Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Văn án:

quyết định cùng Bùi Thanh Thư hòa ly chỉ là một bình thường.

Thực , đêm qua còn hứa hẹn ta rằng, mai sẽ đưa Liễu cô nương về, sau đó cùng ta sống những tháng yên ấm.

Những tưởng cuộc sống sắp đổi .

hân hoan, ta dậy sớm, mở chiếc hộp trang điểm, cẩn thận kẻ lại đôi chân mày trước chiếc gương đồng.

Lại lục tìm dưới đáy hòm gỗ hương, một chiếc váy thạch lựu cũ kỹ.

Thành thân bảy năm, ta chưa từng có một món trang sức nào hồn.

Nhìn đôi tai trống trơn, ta liền hái một đóa phụng tiên, cài sau búi .

Khi ngoài thức ăn, ta gặp nương của Xuân Hương, nàng ấy tay ta, cười nói đầy ẩn ý: “ trước, ta Bùi tướng công hai cây trâm, một chiếc bằng vàng, một chiếc bằng ngọc. Ta đang xem muội sẽ đeo chiếc nào.”

Nhìn đóa phụng tiên ta, nương của Xuân Hương thoáng sững sờ.

1

ta ngơ ngác, nàng ấy vội vàng nói lấp: “À, à, lúc đó Xuân Hương đau bụng, ta đi ngay, có lẽ ta nhìn nhầm, chưa chắc đã là Bùi tướng công.”

Rồi nàng ấy tìm cách chuyển đề tài, mắt nhìn vào chiếc giỏ trúc trống không tay ta: “Váy Xuân Hương nhờ muội may cũng không vội đâu, muội cứ làm .

Sáng vừa mưa xong, thời tiết oi bức thật. Tối muội định nấu gì? Ta đậu cove tươi, mà bí xanh cũng mềm non.”

Không để ta hỏi thêm, Xuân Hương đã nhấn chân, giục mẫu thân con bé nhanh chóng đi nhung, nếu đi muộn tươi sáng màu đều sẽ bị ta chọn hết.

“Muội tử nhà Bùi gia, đừng nhiều, chắc chắn ta nhìn nhầm thôi.

Lại nói, muội và Bùi tướng công phu thê bảy năm, vì một cây trâm không rõ ràng mà cãi vã, ta đúng là gây họa lớn rồi.”

Nương của Xuân Hương vội vã rời đi.

Ta đứng dưới gốc liễu, bật cười, nàng ấy thật quá cẩn trọng.

Hôm là sinh thần của ta, Bùi Thanh Thư trâm, tất nhiên là để tặng ta.

“Nương Xuân Hương, cây trâm ấy mai họp chợ ta sẽ đeo cho tỷ xem.”

Nương của Xuân Hương đang bị Xuân Hương lôi , nghe ta nói vậy, nàng ấy mới an , vẫy tay chào rồi đi mất.

đến tiết trời tháng Bảy nắng gắt, đêm qua lại mưa thêm một trận, hơi nóng bức khó chịu.

Bùi Thanh Thư cùng Trúc Nhi sáng sớm đã đưa Liễu cô nương và đứa trẻ tên Nhi đó bến đò. Đi lại vất vả, chắc hẳn không còn tâm trạng dùng bữa.

Ta bụng, buổi trưa nấu bí xanh xào, buổi chiều để bếp nồi canh bí nấu vịt già, lại treo thêm một quả dưa ngọt dưới giếng. Tối cả nhà ba ngồi hóng mát ngắm sao, có món tráng miệng ngọt mát là vừa.

lúc ngợi, ta bỗng nghe tiếng gọi vang vui vẻ phía sau: “A nương!”

Trúc Nhi ôm khư khư chiếc bánh nóng hổi, hớn hở đưa cho ta: “A nương, bánh cha thơm quá! Trúc Nhi chưa từng được ăn bánh ngon thế .”

Ta ngồi xuống, ôm Trúc Nhi vào , lau mồ hôi trán con.

“Phì! Không biết gì cả! Bánh đó chẳng ngon chút nào!” Triệu Nhi ôm chiếc ô nhỏ, nhảy đâu , bĩu môi hừ một tiếng: “Thúc thúc cho ta suốt nửa tháng , ăn đến phát ngán rồi!”

Liễu cô nương không phải đã đi rồi sao? Sao Nhi còn ở đây?

Ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn trời gay gắt.

Bùi Thanh Thư cẩn thận cầm ô che cho cô nương bên cạnh, sợ nắng sẽ làm nàng ta tan chảy.

Nàng ta chiếc váy lưu tiên trắng ngần, bên mai cài một cây trâm ngọc bích.

Ngoài Liễu cô nương còn ai?

Liễu Ngâm Nguyệt khẽ liếc nhìn ta, cuối cùng mắt nàng ta dừng lại chiếc váy thạch lựu đỏ cũ kỹ của ta. Nàng ta dùng quạt tròn che miệng cười khẽ: “Tỷ tỷ, giữa trưa hè mà váy đỏ, chói mắt quá.

Hơn nữa, váy đỏ phải cài trâm vàng, cài đỏ quê mùa rồi.”

Nàng ta một thân thanh nhã, khiến chiếc váy đỏ ta cũng trở nên xám xịt.

Bùi Thanh Thư cau mày, thể không vừa mắt vẻ quê mùa của ta: “Mau đi y phục khác đi.”

trời chói chang, nóng rát khiến khuôn ta đau rát.

Ta muốn nói điều gì đó, nhưng không biết nên nói gì.

Nói rằng ta không có trâm vàng.

Nói rằng đây là bộ y phục đẹp nhất của ta.

Hôm lại là sinh thần của ta, ta mới dám lấy một lần.

Nhưng dường , dù nói thế nào đi nữa vẫn là lỗi của ta.

Ta không nên váy đỏ vào nắng nóng thế , cũng không nên hái một đóa đỏ để cài .

Ta lại chiếc áo vải trúc đã cũ, màu xám xịt.

Đóa phụng tiên cũng đã héo, không thể cài được nữa.

Nhìn bóng mình gương đồng, đôi mày kẻ bằng bút than trông thật gai mắt.

dâng chút buồn bã.

Ta lau đôi mày đi, rồi lại lau khóe mắt.

Đến bữa tối, Liễu cô nương đã một bộ váy lụa đỏ rực, bên mai cài một chiếc trâm vàng.

Chiếc trâm ấy vàng óng, mới tinh, giống hệt cây trâm ngọc nàng ta cài ban trưa.

Đúng nương của Xuân Hương đã nói, hai cây trâm, một vàng, một ngọc.

“Tỷ xem , phải là trâm vàng mới hợp màu đỏ.”

Nàng ta mỉm cười, mắt dịu dàng khiến Bùi Thanh Thư nhìn đến ngẩn ngơ: “Nhìn cây trâm , ta lại nhớ đến hai mươi năm trước lần đầu gặp muội. Ngâm Nguyệt, khi ấy muội cũng áo đỏ, còn dựa vào bệ cửa sổ hỏi ta đang đọc sách gì.”

Nhắc đến đây, Liễu Ngâm Nguyệt cười càng tươi hơn: “Trùng hợp , lúc ấy ca ca đang đọc đến bài Quan Sư, liền đỏ bừng.”

Bát canh vịt buổi tối nhạt nhẽo chẳng còn chút hương vị nào.

Ta không vui, lặng lẽ Bùi Thanh Thư lại, hỏi: “Sao Liễu cô nương vẫn chưa đi thế? Nàng ấy đã ở nhà chúng ta hơn nửa tháng rồi.”

Bùi Thanh Thư đáp, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ: “Nhà chồng của Liễu cô nương dạo không yên ổn. Nếu để nàng ấy và Nhi trở về lúc chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp. Đợi gió êm sóng lặng, ta sẽ lập tức đưa hai mẫu nhi họ về.”

Rồi thở dài, mắt không giấu được vẻ thương hại: “Ngọc Nương, nàng đừng nghi ngờ. nhỏ chúng ta là hàng xóm, tình cảm huynh muội. Nàng cũng biết, đêm qua trời mưa cả một đêm. Tháng Bảy mưa nhiều, một cô nương dẫn theo đứa trẻ, đi đường quả thật rất khó khăn.”

Ta im lặng, nhưng không cam tâm, lại hỏi: “…Vậy Thanh Thư, chàng có điều gì muốn nói ta không?”

Một giọng nói cố biện giải.

Có lẽ, có lẽ món quà bất ngờ ấy giấu quá lâu, đến chính cũng quên mất.

Bùi Thanh Thư khựng lại, rồi trầm xuống, trách mắng: “Nàng dạy Trúc Nhi kiểu gì vậy? Một miếng bánh đường mà nó thèm đến mức chưa từng được ăn gì, suýt nữa cãi nhau Nhi. Nàng không biết làm ta mất thế nào đâu!”

“Trúc Nhi còn nhỏ, chàng không thể trách nó được.”

Ta ngợi một lát, ngẩng đầu , khẽ hỏi: “Thanh Thư, chàng hai cây trâm, đúng không?”

Bùi Thanh Thư ngẩn , không nhìn vào mắt ta, chỉ quay đầu đi: “…Vốn dĩ định tặng nàng, nhưng bộ y phục của nàng, đeo lại không hợp.”

Đang nói Nhi chạy vào, tay Bùi Thanh Thư, reo : “Thúc thúc, hứa sẽ đưa cháu suối bắt chuồn chuồn mà.”

Bùi Thanh Thư đi rồi.

Chỉ còn lại mình ta.

Trúc Nhi không biết khi nào đã lẻn vào, kiễng chân cố bếp lò cao hơn đầu nó.

Trúc Nhi tay áo ta, giọng nói đầy lo âu: “A nương, đừng cãi nhau cha nữa, Trúc Nhi hứa sẽ không tham ăn nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.