Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Khi phát Trang nuôi một người phụ nữ khác ở bên ngoài, tôi đang có tại khu nhà phụ khoa.
Người đàn ông tuấn tú, người phụ nữ dịu , đứng ở một khoảng cách giao tiếp rất bình thường.
Không hề có một tia mờ ám nào.
Ngón tay tôi đặt tin nhắn WeChat nhận được từ tối , khẽ lắc đầu.
Anh theo đuổi tôi bốn năm, kết hôn ba năm.
Ở cảng Thành, ai mà không biết Trang yêu tôi đến tận xương tủy, cưng chiều tôi đến mức làm gì thì làm, kiêu ngạo thế nào cũng được.
Một người vậy, sao có có người phụ nữ khác chứ.
Tôi vừa định bấm xóa, bị một giọng quen thuộc làm đứng sững.
“Tri Huệ, từ ngày nuôi em, anh đã , phải ngoan ngoãn giấu mình cho kỹ, không được có con, cũng không được để Nhược Ninh biết.”
“Chỉ cần để lộ một tin tức thôi, anh khiến em không sống nổi ở cảng Thành, em biết thủ đoạn của anh mà.”
“Kết quả có , có thai.”
Giọng của người đàn ông lạnh lùng và tàn nhẫn, không chừa một đường lui.
“Bỏ đi.”
Im lặng một lâu, người phụ nữ nghẹn ngào tiếng.
“Được.”
Rất lâu sau, lòng bàn tay truyền đến giác đau nhói, tôi cúi đầu xuống mới phát không biết từ nào móng tay đã bấm sâu vào da thịt.
Tôi hít sâu một hơi, lặng lẽ bật cười.
Anh không biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã đi đến tận cùng.
1
Cánh cửa rất nặng, tôi dùng sức đẩy .
Đôi nam nữ trước phòng khám nghe động tĩnh, cùng quay đầu .
tôi.
Trang vừa tôi, mắt thoáng một tia hoảng loạn, nhưng ngay lập tức đã biến thành sự lo lắng dành cho tôi.
“Ninh Ninh, em bị bệnh à?”
Trang sải mấy bước đến bên cạnh tôi, kéo tôi , sốt sắng kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, tôi không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
“Làm anh sợ c.h.ế.t, anh còn tưởng vợ anh người không khỏe.”
Anh còn để ý đến tình trạng cơ của tôi hơn cả chính tôi.
Cha tôi c.h.ế.t vì u.n.g t.h.ư, bác sĩ bệnh này có xác suất di truyền nhất định.
Anh sợ đến mức mấy ngày liền không ngủ yên.
Chỉ cần tôi hắt hơi một cái, anh cũng căng thẳng quan sát tình hình của tôi.
Tôi người đàn ông trước , sự căng thẳng mắt anh không giống giả vờ.
“Ninh Ninh, em đến bệnh viện từ nào?”
Anh dè dặt hỏi.
Tôi khẽ lùi khỏi vòng tay anh.
“Em mới đến không lâu.”
“Chẳng phải em có con sao?”
“Em đến làm kiểm tra tiền sản trước khi mang thai.”
Tôi giơ tờ giấy tay .
“Bác sĩ sao?”
Anh nín thở hỏi.
“Mọi thứ đều bình thường.”
“Cô ấy ai?”
Tôi chỉ về phía người phụ nữ từ tôi xuất đã căng thẳng đứng bật dậy, hận không biến mất ngay tại chỗ.
Ánh mắt Trang đặt hết người tôi, đến một tia dư quang cũng không buồn dành cho cô ta.
“Cô ấy à.”
“Người quen của , không khỏe người, anh vừa hay đi ngang nên tiện đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Anh bình thản dối, sắc không hề thay đổi.
Phó , người bạn mấy năm gần đây anh rất thân.
Anh không để lộ dấu vết nào mà đẩy người phụ nữ kia sang cho Phó .
Anh tỏ thản nhiên ngay thẳng đến mức, nếu tôi không nghe được đoạn đối thoại giữa bọn họ, thì không phát manh mối nào.
Anh lừa tôi, đang dỗ dành một kẻ ngốc.
Tôi cố đè nén giác chua xót đang trào dâng lòng, giữ vẻ bình tĩnh.
“ bạn của .”
tôi có nghi ngờ, Trang ôm tôi, xoay người về phía người phụ nữ đối diện.
“Xin lỗi cô Thẩm, vợ tôi không khỏe, tôi phải đưa cô ấy về nhà, cô liên lạc với nhé.”
Người phụ nữ ngẩng đầu , nơi khóe môi khẽ một nụ cười dịu .
“Vâng, tôi đã gọi cho , xin lỗi anh Trang, làm lỡ thời gian của anh.”
“ ơn anh đã giúp tôi, hôm khác tôi ơn t.ử tế.”
Ánh mắt cô ta dừng trên người tôi, không hề có một gợn sóng, từ đầu đến cuối chưa từng biết thân phận của tôi.
“Bà Trang, xin lỗi, đã làm phiền .”
Biết điều, tinh tế, dịu , lễ phép.
Ai vào cũng không nghĩ rằng giữa bọn họ có chuyện gì.
2
Sau khi bế tôi đến ghế phụ, Trang cúi người hôn tôi.
Tôi tay che miệng, né tránh.
Cả người anh lập tức căng cứng.
“Ninh Ninh, sao thế, giận dỗi anh à, anh còn tưởng nãy em dễ bỏ thế, hóa chờ anh ở đây.”
Anh nhéo nhẹ mũi tôi, vẻ đầy cưng chiều.
“Dáng vẻ ngoan ngoãn rộng lượng ban nãy của em, anh thật sự không quen nào.”
Anh cúi đầu dịu hôn đầu ngón tay tôi.
“Em thế này mới làm anh yên tâm.”
Con người tôi, được anh và cũng được chính mình nuông chiều đến mức trở nên yếu đuối và kiêu kỳ, nào cũng làm theo xúc của bản thân.
Từ ngày đồng ý quen anh, hễ anh thêm một người phụ nữ nào lâu hơn một , tôi lập tức nũng nịu làm loạn với anh.
Anh đau đầu vô cùng.
Lần này cũng không ngoại lệ, tôi giả vờ nũng nịu làm bộ làm tịch.
“Ai bảo anh tự ý đưa người phụ nữ khác đi mà không xin phép em?”
“Phạt anh không được chạm vào em.”
“Toàn mấy lời ngốc nghếch, chuyện liên quan đến mạng người, Ninh Ninh của anh chẳng ngoài miệng cứng rắn nhưng lòng mềm yếu thôi.”
Anh cẩn thận cài dây an toàn cho tôi, cầm khăn ướt chuyên dụng lau tay cho tôi.