Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Anh không lừa tiền tôi.”
“ anh lừa tình cảm của em.”
“ đó phụ thuộc việc, trong những lời anh từng nói tôi, có bao nhiêu câu là sự thật.”
Anh ta im lặng hồi lâu.
“Anh nấu cơm là thật.” Anh ta nhìn bốn món trên bàn. “Mỗi món anh đều lại ba lần mới dám bưng lên. Anh sợ nấu sai vị em không ngon.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bữa cơm này anh không phải nấu cho em .”
Anh ta nói y như những tôi đoán.
“Ngày mai là giỗ bố anh. Hồi trong đó, ông thích sườn kho nhất. nào đơn xin giảm án bác bỏ, ông nói bố em rằng: ‘Quản giáo Tô, bao giờ tôi mới ngoài một đĩa sườn kho đây?’”
Nói đến đây, giọng anh ta rạn vỡ.
“Ông chưa .”
“Chết trong đó rồi.”
“Nhồi máu cơ tim.”
“ kiện y tế trong tù em biết đấy. Lúc đưa đến viện thì đã muộn rồi.”
Tôi nhìn tay anh ta. Hai tay cuộn chặt thành nắm đấm. Các đốt ngón tay trắng bệch.
“Thẩm Ngật.”
“Đừng gọi anh cái tên đó.”
“Anh không đến đây để báo ân. Anh đến để Từ Mạn Vân.”
Nắm đấm của anh ta càng siết chặt hơn.
“Anh định bà ta?”
“Em không cần biết.”
“ anh định giết bà ta…”
“Anh không nói là giết bà ta.”
“Vậy anh xuất ngũ rồi bỏ ba để đổi thân phận, ngụy trang, tiếp cận tôi, để mời bà ta uống tách trà sao?”
Anh ta đứng dậy, đến bên cửa sổ. Đứng xoay lưng về phía tôi.
“Bố em đang giữ chứng.”
“Sao anh biết?”
“Bố anh đã vậy. Trước khi mất, ông gọi cho anh một cuộc điện thoại.” Giọng anh ta rất khẽ. “Ông nói, trong này có một quản giáo họ Tô từng giúp ông. Về sau vì chuyện đó mà . Vị quản giáo ấy có nắm trong tay điểm yếu của Từ Mạn Vân.”
“Bố anh anh đến bố tôi?”
“Ông anh cách lấy những tài liệu đó, giao cho người có khả năng xử lý.”
“Người nào?”
“Một báo sẵn sàng nhận vụ này. Hoặc gửi qua đường dây tố cáo của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương.”
“Nên kế hoạch của anh là…”
“Lấy chứng. Gửi đơn tố cáo đích danh. Bắt Từ Mạn Vân phải trả giá.”
“ vậy thôi sao?”
Anh ta quay người lại, nhìn tôi.
“Em nghĩ chưa đủ à?”
“Tôi nghĩ anh muốn lấy chứng, anh có thể trực tiếp bố tôi. Không cần tốn ba tháng đóng giả bạn trai tôi.”
Anh ta không đáp.
“Anh đang đợi ?”
“Anh muốn xác minh bố em có đáng tin hay không.”
“Ý anh là sao?”
“Từ Mạn Vân có thể tồn tại trong ngành hai mươi không đổ, dựa không cái ô dù phía sau. Bà ta nắm thóp của rất nhiều người. Bao gồm cả nhiều đồng nghiệp trong trại giam xưa. Sau khi bố anh mất, có rất nhiều người đánh tiếng anh, khuyên anh đừng tra nữa, đào bới chẳng có lợi ích .”
“Anh sợ bố tôi bà ta mua chuộc rồi sao?”
“Bố em nói ông vì đã tố cáo bà ta. rất có thể ông đã đạt thỏa thuận ngầm Từ Mạn Vân, đổi lấy sự im lặng để nghỉ hưu an toàn.”
“Nên anh đến để thăm dò ông ấy?”
“Anh muốn ông ấy là người như nào.”
“Quan sát ba tháng rồi, kết luận nào?”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp.
“Bố em là người tốt.”
“ anh vẫn dùng thân phận giả để…”
“ anh trực tiếp đến gõ cửa : Chú ơi cháu là trai Thẩm Quang Minh, chú cho cháu xin chứng. Em đoán bố em ?”
Tôi nghĩ ngợi một lát. tính cách của bố tôi, ông tra lai lịch người đến trước. Y hệt như bây giờ.
“ thôi. Khác chỗ ai tra ai trước.”
“ có một điểm khác biệt.” Thẩm Ngật nói. “ anh trực tiếp lật bài ngửa, Từ Mạn Vân biết chuyện nhanh hơn cả bố em.”
“Bà ta đang theo dõi anh sao?”
“Từ ngày anh xuất ngũ.”
Anh ta móc từ trong túi chiếc Nokia đời cũ.
“Đây là sim trả trước không thể định vị. Anh dùng cái này để liên lạc qua các kênh an toàn. mọi mối quan hệ xã hội trên iPhone, đều là để diễn cho người khác .”
“Diễn cho ai ?”
“Cho người mà Từ Mạn Vân cài cắm. Em tưởng anh xin nội dung công ty khởi nghiệp đó là trùng hợp sao? đầu tư của công ty đó là đối tác em chồng của Từ Mạn Vân.”
Sống lưng tôi ớn lạnh.
“Anh cố tình công ty đó?”
“Anh đó cốt để Từ Mạn Vân tưởng bà ta đang giám sát anh. Bà ta tưởng anh không biết . từng đường nước bước đều nằm trong kế hoạch của anh cả rồi.”
“Bao gồm cả việc hẹn hò tôi?”
Anh ta khựng lại.
“Lúc đầu đúng là một phần của kế hoạch.”
“Lúc đầu?”
“Tô Nhan, có vài chuyện đợi mọi thứ kết thúc rồi anh nói. Bây giờ em cần trả lời anh một câu, những tài liệu bố em đang giữ, liệu ông ấy có sẵn sàng giao không?”
“Sao anh không tự hỏi ông ấy?”
“Vì anh không dám chắc, anh xuất hiện em dưới tư cách là trai của Thẩm Quang Minh, liệu Từ Mạn Vân có biết tin trong vòng hai mươi bốn giờ tới hay không.”
“Anh nghi ngờ tôi theo dõi?”
“Không phải nghi ngờ. Dưới lầu em có một chiếc Volkswagen Lavida màu xám, đỗ đó từ ngày bố em về hưu đến nay. Em không để ý sao?”
Tôi chưa từng để ý. bố tôi có biết không?
Tôi gọi điện cho bố.
“Bố, dưới lầu mình có một chiếc Lavida màu xám…”
“Bố biết. Nó đỗ đó bốn rồi.”
“Bố biết sao? Sao bố không nói cho…”
“Nói cho thì ích ? sợ hãi, kích động. Không nói cho , ít nhất sống bình thường.”
“…”
“ cậu ta đến gặp bố.”
“Ai cơ ạ?”