Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Tám giờ tối, sau khi kết thúc buổi dạy kèm cho học , vừa ra khỏi cửa, tôi nhận được thoại của Lục Trì.
“Cục cưng, em xong chưa? Qua nhanh đi, mọi người đều đợi em đấy. Đã bảo em nghỉ gia sư rách nát đó đi mà. Ngày nào cũng vất vả thế thì kiếm được bao nhiêu chứ, anh trả gấp mười lần cho em.”
Tôi vẫn giữ nguyên nhịp bước, gương không chút cảm xúc: “Em bận rồi, không cần đợi đâu, anh cứ chơi cho vui đi.”
Không để Lục Trì kịp tiếng, tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi đón những cơn gió lạnh, đi về phía trạm xe buýt.
nay là nhật Lục Trì, nhưng tôi có định chúc mừng cùng anh ta, bởi vì ba tiếng trước, tôi phát hiện anh ta lén lút đăng ký một tài khoản phụ và nhấn theo dõi hơn một trăm cô nàng n.g.ự.c khủng.
Ngồi trên xe buýt, tôi nhấn xem nick phụ của Lục Trì, số lượng theo dõi lại tăng người.
Dù đã qua giờ cao điểm, xe không mấy người, nhưng tôi vẫn cảm l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách. Tôi tựa cửa sổ, khẽ thở hắt ra một hơi.
Tôi nhấn trang cá nhân của tài khoản mà Lục Trì vừa mới theo dõi. Năm phút trước, anh ta đã để lại bình luận dưới bài đăng mới nhất của phương.
[Đăng nhiều nhé, anh rất thích xem.]
phương trả lời: [Ghét ghê, tối nay anh có muốn phòng livestream của em không? Có phúc lợi đó nha~]
[Phúc lợi gì thế?]
[Anh đến thì ngay thôi mà~]
[Tối nay không được rồi, hẹn khác nhé.]
[Hứa với em, miệng đó được dùng để ăn cơm và nói chuyện thôi đấy.]
người kẻ tung người hứng, càng nói càng mùi mẫn.
Tôi xem một lúc rồi thoát ra, trong lòng thì thầm cười lạnh một tiếng.
Lục Trì nói vì trân trọng nên mới không chạm tôi. Trân trọng quái gì chứ, rõ ràng anh ta chê vóc dáng của tôi không đủ nóng bỏng.
2
Sau khi xuống xe, Lục Trì lại gọi đến. Tôi nhấn nút nghe, định nói chuyện tay với anh ta, nhưng đúng lúc này, thoại đã tự động sập nguồn vì hết pin.
Khi về đến ký túc xá, tôi cắm sạc thoại rồi quyết định đi tắm trước. Sau khi tắm xong bước ra cũng đã là nửa tiếng sau.
Lục Trì gọi không được nên đã gửi rất nhiều tin nhắn.
[Hạ Dao, em lại cơn gì thế? nay nhật anh, anh đợi em nửa ngày trời, em không đến thì thôi đi, ngay một câu chúc mừng cũng không có, giờ tắt máy cắt đứt liên lạc, em có gì hả?!]
[Để mừng nhật với em, anh đã kế hoạch tuần trời để cho em một bất ngờ.]
[Anh em không có tiền, ở bên em anh cũng mong cầu gì, nhưng ít nhất em cũng phải có một thái độ tốt chứ!]
[Em làm thế này khiến anh lạnh lòng.]
[Có gì thì nói thẳng, muốn tay thì cũng dứt khoát đi, đừng có chơi trò chiến tranh lạnh này với anh!]
Tôi khẽ chớp , quay đầu nhìn sang bên cạnh, trên bàn học được đặt một hộp quà được gói ghém tinh xảo.
Để mua được món đồ này, tháng này ngoài đi dạy gia sư, tôi nhận công bán thời gian khác. mà trong lúc tôi vất vả làm , Lục Trì lại làm gì?
Nghĩ đến , khóe miệng tôi nhếch một nụ cười đầy châm biếm.
[ thì …]
gõ chữ dở thì tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ: [Em vẫn ổn chứ?]
3
Tôi dừng tay, nhìn chằm chằm khung thoại mà ngẩn người.
Tầm ba giây sau.
[Nếu chuyện đó khiến em đau lòng, tôi thành xin lỗi, xin lỗi em.]
Dù không rõ cụ thể phương là ai, nhưng tôi chắc chắn người này có mối quan hệ không tầm thường với Lục Trì.
Lục Trì là kiểu người có lòng phòng bị rất cao với người ngoài. Đến chuyện anh ta có nick phụ mà cũng thì ngoài mấy thằng anh em chí cốt của anh ta ra cũng ai khác.
Tôi không đoán được tại sao phương lại làm , cũng lười buồn nghĩ. Bất kể là thiện hay ác , ít nhất này đã giúp tôi rõ bộ của Lục Trì, coi như giúp tôi kịp thời dứt ra để đỡ chịu thiệt.
Thế là tôi trả lời: [Không sao, cảm ơn anh đã cho tôi chuyện anh ta có nick phụ.]
Đáng lẽ cuộc hội thoại đến nên kết thúc, nhưng người đó lại hỏi: [Em sẽ tay với ta chứ?]
Không đợi tôi trả lời, anh lại nói tiếp: [Hay là tay đi, người không hợp đâu.]
Tôi không mấy thiện cảm với hành vi vượt quá giới hạn này, giọng điệu lập tức lạnh xuống: [ là chuyện của tôi, không phiền anh bận tâm.]
[Tôi không có gì khác.]
[ là không đáng cho em thôi.]
[Rõ ràng em tốt như , thằng Lục Trì đó đúng là có phúc mà không hưởng!]
Hửm? Tôi nhận ra có gì đó không đúng.
Tôi hỏi nửa đùa nửa : [Anh là… thả thính tôi đấy à?]
[Sao hả, muốn đào góc tường, đập chậu cướp hoa của anh em tốt à?]
Khung trò chuyện im lặng trong giây lát, sau đó thoại rung liên hồi mấy lần.
[Em hiểu lầm rồi, anh không phải loại người đó đâu…]
[Lục Trì là anh em tốt của anh, sao anh có thể nhòm ngó bạn gái ta được chứ.]
[ là anh chướng mấy ta làm thôi.]
[Sao ta có thể làm thế được nhỉ?]
[Có bạn gái rồi mà vẫn không thành gì .]
[Đúng là tra nam!]
[Sao em không trả lời thế? Không tin những gì anh nói à?]
[Em đó không?]
[Hình cún con vẫy đuôi.jpg]
Lại một lúc sau.
[Được rồi, anh thừa nhận là mình muốn đào góc tường.]
[Tên khốn Lục Trì đó, anh ngứa ta lâu rồi!]
[Anh em tốt thì sao chứ, ta dám làm tổn thương em thì đừng trách anh tuyệt tình.]
Tôi: …
Ban đầu tôi quan tâm lắm, nhưng giờ thì tò mò sự, không rốt cuộc là người anh em nào của Lục Trì nữa…
4
Sáng sớm sau.
Vì mất liên lạc đêm, Lục Trì đành phải đến tận dưới lầu ký túc xá để chặn đường tôi.
mày anh ta sa sầm, giọng nói lạnh lùng: “Em không định giải thích một chút sao?”
Tôi không thèm để đến anh ta, cụp nhìn đồng hồ. Sắp muộn học rồi. Thế là tôi lách qua người anh ta định đi tiếp thì bị kéo cánh tay lại.
Lục Trì lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Hạ Dao, giận dỗi cũng phải có chừng mực thôi. Anh thích em, nhưng không có nghĩa là em được phép vô lý như . Rõ ràng chuyện này là lỗi của em, anh đã chủ động đến tìm, cho em bậc thang để xuống rồi, em đừng có mà quá đáng!”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta. Chàng trai trước có ngũ quan tinh xảo, dưới đôi chân mày sắc sảo là một đôi đào hoa lạnh lùng.
Cứ ngỡ anh ta có vẻ ngoài đào hoa thôi, không ngờ lại là kẻ lăng nhăng thực thụ.
Ánh tôi lạnh lẽo, cảm đột nhiên không muốn tay nữa, ít nhất là không phải bây giờ.
Tôi quay người lại với anh ta: “Tối qua phụ huynh học đột ngột bảo dạy tiết nữa, tôi thực sự không đi được, thoại thì hết pin giữa đường, sau đó thì vì về muộn quá nên tắm rửa xong là tôi đi ngủ luôn.”
Lý do quá khiên cưỡng, Lục Trì vẫn tỏ vẻ không hài lòng, nhưng sắc anh ta đã dịu đi nhiều so với lúc nãy, lầm bầm một câu: “Dạy tiết thì kiếm được bao nhiêu chứ? Nói em mê tiền thì lại không thích nghe. Thôi bỏ đi, tối nay, chắc chắn là em rảnh rồi chứ?”
“Tối nay?”
“Ừ, qua em không đến nên anh chưa ăn bánh kem, để dành nhật nay mới đón.” Anh ta nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, nhếch môi: “Sao em không mặc bộ nội y anh mua cho thế?”
Tôi hỏi: “ áo lót có cúp n.g.ự.c rất lớn đó hả?”
Lục Trì gật đầu, ghé sát tai tôi: “Cục cưng, đó mặc tôn dáng lắm, tối nay em mặc đi nhé.”
Tôi nghiêng đầu lùi lại, nở một nụ cười nhạt nhẽo: “ rồi.”