Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

Trời vừa , tôi đã bị nóng đến mức tỉnh giấc.

Đập vào mắt tôi là trần nhà màu trắng.

Ngay đó, tôi cảm thấy toàn thân ê ẩm, đặc biệt là phần eo … phần dưới thắt lưng.

Cảm giác này quá sai trái, như một cỗ máy bị tháo tung ra rồi lắp ráp lại, từng linh kiện đang gào thét biểu tình vì đêm qua bị sử dụng quá đà.

Tôi cứ tưởng mình bị ảo giác.

Nhưng khi tôi khó nhọc nghiêng người, khuôn mặt của Thẩm Trục Dã không báo trước đập thẳng vào tầm mắt, mọi ảo giác lập tức biến hiện thực.

Góc nghiêng của anh yên bình chìm trong gối lông vũ của khách sạn, hàng rủ xuống, từng đường nét ngũ như ai đó dùng ngòi bút mảnh nhất tỉ mỉ phác họa.

Anh gần như chẳng thay đổi gì so với hồi cấp ba của trước, chỉ thêm vài phần trưởng sắc sảo. Lúc này đang ngủ, sự sắc sảo ấy bị nhịp thở dịu đi, thoạt nhìn dịu dàng đến không tưởng.

Tôi chằm chằm nhìn khuôn mặt ấy lâu, lâu đến mức đếm cả ba sợi hơi ở đuôi mắt trái của anh.

Cho đến khi nhìn thấy những vết đỏ trên anh, tôi mới giật mình tỉnh mộng, trong lòng như có cả vạn con ngựa phi qua.

Những dấu vết đó, thì nằm yết hầu, thì lấp ló dưới lớp ở xương quai xanh, mỗi một dấu vết như một loại bằng chứng phạm tội.

Tôi đã ngủ với anh . Tôi ngủ với Thẩm Trục Dã rồi. Tôi đã ngủ với “bạch nguyệt quang” ( trăng ) mà tôi thầm mến từ hồi cấp ba, người mà khi tỏ tình thất bại tôi đã thề sẽ quên cho bằng .

“Vãi thật.” Tôi nhép miệng không , âm thanh bị nén xuống mức cực thấp.

Cánh tay anh đang vắt ngang eo tôi, gầy nhưng săn chắc đầy sức mạnh. Sức nặng của cánh tay đè lên lớp như một sự giam cầm đầy dịu dàng.

Rèm cửa khép không kín, nắng xuyên qua khe hở, chiếu thẳng lên mặt Thẩm Trục Dã.

Nhiệt độ của khiến anh khẽ nhíu , vô thức nghiêng đầu đi, ngũ góc lúc này trông lại hiền hòa thêm một .

Mặt tôi bất giác nóng ran, trong lòng tự vả cho mình một thật mạnh.

*Ôn Hạ, lúc nào rồi mà còn ngắm mặt anh ? Mê trai đến mắt rồi à?*

Tôi bực dọc nhìn quanh. Quần áo vương vãi cửa sổ, kéo lác đác từ cửa ra vào đến tận mép giường, y như vật chứng của một hiện trường vụ án.

Giày cao gót của tôi một nằm chỏng chơ ở sảnh vào, kia thì không thấy tăm hơi. Áo sơ của anh một nửa vắt trên tựa ghế, một nửa rủ xuống thảm.

Bên cửa còn có một ly rượu trống không bị đổ, miệng ly vẫn còn in vết son môi .

A a a, hủy diệt đi. Giờ tôi sao đây?

Tôi quay đầu nhìn người trên giường, ngủ say như chết. Hơi thở đặn, lồng ngực hơi phập phồng, khuôn mặt tĩnh lặng trong nắng sớm đẹp đến mức quá đáng.

Tôi cẩn thận nhấc cánh tay anh đang vắt trên người mình ra, động tác nhẹ nhàng như đang gỡ bom. Ngón tay anh khẽ động đậy, tôi nín thở, cứng đờ người không dám nhúc nhích. May mà giây tiếp theo anh chỉ trở mình, quay lưng lại với tôi rồi ngủ tiếp.

Lúc xốc lên định rón rén xuống giường, tôi cúi đầu nhìn lướt qua người mình, ngay lập tức quyết định tha thứ cho bản thân vì những “kiệt tác” để lại trên anh.

Những dấu vết trên người anh, so với trên người tôi chỉ có hơn chứ không kém. Có vết cào, kéo từ xương bả vai xuống tận lườn, nông sâu không ; có vết hôn, từ xương quai xanh trở xuống gần như không có chỗ nào lành lặn.

Tôi thầm chửi thề trong bụng, tên này tuổi chó à? Không, chó cũng chẳng thích cắn người bằng anh .

Tôi vơ đại áo sơ giường che trước ngực, đi chân trần rón rén như mèo, nhặt nhạnh lại trang bị rơi rớt dọc đường rồi chuồn thẳng vào nhà vệ sinh.

Đẩy cửa nhà vệ sinh ra, người trong gương lại khiến tôi xây xẩm mặt .

Tóc rối như tổ quạ, lớp trang điểm trên mặt sớm đã tòe loe, eyeliner lem xuống tận mí dưới, trông chẳng khác gì một con mụ điên.

Đáng sợ hơn là những dấu vết trên , kéo từ mang tai xuống tận xương quai xanh, muốn che cũng không che nổi.

Tôi vặn vòi nước, lấy nước lạnh vỗ lên mặt, cố gắng cho mình tỉnh táo một .

Khi những giọt nước lăn xuống cằm, tôi ngẩng lên nhìn dáng vẻ thảm hại của mình trong gương, ký ức đêm qua bắt đầu bám lấy tôi như ma ám.

Có lẽ do tác dụng của cồn, những hình ảnh đó rõ ràng hơn tôi tưởng nhiều.

Tôi nhớ lúc anh hôn tôi, bàn tay anh giữ lấy gáy tôi, các khớp ngón tay hơi siết lại, mang theo một sự áp đảo không cho phép từ chối.

Tôi nhớ anh gọi tên tôi bên tai, hai chữ “Ôn Hạ” anh cất lên trầm thấp kiềm chế, như thả viên đá lạnh vào ly rượu mạnh.

Tôi còn nhớ đến khúc cuối, anh cọ vào tai tôi rồi khẽ cười một , hỏi tôi “Không chịu nổi nữa à?”. Giọng nói ấy vừa trầm vừa khàn, như lớp nhung lụa bị chà xát qua giấy ráp.

Lúc đó tôi không trả lời, vì trong đầu chỉ có một suy nghĩ: *Thì ra những người mang hệ cấm dục, lúc phát điên lên lại là dáng vẻ này.*

Nhưng những thứ đó không trọng. trọng là, tôi đối mặt với buổi sắp tới thế nào đây? Tôi đối mặt với Thẩm Trục Dã ra sao? Anh sẽ nhìn tôi thế nào?

Tôi tăng tốc độ thay quần áo, ngón tay vì căng thẳng mà hơi run rẩy. Nỗi sợ hãi trong lòng từng lớp từng lớp cuộn trào lên.

lớp 12 trên sân thượng đó, tôi đã gom hết dũng khí của cả cuộc đời để tỏ tình với anh.

Lúc đó anh vừa đánh bóng rổ xong, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, áo khoác đồng phục vắt trên vai. Nghe xong những lời của tôi, anh trầm mặc vài giây, rồi đáp lại một câu: “Xin lỗi.”

Giọng điệu nhạt nhẽo như đang từ chối giải một bài toán mà anh không biết , chẳng có lời giải thích dư thừa nào, quay lưng bỏ đi.

Đêm đó tôi trùm khóc lâu, đem tất cả những thứ liên đến anh nhét vào một hộp khóa kín nhét dưới gầm giường.

Mọi bài đăng liên đến anh trên QQ bị tôi chuyển sang chế độ “Chỉ mình tôi”. Tôi tự nhủ, Ôn Hạ, bước qua trang mới thôi.

Nhưng tôi chẳng bước qua nổi. trôi qua, tôi vẫn thích anh.

Thế nên tôi càng sợ nhìn thấy mắt chán ghét của anh.

Nếu anh tỉnh lại nhìn thấy tôi, nhớ lại chuyện đêm qua, rồi dùng mắt nhìn người dưng đầy vẻ phiền phức đó quét qua tôi một , chắc chắn tôi sẽ bật khóc ngay tại chỗ.

Mặc dù bây giờ tôi cũng sắp khóc đến nơi rồi. Tôi thuộc kiểu người có thể chất dễ rơi nước mắt, chịu không nổi tủi thân nào, cảm xúc vừa lên là nước mắt cứ như không tốn tiền mà tuôn rơi.

Thay xong quần áo, tôi dùng nước lạnh vỗ mặt lần cuối, hít một hơi thật sâu, cúi đầu bước về phía cửa.

Kế hoạch của tôi đơn giản: Nhân lúc anh chưa tỉnh, biến mất không một động.

Ra khỏi cửa xong sẽ xóa mọi phương thức liên lạc, từ nay về già chết không qua lại.

Chuyện tình một đêm, là người trưởng cả rồi, đối phương lại là người như Thẩm Trục Dã, chắc chắn anh cũng chẳng muốn nhắc lại.

Đột nhiên, đầu tôi cụng một vật thể lạ không xác định, phát ra một “bịch” trầm đục. Vật đó vừa cứng vừa có nhiệt độ, hệt như một bức tường.

Tôi xoa trán, nuốt ngược câu chửi rủa vào bụng, cuống quýt nhìn về phía giường.

giường trống trơn, bị lật ra một nửa. Người đâu rồi?

“Ủa, người đâu?” Tôi ngạc nhiên buột miệng.

“Đây này.”

Một giọng nói mang theo sự trêu chọc gợi cảm vang lên từ đỉnh đầu.

Giọng nói này… Xong đời rồi.

Tôi hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên.

Từ góc độ của tôi, có thể thấy một đôi dép lê đi trong nhà dành cho nam, hướng lên trên là đôi chân mặc quần ngủ màu xám, lên nữa là vạt áo thun đen, lên nữa… tôi không dám nhìn nữa.

Thẩm Trục Dã cứ thế đứng ngay trước mặt tôi, nhìn tôi từ trên xuống, cả người anh chặn đứng lối ra vào không chừa một kẽ hở.

Anh dậy từ lúc nào? Anh ra cửa lúc nào? nước trong phòng tắm đã át đi bước chân của anh, vậy mà tôi chẳng nghe thấy gì.

Thẩm Trục Dã nhìn tôi cúi đầu rụt như con chim cút trước mặt, không nhịn bật cười .

Tối hôm qua con chim cút này đâu có như vậy. Tối qua khi uống say, cô mơ mơ màng màng, loạn ôm chặt lấy anh không chịu buông, toàn bộ sức nặng treo trên người anh, nóng hầm hập như một ngọn lửa.

Hết cách, anh chỉ đành tốt bụng bế cô đưa về phòng, định bụng an bài ổn thỏa rồi đi.

Ngờ đâu con chim cút này vào phòng rồi cũng không chịu buông tay, còn chủ động hôn lên.

Lúc cánh môi chạm vào mềm mại như mây, nhưng sức thì không nhỏ. Dưới tác dụng của cồn, cả người cô to gan muốn chết, tay còn luồn thẳng vào trong áo sơ của anh.

Thẩm Trục Dã chỉ thấy toàn thân nóng bừng. Nhìn khuôn mặt thiếu nữ gần kề đang đỏ bừng, nhưng khóe mắt lại lăn xuống một giọt nước mắt, giọt nước mắt lấp lánh dưới đèn ảo của khách sạn.

Ban đầu anh còn có thể kiềm chế, tự nhủ cô đang say, không thể đục nước béo cò.

Nhưng khi nước mắt của cô rơi xuống khóe miệng anh, khi răng cô vô tình va vào môi dưới của anh, khi cô vừa khóc vừa cười thốt ra mười chữ: “Thẩm Trục Dã, em vẫn còn thích anh lắm”, sợi dây lý trí trong đầu anh đứt phựt hoàn toàn.

Cộng thêm việc bản thân cũng đã uống rượu, sự tỉnh táo chẳng còn là bao. Chuyện tiếp theo, cứ thế thuận theo tự nhiên mà xảy ra.

Lúc rạng trời sắp anh đã tỉnh một lần. Cô cuộn tròn trong lòng anh, mặt rúc vào hõm anh, cả người thu lại một cục nhỏ xíu, như một con thú non cuối cùng cũng tìm tổ.

Anh cúi đầu nhìn cô lâu, dùng mắt phác họa hàng , sống mũi, bờ môi cô, thầm lấp đầy khoảng trống của không gặp.

Rồi cô cựa quậy, anh lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ. Anh muốn xem con chim cút này khi tỉnh dậy sẽ gì.

Quả nhiên, việc đầu tiên là bỏ chạy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.