Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Chưa đầy nửa năm, cuốn sổ tay có tiêu đề “Sở thích của ông chủ” của tôi kín đặc ghi chú chi chít.

Vai trò gái tôi đảm nhận ngày càng trở nên nhuần nhuyễn.

món ăn, uống, trò chơi Tống Nghiễn yêu thích, thậm chí cả tính cách của bè và mẹ hắn, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Tôi luôn làm theo ý hắn, mỗi ngày đều tuân thủ “quy tắc của người phụ nữ khôn ngoan,” không bao giờ để hắn phải ghen tuông.

Tôi học thuộc lòng “10 quy tắc thông minh phụ nữ nhất định phải biết”: không xem điện thoại của hắn, không tra hỏi lịch trình, cho hắn đủ tự do…

Thỉnh thoảng chúng tôi có cãi vã, nhưng hầu như chỉ là Tống Nghiễn phàn nàn vì tôi cho hắn quá nhiều tự do.

lúc rảnh, tôi thự của Tống Nghiễn.

Bởi vì hắn yêu cầu tôi tự tay nấu ăn cho hắn.

Có lần, tôi tình cờ gặp mẹ của Tống Nghiễn khi bà nhà. rất thân thiện, có tôi đó, Tống Nghiễn dường như cũng bớt gượng gạo hơn và buổi gặp mặt diễn ra khá suôn sẻ.

Không biết từ lúc nào, tôi hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của hắn.

Nếu không phải vì số tiền tài khoản ngân hàng, tôi suýt quên rằng giữa chúng tôi có một mối quan hệ dựa trên tiền bạc.

Kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi có nhà để , ký túc xá biết làm , thế là bị Tống Nghiễn lôi thự nhỏ của hắn.

Khi đang đợi hắn cổng trường, gái với “gương mặt công nghệ” lâu ngày không gặp lại xuất hiện.

bước trên đôi giày cao gót, liếc tôi và Tống Nghiễn ngồi trên mô tô bằng ánh đầy khinh miệt, rồi thản leo lên một mui trần, gầm rú lao đi.

mô tô này của đắt hơn cái đó nhiều, ta khoe khoang cái chứ. Em vào.” Nói xong, Tống Nghiễn phóng đi với tiếng động cơ gầm rú.

Tôi lấy eo hắn, qua lớp áo thun mỏng, cảm giác có đó kỳ lạ vòng eo của hắn. Tò mò, tôi xoa thêm một chút.

“Sao mỡ bụng của lại cứng thế?”

“Cái đó là cơ bụng, em xoa đủ chưa?”

“À.” Tôi ngại ngùng rút tay , vừa quay đầu thấy mui trần kia dừng lại giữa đường, không thấy người lái đâu, có vẻ như hỏng rồi.

Tống Nghiễn giảm tốc độ, tôi lập tức phối hợp đầy ăn ý.

“Chị ơi, chị cứ từ từ đợi, bọn em đi trước đây, bye bye ~”

Tống Nghiễn nhấn ga, rít lên rồi lao đi.

Trên đường thự, đầu tôi cứ vang lên một câu:

“Chồng đánh nhau em đưa dao, chồng chửi người em hò hét.”

Nhưng có chectôi cũng không ngờ, khi chồng ngoại tình, tôi phải đi con cho “kẻ thứ ba.”

Tôi và Tống Nghiễn trở thự, hai đứa theo một đống ăn vặt, ngồi trên tấm thảm phòng ngủ của hắn, dùng điện thoại chiếu phim kinh dị lên .

Tôi nhát gan, nhưng lại thích xem.

Mới xem chưa nửa tiếng, tôi rúc vào lòng Tống Nghiễn rồi.

Đang đoạn căng thẳng nhất của phim, trên hiện lên vô số cảnh báo trên phần bình luận, tôi cánh tay của Tống Nghiễn, dán vào , chuẩn bị sẵn sàng để hét lên.

Bỗng , có hai tin nhắn từ WeChat bật lên trên điện thoại của hắn.

[Chị có thai rồi.]

[Vài ngày nữa là ngày dự sinh.]

Không khí bỗng trở nên im lặng một cách kỳ lạ, tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ , hoàn toàn quên đi gương mặt đáng sợ của con ma trên .

Mất một lúc lâu, tôi mới nhớ tới số tiền tài khoản ngân hàng, rồi ngập ngừng nói: “Hay là… em qua chị cữ nhé?”

Tống Nghiễn đột ngột thả tay đang tôi ra.

“Được thôi.” Hắn nhìn tôi, giọng mang theo chút lạnh lùng, “Chuẩn bị đi, ngày mai em qua sóc sinh con, nếu không thì chắc em kiếm tiền cũng yên lòng đâu.”

“Vâng, được ạ, để em đi chuẩn bị.”

Tôi lặng lẽ lấy túi xách, ra khỏi cửa và đi trung tâm thương mại, mua cho mẹ và bé.

Vừa mua sắm, nước bỗng rơi xuống một cách vô thức.

Tôi thậm chí nhớ mình mua , chỉ biết mình xách theo mấy túi cho mẹ và trẻ sơ sinh, ngồi thất thần giữa dòng người qua lại trung tâm thương mại.

“Vu Tư Tư?” Giang Dật Phàm đột ngột xuất hiện trước mặt tôi.

“Học trưởng.” Tôi vội vàng lau nước .

“Em đang làm thế này?” liếc nhìn mấy túi bên cạnh tôi.

Tôi vừa lau nước vừa giải thích.

“Không, không, cái này là mua cho tốt của em.”

Giang Dật Phàm ngạc , “Huyên Huyên có thai à?”

Tôi không kìm được nữa, lại òa khóc, nghẹn ngào nói: “Không phải hai người họ, là gái của Tống Nghiễn.”

“Nhưng phải em là gái của cậu sao? Hai người chia tay rồi à?”

“Không, bọn em chưa chia tay, nhưng em phải đi sóc cho người thứ ba sau khi sinh, huhu, học trưởng, cuộc đời em sao khổ thế này.”

Tôi cánh tay Giang Dật Phàm và bật khóc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương