Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Để cậu ấy làm tài xế cho nó, lương lậu đãi ngộ y cũ.
Tiểu Triệu đi rồi, Cố Doãn khôi phục vẻ đứng đắn vài phần.
Hỏi tôi:
“Chị, chị thật sự không sao? Đã ba năm rồi, vẫn còn giận à?”
Tôi im lặng một , lắc đầu.
“Không có, chị không còn mũi nào để .”
Hồi nói đúng, Tạ Hoài Cẩn căn bản không hợp với tôi.
Tôi của khi ấy, trong lòng tràn ngập tình yêu dành cho Tạ Hoài Cẩn.
Vì anh, tôi chống đối lại ý muốn của gia đình, giấu giếm thân phận bỏ đi.
Đi một lần, là đi suốt ba năm.
Bây giờ, tôi đâu còn mũi nào mà chứ.
“Chị, đã đồng ý cho chị với Tạ Hoài Cẩn yêu nhau rồi, là không hạ mình xuống nước thôi, chị cho cái bậc thang, chắc chắn cái gì chiều chị.”
thì, tôi càng không còn mũi để .
8
Chia tay với Cố Doãn xong, tôi lại ngôi sống chung với Tạ Hoài Cẩn một chuyến.
Đồ đạc nhiều, khắp nơi đều là dấu vết tôi tỉ mỉ bài trí.
Nhưng anh, chưa bao giờ nghiêm túc ngắm .
Tôi khẽ một tiếng, làm loạn hết những góc bài trí ấm cúng, đem tất cả đồ đạc mua cho Tạ Hoài Cẩn ném hết ngoài.
Đương nhiên, đồ anh tặng tôi, tôi chẳng mang đi món nào.
Trước khi đi, tôi quay đầu lại căn phòng đã ở ba năm.
Có lẽ là để tôi thêm phần c.h.ế.t tâm.
Một chiếc kẹp tóc màu hồng nằm im lìm bên cạnh gối đầu, lộ một góc.
thể cố tình để cho tôi thấy .
Khoảnh khắc này, tôi vẫn không kìm nước mắt.
Đến tình yêu hạ màn, vẫn còn bồi thêm cho tôi một cú buồn nôn.
Bất kể là thật hay giả, giây phút này, tôi thừa nhận mình vẫn có vài phần khó chịu.
Khóc đủ rồi, tôi lau khô nước mắt.
Quyết tuyệt xoay người rời đi.
Dì thấy tôi kéo vali xuống lầu, vẻ hoảng hốt, muốn nói lại thôi.
Dì ấy tưởng rằng, tôi biết chuyện Thẩm Nhiên từng đến qua đêm nên mới giận.
Dì thay Tạ Hoài Cẩn giải thích.
“Cô Cố, đêm cô Thẩm ở lại đây, cậu chủ ở phòng cho khách.”
Tôi gật đầu, tỏ ý đã biết.
lại tự giễu.
Chủ phòng khách, khách phòng chính, lạ đời thật.
Tôi buông vali xuống, bước tới ôm dì một cái.
Ba năm qua, cảm ơn dì đã chăm sóc.
“Dì à, con đi đây, dì bảo trọng nhé.”
Tạ Hoài Cẩn, vĩnh biệt.
9
Khi Tạ Hoài Cẩn nhận điện thoại của dì gọi tới, anh chẳng hề để tâm.
Bọn họ đều đang nóng giận, anh chẳng có tâm trạng đi dỗ dành cô.
Nói thật, thấy Cố và Tiểu Triệu nói nói ,
khoảnh khắc , anh thừa nhận mình có mất kiểm soát.
Gần đây vì chuyện của Nhiên, thái độ của Cố với anh lạnh nhạt.
Mặc dù anh đã giải thích nhiều lần, Nhiên là em gái, nhưng Cố cứ mãi không chịu buông tha.
nên, anh mới muốn dạy cho cô một bài học.
Nhưng hôm , anh không định bỏ cô lại.
thấy cô trong gương chiếu hậu cứ lầm lũi lê từng bước, khó khăn đi trong mưa, tim anh nhói lên.
Anh nghĩ, chạy xa một trăm mét để cô nhận bài học là rồi.
Nhưng hôm trên xe, Nhiên gọi video call với mẹ cô ấy.
Vì phép lịch sự, anh hỏi thăm vài câu đơn giản.
tắt máy, đã là hai mươi phút .
Khoảnh khắc ấy, Tạ Hoài Cẩn hối hận rồi.
Anh vội vàng xuống xe, bảo tài xế đưa Thẩm Nhiên , một mình bắt xe quay lại tìm.
Anh hy vọng cô vẫn còn đợi ở , nhưng lại lờ mờ sợ hãi cô đã đi rồi.
Giây phút xe dừng lại, Tạ Hoài Cẩn không nói rõ là cảm giác gì.
Có đau.
Hôm nay, anh cố tình giở trò xấu để đám người kia chuốc rượu cô, cố tình không thèm để ý đến cô.
nghĩ lại, làm có quá đáng.
Cố , vì quá yêu anh, mới ghen với Nhiên .
Anh nghĩ, cần lần cô không dám động thủ với Nhiên , anh sẽ không đối xử với cô .
Nhưng Cố đứng trong mưa, tính khí vẫn bướng bỉnh.
Nhưng lại đáng thương đến thế.
Anh tự giễu một tiếng.
Anh nghĩ, Tạ Hoài Cẩn lần này e là tiêu đời rồi.
10
Nhưng lần này, anh sẽ không cúi đầu trước .
Anh chưa từng nghe kể chuyện gia đình Cố , chắc hẳn quan hệ với gia đình không tốt lắm.
Ngoài anh , cô không còn ai khác để nương tựa.
Thế nên, anh nói với dì :
“Không cần quản cô ấy, dạo này tính khí cô ấy lớn, cứ mặc kệ cô ấy mấy hôm.”
Chưa đợi dì nói câu tiếp theo, Tạ Hoài Cẩn đã cúp máy.
Dì nhíu c.h.ặ.t mày, có lo lắng.
Cô Cố hôm nay lạ, cô ấy ném hết đồ đạc của cậu chủ đi.
chia tay, cô Cố dường đang nói lời từ biệt với .
Lần này không giống với những lần họ cãi nhau mọi khi.
Nhưng cậu chủ không để ý, chẳng còn cách nào.
có thể mong chờ vài ngày cô Cố sẽ quay .
Nhưng có một linh cảm, cô Cố có lẽ sẽ không quay lại .
Thời gian trôi qua nhanh, một tuần , vẫn bặt vô âm tín của cô Cố.
do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho cậu chủ một cuộc điện thoại.
Nhưng người nghe máy không phải cậu chủ, là cô Thẩm.
“Có chuyện gì không? Anh Hoài Cẩn dạo này mệt lắm, đang rồi.”
thầm mắng trong lòng một câu “đồ hồ ly tinh”, nảy sinh vài phần oán trách với cậu chủ.
Thật có nhiều không trách cô Cố .