: “Anh, em mới là em anh!”

Gì cơ, hóa ra người tôi đánh là em họ Lục Đình Yến?

Xong rồi, xong rồi!

Tôi lập buông tay, nhảy bật dậy, nép sau lưng anh ta.

Thò đầu ra, mắt nhìn cầu cứu: “Tôi thật thà mà, tha cho tôi đi.”

Lục Đình Yến vỗ mạnh ổ gà mái trên đầu tôi: “Chỉ là em họ, chẳng đáng giá, sợ.”

Ồ, em họ mà còn không đáng tiền?

Thế thì không sao.

nào chẳng có vài ba đứa thân thích phiền phức.

Tôi lập ưỡn ngực, khí thế hừng hực: “Là cô ta bắt nạt tôi trước, tôi chỉ tự vệ thôi.”

Tôi kéo tay áo anh ta: “Đi đi, đưa tôi đi xem bộ váy kia. Nếu anh lừa tôi thì kể cả anh có say đến mức lột đồ nhảy nhót giữa chỗ đông người, tôi cũng mặc kệ, anh mất hết mặt mũi.”

mà em họ anh bị gì thế? Tôi có trêu chọc gì đâu, mà tự dưng đổ người tôi.”

“Còn bảo tôi không danh phận, sống nhờ anh, hạ tiện mất mặt. Tôi rõ ràng có thân phận đàng hoàng, sao lại không thể anh?”

Lục Đình Yến mặc tôi lôi đi.

Nghe tôi lải nhải, anh ta chỉ hỏi: “Thân phận cô là gì?”

“Tôi là người hầu anh chứ còn gì !”

Lục Đình Yến: “…”

Anh ta ghét bỏ rút tay lại, cười nhạt: “Cô còn thấy tự hào?”

“Tất nhiên rồi, dân lao động tụi tôi dựa vào bản lĩnh kiếm tiền một cách sạch . Không ăn cắp, không cướp bóc, sao phải tự ti?”

Lục Đình Yến cười, đưa tôi ra chiếc Maybach sang trọng, mở cốp xe cho xem.

Quả nhiên có bộ váy dạ đẹp lộng lẫy.

Tôi lập sáng bừng cả mặt: “Wow! Hóa ra anh chẳng tự tin gì cả. Miệng thì nói không ai bắt nạt tôi, từ đầu đã chuẩn bị sẵn đường lui rồi.”

Anh ta đen mặt: “Không muốn váy thì tiếp tục châm chọc.”

Tôi hừ một tiếng, nghĩ tới bị hắt , tối liếc trắng: “Không bảo vệ nổi tôi, còn cấm tôi nói à? sếp mà ngay cả nhân viên mình cũng không bảo vệ được thì mong ai bán mạng cho anh?”

Lục Đình Yến im lặng rồi nghiêm túc: “Ừ, từ nay tôi bảo vệ cô, tôi hứa.”

8

Tin lời Lục Đình Yến, tôi đúng là ngốc.

Vừa thay xong một bộ váy đẹp hơn vào trường, đã bị ông nội anh ta gọi đi gặp mặt.

Đúng lúc Lục Đình Yến không đó, bị người giữ lại ngoài trường.

Tôi bị đưa vào phòng khách nhỏ, em họ anh ta cũng đó.

Cô ta lập tố cáo: “Ông nội, chính là cô ta! Con ly mặt dày, chẳng biết bỏ bùa gì cho anh họ! Anh họ sắp chị Cố Minh rồi, thế mà cô ta còn bám riết không buông.”

Tôi lao tới, tát thẳng một : “Nói tôi là ly lần thử xem!”

Một tiếng “bốp” giòn tan, cô ta sững sờ: “Cô… cô đánh tôi, tôi giết cô!”

“Giết ai còn chưa chắc đấy!”

Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa từng thua mấy vụ ẩu đả.

Ông nội Lục gõ mạnh cây gậy xuống đất: “Đủ rồi! Cả dừng tay!”

“Yên Yên, cháu ra ngoài trước.”

“Ông nội…”

“Ra ngoài!”

Cô em họ trừng mắt liếc tôi: “ chờ đấy, tôi không tha cho cô đâu.”

tới, thầy bói nói tôi số cứng lắm.”

Tôi xắn tay áo, khí thế ngút trời.

Thầy bói còn bảo tôi nếu không chống trả thì cả đời chỉ lao công.

Ông nội Lục ra hiệu tôi ngồi. Tôi cũng không khách khí, ngồi đối diện ông.

“Nghe nói, Đình Yến uống say chỉ có cô mới lại gần được?”

“Đúng thế, tôi là người được thuê chuyên đưa anh ta về mỗi khi say, không phải tình nhân gì cả.”

“Cô có biết tại sao nó say lại thành như vậy không?”

“Còn vì sao ? chứng stress sau sang chấn thôi.”

“Thế cô có biết nó vì sao mắc bệnh không?”

“Trời ạ, sao tôi biết được? Ông có thì nói thẳng đi. Tôi đầu óc đơn giản, miệng lại thẳng thắn, ông mong tôi đoán.”

Ông nội Lục bắt đầu kể xưa.

Một tiếng đồng trôi qua mà vẫn chưa xong.

Đúng lúc ấy, vệ sĩ gõ cửa gấp: “Cô Trần, thiếu gia sắp say rồi, tìm cô khắp nơi.”

Tôi lập đứng dậy tạm biệt.

Trước khi đi, tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Ông nội, tôi hiểu ý ông. Ông muốn nói rằng Đình Yến thuở nhỏ từng gặp cực kỳ bi thảm, vì nhẹ dạ tin người mà hại chết cha mẹ, cả thể xác lẫn tinh thần đều tổn thương nặng nề, từ đó không còn tin ai. Chỉ có một cô luôn chưa từng phản bội, thậm chí muốn lấy mạng mình bảo vệ anh ta. Cô đó chính là Cố Minh – người sắp Đình Yến. Ông hy vọng tôi biến mất trước khi họ kết hôn, phải không? Tôi hiểu rồi, yên tâm. Chỉ cần ông giúp tôi rời đi, tối nay là lần cuối cùng tôi đưa anh ta về.”

9

Ra khỏi phòng khách, vệ sĩ mặt đầy khó xử hỏi tôi: “Cô Trần, cô thật sự muốn đi?”

“Ừ. Ba tháng kiếm gần trăm vạn, đủ mua căn nhỏ và nuôi một chú cún rồi. Tôi không muốn bon chen thành phố lớn .”

này cô nói với Đình Yến, tôi không muốn bị trói hông anh ta cả đời người hầu. Chịu đựng anh ta say còn tạm, giờ lại phải nghe em họ anh ta mắng tôi là ly. Việc này còn ra thể thống gì? Huống bạch nguyệt quang đã về, sắp rồi. Tôi lại chẳng hợp lý chút nào.”

Vệ sĩ nói: “Thực ra thiếu gia không thích cô Cố Minh, là ông cụ ép thôi.”

“Tôi thì quan tâm gì!”

Tôi quay lại trường, thấy Lục Đình Yến đấu .

Đám bạn cạnh vừa thấy tôi liền nhao nhao: “Chính là cô ấy hả? Người duy nhất có thể lại gần Lục ca lúc say?”

“Thật hay giả, tối nay biết ngay. Nhất định phải chuốc say anh ta!”

Tôi ngồi xuống cạnh anh ta, thì thầm: “Thiếu gia, uống ít thôi được không?”

Bạn anh ta nói: “Không được đâu. Cô biết anh ta đấu với ai không?”

“Người đứng đầu giới thôi miên và ngoài nước – Chu .”

“Lục ca muốn nhờ Chu thôi miên, khơi lại ký ức mơ .”

“Hồi nhỏ Lục ca gặp bi thảm, sau đó ký ức mờ mịt, cũng chẳng muốn nhớ. gần đây không hiểu sao, anh ta lại rất muốn tìm lại cơn ác mộng đó. Thử nhiều thôi miên đều không thành, giờ chỉ còn Chu . Chu nói, trừ phi Lục ca uống thắng ông ta, nếu không thì khỏi bàn.”

Tôi trợn mắt, nghi ngờ: “Có phải mấy người bắt tay với Chu , muốn thử xem rốt cuộc chỉ mình tôi mới lại gần được anh ta khi say không? chối, nhìn mặt các người là biết đầy mưu ma chước quỷ rồi.”

Xung quanh bật cười, giơ ngón : “Ha ha, đoán đúng thì sao?”

“Lần trước bọn tôi chuyển cho cô 500, còn chưa thấy cô biểu diễn đó. Nợ thì phải trả, đạo lý muôn đời.”

Tôi buông xuôi: “Được thôi, dù sao tôi cũng chỉ là máy cày. Lần nào chẳng phải vừa kéo vừa đẩy, dốc toàn lực mới vác được gã ma men này về.”

công mệt chết, vẫn phải gồng, nói nhiều cũng chỉ rơi nước mắt.

Tôi ra khu ẩm thực ăn uống no nê rồi quay lại. phạm vi năm mét quanh Lục Đình Yến, ngay cả con muỗi cũng chẳng lại gần.

Mọi ánh mắt đều dồn tôi, chờ màn biểu diễn.

Tôi hỏi: “Ai thắng?”

Có người nói: “Chu đã say bất tỉnh, Lục ca nhỉnh hơn chút, cũng say rồi. Mau biểu diễn tuyệt chiêu đi.”

“Được, trả nợ thôi.”

Tôi ung dung bước đến Lục Đình Yến. Anh ta ngồi trên ghế đơn, tay xoa thái dương, mặt đỏ gay, cổ cũng đỏ bừng vì .

Tôi dí mạnh ngón tay vào trán anh ta: “Đứng , về .”

Giống như dắt chó đi dạo, tôi kéo tay anh ta đi.

Khi chưa say lắm, anh ta ngoan như bây giờ, mặc cho tôi lôi đi.

Người xung quanh dụi mắt liên tục. “Là tôi hoa mắt hay Lục ca căn bản chưa say?”

“Chắc chắn chưa. Nếu say, sao lại ngoan thế?”

“Không được, tôi phải thử xem, biết đâu tôi cũng lại gần được.”

Ngay giây sau, cả trường vang tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết: “Á á, Lục ca, tôi sai rồi! giết tôi! Cô em Trần, mau cứu tôi với á á á…”

10

Có người không tin, liều mạng lại gần Lục Đình Yến tìm chết.

Kết quả bị anh ta kề thẳng dao Thụy Sĩ cổ, suýt một nhát lấy mạng.

khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, tôi ôm chặt lấy Lục Đình Yến trạng thái điên cuồng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng anh ta, cẩn thận dỗ như vuốt lông sư tử.

động thủ, ngoan, cất dao đi.”

“Lục Đình Yến, nếu anh không bỏ dao xuống, tôi giận đấy.”

“Vút” một tiếng cực nhanh, anh ta cất dao vào vỏ hông.

Gã ma men cao lớn, loạng choạng đứng không vững giờ đây cúi đầu, ánh mắt ấm ức cầu xin nhìn tôi.

Sự tương phản ấy khiến tôi đỏ mặt, tim đập loạn.

Xung quanh toàn là tiếng kinh hãi: “Tôi hoa mắt rồi sao?”

gì đây, tôi ship gì vậy trời?”

“Cầu người ngay tại chỗ đi!”

đó còn có tiếng em họ Lục gắt gỏng: “Ship gì mà ship, chỉ ship chết các người thôi, anh tôi là chị Cố Minh!”

“Không nghe, không nghe.”

“Tình yêu có hay không thì dựa vào phản ứng sinh lý là thật nhất.”

“Cô không hiểu đàn ông, đây chính là khắc vào máu cốt đấy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.