Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 30 - Ngủ Nhầm Người Và Giấy Đăng Ký Kết Hôn

Lâm Vãn.” “Dạ?” “Em xứng đáng.” “Xứng đáng với cái cơ?” “Tất mọi thứ.”

Tôi nín lặng. Sâu thẳm trong tim, một mảng ký ức đã vỡ vụn từ lâu, nay dường đang ươm mầm sinh sôi. Không vì anh giàu . Cũng vì anh đẹp trai. Mà là vì anh nói “tất mọi thứ”, thanh âm ấy vẫn điềm nhiên, tĩnh lặng hệt lúc anh thốt ra chữ “Không”. Anh cần dùng sức. Từng câu từng chữ anh nói đều chân thật tận cùng.

Chương 30: sau

Năm năm sau. Tôi đã mở chi nhánh thứ studio thiết kế tạo hình. Quy mô nhân sự tăng từ 4 40 . Doanh thu chạm mốc 120 triệu tệ một năm. (Tương đương 400 tỷ đồng) số tôi chưa từng tiết lộ với Lệ Hành Chỉ.

Cho một ngày anh vô tình nhìn thấy bản cáo tài chính tôi, lông mày khẽ nhướn . “Em giấu anh à?” “Cần khoe. ty anh quy mô gấp trăm lần ty em.” “Lớn bé cũng cáo chứ.” “Vâng vâng vâng, từ nay mỗi quý em sẽ lập cáo gửi sếp.” “Ừ.”

Tri Ý vắt chéo chân trên sô pha, cắn hạt dưa tách tách. “Hai vợ chồng anh chị làm ơn ra chỗ khác ân ái không. Em ngồi đây trơ trọi cái cột đèn đường vậy.” “Thế em không bồ à?” “Nó khác! Bồ em không giàu bằng anh trai em!” “Chỉ biết tiền là giỏi.” “Chứ sao nữa.”

Viên Viên cuộn tròn ngoan ngoãn ngủ khì trên đùi cô nàng. Đậu Đậu cũng gác cằm bên cạnh Viên Viên, thở đều đều. Một chó một mèo giờ đã chính thức nên duyên vợ chồng hợp pháp, Viên Viên hạ sinh chú mèo , màu lông di truyền 100% gen mèo cam, mập mạp tròn xoe, nối đuôi nhau xếp thành một hàng dài trên bậc cầu thang.

Lệ Ánh Thu lần nào cũng ôm riệt lấy mấy chú mèo không nỡ buông. “Hỉ Bảo, xem nên đặt tên cho đứa nhỏ không?” “Gọi là Đại Viên, Nhị Viên, Tam Viên không mẹ?” “Tùy tiện quá. Hay gọi là Kim Viên, Ngân Viên, Đồng Viên .” “Mẹ ơi, chúng là mèo, không huy chương đâu.” “Đối với mẹ, chúng chính là huy chương.”

Đình An ngồi cạnh đọc , mắt không thèm ngước . “Cái kiểu bà ấy nâng niu mấy mèo cháu chắt trong thế , còn ân cần hồi chăm đứa mình.” “Đó là điều hiển nhiên. Bọn mèo đâu chọc tức tôi.”

Tin tức Ôn Nguyệt, đã vắng bóng một thời gian rất dài. Nghe Tri Ý kể, cô ta chuyển một thành phố phía Nam, tự mở một tiệm hoa. Lâu lâu mới đăng ảnh vòng bạn bè, góc chụp khá nghệ thuật, mỏng nhưng thần sắc tươi tắn trước nhiều. Cô ta đoạn tuyệt liên lạc với họ . Và cũng bao giờ đoái hoài tôi.

Chu Ngôn thì còn xa xôi nữa. Sau trốn Giang Thành, hắn nhảy việc, yêu mới, nhưng tày gang tháng lại đường ai nấy . Nghe đồn sau đó hắn bỏ nơi khác làm nhân viên sale, vòng bạn bè cũng khóa kín mít. Tất thông tin , tôi đều vô tình hóng từ quen chung. Không quan tâm, cũng bận lòng dò hỏi. ấy, câu ấy, tựa lá úa tàn mùa cũ. Gió cuốn bay xa là xong .

Hôm nay là cuối tuần. Hiếm Lệ Hành Chỉ nghỉ ngơi ở . Anh diện một sơ mi đũi màu trắng, cúc cổ buông hờ một , ngồi đọc sách ngoài ban . Mùi trà trắng thoảng bay trong không khí. Giống hệt mùi hương tôi ngửi thấy lần đầu tiên ngồi trong G63 vào một buổi chiều năm năm trước.

Tôi tựa cửa ban nhìn anh. Anh lật một trang sách, rồi ngước . “Nhìn thế?” “Nhìn anh.” “ đẹp không?” “Không biết nữa. Ngắm năm năm rồi vẫn chưa chán. Chắc là đẹp đấy.”

Anh gập sách lại. Đứng , chậm rãi bước phía tôi. Cúi đầu xuống. Mùi trà trắng quyện vào hơi thở gần sát. “Vậy thì ngắm thêm năm mươi năm nữa .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.