Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

“Đứa bé… không của anh.” anh hạ thấp, “Cô ta còn qua lại người khác, bản thân cô ta cũng không biết cha đứa trẻ là ai.”

Tôi đứng bên đường, nhìn dòng xe qua lại.

“Lâm Duyệt, anh biết anh sai rồi.” anh tiếp tục nói rất nhanh, “ cho anh một cơ hội, anh làm gì cũng được. Chúng ta về nhà đó, đuổi cô ta đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu!”

nhà đó là của ai?”

Anh sững lại: “Cái gì?”

7

nhà đó.” tôi nói, “Trên sổ đỏ ghi tên ai?”

Anh ta .

“Là tên anh và tôi.” tôi nói, “Tiền đặt cọc mỗi người một nửa, khoản vay trừ từ thẻ của tôi. nhà đó tôi trả tiền vay ba năm, cô ta ở ba năm. Bây giờ anh nói đuổi cô ta đi rồi chúng ta về?”

“Anh…”

“Vốn dĩ đó là nhà của tôi.”

Đầu dây bên rất lâu.

“Lâm Duyệt,” anh mang theo sự van nài, “Tình cảm bao năm của chúng ta, không thể làm được. Anh biết anh sai rồi, sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt , muốn gì anh cũng nghe, được không?”

nhà cho tôi.”

Anh sững lại.

“Cái gì?”

“Không anh nói chuyện gì cũng làm được sao?” tôi nói, “ phần của anh sang cho tôi. Viết ngay thỏa thuận nhượng. Anh ra đi trắng.”

Anh không nói gì.

Tôi chờ vài giây rồi bật cười.

“Sao? Không nói nữa à?”

“Lâm Duyệt,” anh trở nên khó khăn, “ nhà đó mẹ anh cũng góp tiền, họ…”

mẹ anh góp năm vạn, mẹ tôi góp mười lăm vạn.” tôi nói, “Phần còn lại đều là chúng ta trả. Tôi tính rồi, phần của anh tôi trả theo giá thị trường. Năm trăm nghìn, đủ chưa?”

Anh .

“Không đủ?” tôi hỏi, “Hay là anh không nỡ? Ở ba năm rồi, ở nảy sinh tình cảm?”

“Không …”

là gì?”

Đầu dây bên lại chìm vào .

“Lâm Duyệt,” anh đổi , mềm xuống, “Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không? Đừng tuyệt tình như , dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà!”

“Người một nhà?”

Tôi nhìn đèn đỏ bên đường, nói rõ chữ.

“Trần Phong, anh sống cô ta ba năm, cô ta mang thai anh đi khám thai, anh để cả công ty nghĩ cô ta là bạn anh. Anh và tôi là người một nhà?”

Anh không trả lời.

“Tôi thuê luật sư rồi.” tôi nói, “Chứng tình tôi có đủ, thỏa thuận ly hôn tôi sẽ gửi cho anh, anh ký là xong.”

“Lâm Duyệt!”

“Không ký cũng được.” tôi cắt lời, “ ra tòa. Khi đó không chỉ là ly hôn, mà còn là tội chung sống như vợ chồng. Anh và cô ta sống ba năm, ban quản lý, hàng xóm, đồng nghiệp anh đều có thể làm chứng. Anh tự suy nghĩ đi.”

Tôi cúp máy.

Điện thoại lập tức lại đổ chuông, vẫn là anh. Tôi không nghe.

Tin nhắn liên tục hiện lên:

“Lâm Duyệt nghe anh nói

“Anh thật sự biết sai rồi”

“Mình nói chuyện tử tế đi”

“Đừng như , anh xin .”

Tôi không mở bất kỳ tin nào.

Về nhà, tôi ngồi trên sofa, điện thoại sang chế độ , nhìn trời ngoài cửa sổ dần tối xuống.

Tin nhắn vẫn tiếp tục hiện lên, màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng.

Tôi đứng dậy rót một cốc nước, uống xong, mở máy tính, bắt đầu viết đơn xin nghỉ việc.

Ngày thứ ba, thỏa thuận ly hôn được gửi .

Tôi mở phong bì, lật trang.

Trang cuối , ở chỗ ký tên, anh ký sẵn.

Bên cạnh kẹp một tờ giấy nhỏ, chỉ có một dòng chữ:

“Nhà thuộc về , anh không cần gì cả.”

8

Tôi vò tờ giấy thành một cục, ném vào thùng rác.

Ngoài cửa sổ có gió, dưới lầu có người gọi con về ăn cơm.

Tôi đứng trước cửa sổ nhìn một lúc, chợt nhớ khi mới kết hôn, anh nói sau này có con rồi, chúng tôi sẽ dắt con đi dạo trong khu đó, cạnh bên có công viên, còn có thể thả diều.

Khi nói những lời ấy, trên anh đầy ý cười.

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn người phụ dưới lầu đang gọi con, nhìn rất lâu.

Rồi tôi quay người, cất bản thỏa thuận ly hôn vào túi.

Trần Phong ký tên rồi, tôi tưởng mọi chuyện sắp kết thúc.

Nhưng tối ngày thứ ba, cửa nhà bị đập rung trời.

Tôi mở cửa, mẹ Trần Phong đứng ngoài, phía sau là anh ta và hai người phụ trung niên tôi không quen.

“Lâm Duyệt!” bà ta đẩy tôi sang một bên xông vào, “Mày đúng là đồ vô lương tâm, con làm gì có lỗi mày mà mày bắt nó ra đi trắng?”

Tôi lùi lại hai bước, nhìn họ tràn vào phòng khách.

anh ta đứng ở cửa không vào, lạnh tanh.

Hai người phụ vừa vào đảo mắt khắp nơi, ánh nhìn như đèn pha quét góc phòng.

“Bác ,” tôi nói, “Có gì nói chuyện tử tế.”

“Nói chuyện tử tế?” bà ta quay phắt lại, ngón gần như chọc vào tôi, “Mày đuổi con ra khỏi nhà, bắt nó ra đi trắng mà gọi là tử tế?”

“Anh ta tình trước.”

tình?” bà ta cười lạnh, “Mày bắt được à? Chụp được cảnh trên giường chưa?”

Tôi nhìn bà ta, không nói.

nói cho mày biết, con bé đó quen, chỉ là bạn bình thường của con !”

bà ta càng lúc càng lớn, “Nó có bạn rồi, sắp kết hôn rồi, mày đừng có vu oan!”

Một người phụ bên cạnh chen vào: “Đúng đó, bây giờ giới trẻ động tí là nói tình, tôi thấy chắc cô mới là người có người khác bên ngoài.”

Người còn lại phụ họa: “Không sao nhất quyết ly hôn? Còn bắt người ta ra đi trắng, rõ là bắt nạt người thành thật.”

Tôi nhìn họ, bỗng thấy buồn cười.

“Bác ,” tôi nói, “Con bác sống cô ta ba năm, camera khu chung cư quay rõ ràng, ban quản lý có thể làm chứng. Công ty anh ta ai cũng biết đó là bạn anh ta, còn đi khám thai . Bác muốn xem chứng không?”

Mẹ anh ta khựng lại một chút, nhưng rất nhanh ưỡn cổ lên: “Đó là do mày ép nó! Mày ngày nào cũng bắt nó trả tiền vay, nó ra ngoài tìm người nói chuyện có gì sai?”

Tôi sững người.

“Một người phụ mà không biết chăm chồng, ngày nào cũng chỉ biết đòi tiền đòi nhà!” bà ta bước lên một bước, “Con cưới mày bao năm, vợ chồng giúp bao nhiêu? Thế mà mày trở nhanh !”

anh ta cuối cũng lên tiếng, trầm thấp: “Lâm Duyệt, chúng tôi không gây chuyện. Hai đứa sống nhau cho tốt, có chuyện gì giải quyết trong nhà, đừng động tí là ly hôn. ra ngoài không hay.”

“Không hay?” tôi nhìn ông ta, “Anh ta tình ra hay à?”

“Cô có bắt quả tang đâu.” mẹ anh ta cướp lời, “ lại đàn ông mà, ai chẳng có lúc hồ đồ? Cô làm gì mà làm lớn chuyện thế?”

Tôi nhìn bà ta, rồi nhìn hai người phụ đang khoanh đứng xem kịch.

“Bác ,” tôi hỏi, “ bác muốn thế nào?”

“Tôi không muốn gì cả.” bà ta khoanh , “Tôi chỉ nói cho cô biết, cuộc hôn nhân này không thể ly hôn kiểu đó. Muốn ly hôn cũng được, nhà chia đôi, phần của con tôi không được thiếu!”

Tôi .

“Còn nữa,” bà ta nhìn chằm chằm tôi, “Nếu cô dám kiện ra tòa, tôi sẽ công ty cô làm loạn. Tôi để mọi người phân xử xem, làm dâu mà đuổi mẹ chồng ra ngoài, còn bắt chồng ra đi trắng là đạo lý gì!”

Một người phụ phụ họa: “Đúng , người trẻ bây giờ chẳng còn chút đạo đức thống nào.”

Người tiếp lời: “Tôi nói thật, chuyện này mà ra ngoài, mất là cô đấy. Đàn bà ly hôn rồi còn ai dám lấy nữa?”

Tôi đứng yên tại chỗ, nghe câu câu họ nói.

9

“Hết chưa?”

Mẹ anh ta sững lại một chút.

“Hết rồi cút ngay đi.” tôi bước tới mở cửa, “Tôi còn việc.”

“Cô…!” bà ta trừng mắt nhìn tôi.

“Bác ,” tôi đứng ở cửa, nhìn thẳng bà ta, “Bác nói sẽ cơ quan tôi làm loạn, đi đi. Tôi nghỉ việc rồi, chẳng có gì sợ.”

“Còn chuyện của con bác, công ty nó ai cũng biết, càng hay, để mọi người nghe cho rõ. Bác bảo ra ngoài . tình là nó, không tôi. Bác đoán xem ai mới là người mất ?”

Bà ta không nói được nữa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương