Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tôi còn hỏi bố mẹ em, trước cả nhà em đi du lịch Giang Thành. nói lúc đó em bị lạc, cả nhà tìm khắp nơi mới thấy. Khi tìm được thì em đã sốt cao, tỉnh lại thì chẳng gì.”
“Hay là, để Chu Diệp thôi miên cho em thử?”
Tôi vội vàng xua tay: “ gì tôi quên được thì chắc chắn không phải ký ức hay ho. Tôi không dại mà đi khơi lại nỗi khổ.”
“Nhưng hình như tôi có mẹ kể, hồi nhỏ đi du lịch bị lạc suýt không tìm được về.”
“Thôi được, coi như tôi thật sự từng anh đi. Rồi nữa?”
“Anh định lấy oán báo ân, nhốt tôi cả đời bên anh làm hầu ?”
Anh ta kéo mạnh tôi ngồi lên đùi mình.
tôi đỏ bừng, ra sức đẩy cũng chẳng ra: “Làm gì thế, không được giở trò lưu manh!”
Anh ta chẳng buồn , cứ chặt, mắt dán vào môi tôi hỏi: “Có phải em từng tranh thủ lúc tôi say mà lén tôi?”
“Xàm! Rõ ràng là anh cưỡng tôi!”
“ giác thế nào?”
“Cũng… cũng được, không! Không ra gì hết!”
Tôi tuyệt đối không thừa nhận, dẫu trong lòng thỉnh thoảng vẫn lại.
Anh ta kẹp cằm tôi: “Vậy để tôi cho em giác còn tốt hơn?”
“Không… ưm!”
Đồ khốn, lại nữa!
với, tôi sắp mất hết phòng tuyến rồi.
Tôi còn rõ đêm mình rời Hải Thành, bước đi dứt khoát đến thế.
Vậy mà rời đi rồi mới nhận ra, ngày nào lòng cũng bồn chồn.
Tôi hết tiền vất vả kiếm được từ anh ta, hơn trăm vạn, đi du lịch khắp nơi. Nhìn núi, nhìn sông, ra cỏ, gió biển. từng yêu ai mà lại có giác thất tình, khó chịu vô cùng.
mẹ bảo Lục tìm về tận nhà, trong lòng tôi còn có chút vui lén. Nhưng tôi , cuối cùng anh ta vẫn sẽ cưới bạch nguyệt quang.
không nên mong thì không thể mong.
Cho đến khi hot search bùng nổ: Lục từ chối cưới Cố Minh, còn lật đổ cả ông nội.
Lúc ấy lòng tôi ngứa ngáy muốn chết.
Hạ tiện đến mức còn cho vệ sĩ, hóng xem có hậu quả gì.
Một nước đi sai, thua cả bàn, thậm chí còn thua cả trái tim.
Tôi phải làm đây?
15
“Khụ khụ!”
Vệ sĩ hấp tấp bước vào, tôi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
“Thiếu gia, lỗi quấy rầy, cô Yên Yên đã được đưa tới.”
Thấy cô em Lục lững thững đi vào, tôi lập tức đẩy anh ta ra.
Nhưng Lục vẫn chặt, giam tôi trong lòng.
Giọng trầm khàn, vô cùng tự tin: “Sợ gì, có phải chuyện mất đâu.”
“Tôi không dày như anh, được ! Anh cô ta đến làm gì, nhạo tôi ?”
Ai ngờ cô em lại không phát điên như trước.
Cô ta đi đến, mắt đỏ hoe, chủ động lỗi tôi: “Trần Niệm Niệm, lỗi, trước kia tôi không nên mắng cô, là tôi sai, cô có thể tha thứ không?”
Lạ thật, trời mọc từ Tây ?
Tôi quay sang hỏi Lục : “Không tha thứ được không?”
Em run rẩy, nước mắt lã chã, trông tội nghiệp lắm.
Tiếc là tôi không phải kiểu mềm lòng.
hãy tôi là ác nữ!
Anh ta đáp: “Không tha cũng được, tùy em.”
“Thế thì tôi không tha.”
Cô ta òa khóc thảm thiết: “Chị Cố Minh bị anh đưa sang châu Phi dạy học, không được về. Hu hu, tôi không muốn đi! Trần Niệm Niệm, cô tha thứ, sau tôi làm cho cô, được không?”
“Tốt, sủa cho tôi thử.”
“Gâu… gâu gâu.”
Tôi: “…”
Cô ta quả thật cúi đầu.
Thôi kệ, vốn cũng không thù sâu, lần nào bị bắt nạt tôi đều trả đũa ngay rồi.
“Được, kỹ, phải làm cho tôi , lệnh tôi.”
Cô ta lập tức ngẩng đầu, nhìn tôi như nhìn tinh. Mà tôi đến giờ cũng không tên đầy đủ của cô ta.
Kệ đi, sau này thẳng là con.
Khi cô ta rời đi với ánh mắt ơn, Lục đầy ẩn ý: “ ?”
“, anh xót em anh ?”
Anh ta bắt được trọng điểm: “Tôi với cô ta cùng huyết thống, cô ta là của em, vậy tôi chẳng phải cũng là của em ?”
Ơ… lỗi, tiện mồm mắng dính cả anh ta.
Anh ta thừa thắng xông lên: “Em ý cho tôi làm liếm rồi ? ngắn quá, cả đời thì ?”
Tên này đúng là dùng lời sến súa!
Khổ nỗi tôi còn thích kiểu này.
Nhưng biểu hiện ra được?
Tôi nghiêm : “Hê hê, tôi không dám đâu, thiếu gia.”
Anh ta bỗng trịnh trọng: “Không làm hầu, hãy làm nữ vương của tôi.”
“Tôi từng yêu, nhưng từ giờ muốn học cách theo đuổi em, còn kịp không?”
Ánh mắt anh ta nóng bỏng mà thuần khiết, khiến tôi khó lòng từ chối.
Nghĩ một lát.
sự tin tưởng tuyệt đối lúc anh ta say, quả thật khiến ta động lòng.
Tôi ho khẽ, tim đập nhanh, có chút căng thẳng: “Ờm… cũng không phải không được. Tạm coi như tôi cho anh một cơ hội. Nhưng anh phải hứa, sau này ít uống thôi, không được say. Nếu say, tôi bắt anh quỳ trên bàn giặt.”
Anh ta chặt, mỉm : “Được.”
16
Sau đó, một ngày, bạn của Lục tôi: “Chị dâu, mau tới, Lục ca lại say ở Starlight Bar rồi.”
gì, anh ta coi lời hứa với tôi như gió thoảng ?
Tôi lái chiếc Maserati anh ta mua cho, phóng như bay đến.
Ngẩng đầu, nhận ra đây chính là quán bar nơi lần đầu tôi cầu anh ta.
Quả nhiên thế giới là vòng tròn lớn.
Ngày đó anh ta nhất quyết không chịu say ở bar, sợ bạn bè nhạo, giờ thì bù lại hết?
Tôi xắn tay áo, hùng hổ đi vào.
kịp vào cửa đã thấy mấy đứng đón.
Một hàng ba , thanh hô:
“Chị dâu đến rồi!”
“Chị dâu oai phong!”
“Chị dâu, mời vào!”
Tôi khựng lại, nghi ngờ: “Các anh làm trò gì thế? Lố quá, tôi nghi ngờ các anh muốn hại tôi.”
“Đâu dám, chị là duy nhất trong lòng Lục ca. Chị không đâu, lúc chị bỏ đi, anh ta phát điên thế nào. Cả CP fan bọn tôi mới ship đã BE, tim tan nát rồi.”
Tôi gãi mũi, vẫn thấy bất an.
Có giác phía trước có hố.
Nhưng đám bạn anh ta đều là fan couple của chúng tôi, chắc không dám hại tôi đâu.
Tôi bước vào quán bar.
Bên trong lại chẳng đông như thường.
Lục ngồi ngay chỗ ca , đàn guitar, đàn .
Nhìn thế nào cũng không giống say.
Tôi chợt căng thẳng.
Chẳng lẽ… cầu ?
Trời đất, tôi kịp trang điểm!
Tóc còn gội!
Đang muốn chuồn thì anh ta cất giọng: “Oh~ baby.”
“ ơn em như ánh sáng, rực rỡ chớp nhoáng trong thế giới của tôi. Giữa biển mênh mông, chỉ có em là nỗi khắc khoải. Trên con phố say xỉn, em chính là cuộc gặp gỡ đẹp nhất của tôi.”
Anh ta ca khúc do chính mình sáng tác, ánh mắt xuyên qua đám đông, chỉ dừng ở trên tôi.
Xung quanh hò hét, giục tôi lên sân khấu. tôi đỏ bừng, tai nóng ran.
Anh ta đặt đàn xuống, cầm micro, đi về phía tôi.
Quỳ một gối xuống, ngước lên, ánh mắt thành kính.
câu cuối: “Oh~ baby.”
“Cô gái duy nhất tôi tin tưởng, em nguyện ý lấy tôi chứ?”
Anh ta lấy ra một chiếc nhẫn cầu xinh đẹp.
Bạn bè xung quanh vỗ nhịp, hò reo: “ ý đi! ý đi!”
Dù quê sến. Nhưng tôi vẫn chẳng kiềm được, khóc òa mà đưa tay cho anh ta.
Anh ta lồng nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Rồi gáy tôi, trao nụ thật dài.
Trong thoáng chốc, tôi dường như thấy trong ký ức xa xăm, có một thiếu niên đầy máu ngã vào lòng tôi, hỏi tên tôi.
Tôi nói: “Tôi tên Niệm Niệm, Niệm Niệm trong ‘ mãi không quên’.”
Thiếu niên mỉm : “Tôi rồi, sẽ không quên.”
(TOÀN VĂN HOÀN)