Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

khung chat Hứa Thanh, tin nhắn cuối cùng dừng lại đúng ba tháng trước.

Cô ta gửi một định vị, bảo tôi tới đưa bao cao su siêu mỏng bọn họ.

Tôi trả lời một câu: “Cô đừng quá đáng.”

Kéo lên trên, toàn là những cuộc đối thoại tương tự, cô ta khiêu khích, tôi mắng lại.

Nhưng những “tin nhắn” mấy ngày gần đây đều biến mất.

Tôi xem xem lại.

Những lời khoe khoang, những câu ve vãn trơ trẽn, những thủ đoạn bẩn thỉu quen dùng của tiểu tam, một tin cũng không có.

“Không thể nào.” Tôi ngẩng đầu nhìn tá. “Mấy ngày trước cô ta còn tới nhà tôi, mắng tôi không chịu nhường chỗ.”

tá không nói, chỉ lộ ánh thương hại.

Đúng vậy, dáng vẻ của tôi khác gì một oán phụ hôn nhân ép điên.

Tôi khựng lại, lại kiểm tra lịch sử cuộc gọi.

vòng ba tháng, cuộc gọi Hứa Thanh là số không.

Cuộc gọi gần nhất còn là bốn tháng trước.

Là tôi gọi , thời lượng bốn mươi bảy giây.

Tay tôi lạnh ngắt.

Chu Thư Sùng tuy bảo vệ tôi, không để tôi vào tù.

Nhưng anh ta quyết tâm chụp lên đầu tôi cái mũ bệnh tâm thần!

Tối đó, tôi rời bệnh viện, bắt taxi tới căn hộ của Hứa Thanh.

Khu chung cư ấy tôi tới vô số lần, lần nào cũng là tới cãi nhau.

Thang máy lên tầng mười .

Trên cửa căn 1203 vậy mà thật sự có niêm phong trắng.

Tôi cúi người chui vào.

Bật đèn pin điện thoại, luồng sáng quét .

Mặt kính bàn trà có một vết nứt, cạnh rơi vãi vài sợi lông thỏ.

Tay tôi khựng lại, đầu đột nhiên đau dữ dội.

Ký ức ngày hôm đó vỡ thành từng mảnh.

Lúc tất cùng ập tới.

Giống như có người túm tóc tôi đập vào tường, muốn tránh cũng không tránh .

Hứa Thanh khóc đến nhòe lớp trang điểm, co rúm lòng Chu Thư Sùng, tay chỉ vào tôi mà hét:

“Cô ta giết thỏ của em! Giết con! Người phụ nữ điên …”

tay tôi siết con dao gọt trái cây mang từ nhà tới.

Tôi biết Hứa Thanh nuôi thỏ.

con thỏ đó là giống quý hiếm Chu Thư Sùng vận chuyển bằng đường hàng không từ Hà Lan về tặng cô ta.

Cô ta đăng lên vòng bạn bè không dưới mười lần.

Dòng chú thích toàn là: “Ai đó nói nhớ em thì nhìn thỏ.”

Con dao là tôi chuẩn .

“Sau cô nuôi một con, tôi giết một con. Tôi nói làm .”

Tôi xoay người định .

Hứa Thanh đột nhiên vùng khỏi lòng Chu Thư Sùng, lao tới kéo tay tôi.

“Tần Nhân, đừng …”

Chương 10

Cô ta khóc không thành tiếng:

“Những năm em tự nhận an phận thủ thường, từng muốn gây phiền phức , cũng từng dám đòi danh phận…”

“Nếu đổi thành người khác, vị trí phu nhân Chu của còn có thể ngồi vững như vậy sao?”

“Thỏ… thỏ là vì Thư Sùng thương em, nói anh ấy không thể ở em, để thay anh ấy làm bạn em… anh ấy về nhà, em chỉ có thể nhìn ngẩn người… Em thật sự xem thỏ là người nhà…”

“Nếu chướng , nói em là , em đem mà… tại sao phải tự tay giết …”

Tôi nghe đến bốc hỏa, trở tay tát cô ta một cái.

Cô ta ôm mặt sững một giây, sau đó gào khóc.

Chu Thư Sùng tức đến mất kiểm soát lao tới, đẩy mạnh tôi một cái.

“Cô điên đủ !”

Tôi đứng không vững, ngã sau.

Thắt lưng đập vào góc bàn trà, đau đến trước tối sầm.

Sau đó bụng bắt đầu đau, đau dữ dội.

Như có thứ gì đó đang rơi .

Tôi cúi đầu nhìn thấy đùi, màu đỏ tươi men theo bắp chân vào giày.

Con của tôi không còn nữa.

ấy thai gần ba tháng. Một tuần trước tôi nói anh.

Nhưng anh quên .

Quên mất từng cười như kẻ ngốc:

“Anh sắp làm bố ! Anh sắp làm bố !”

Quên mất lật từ điển suốt ba ngày để đặt tên con, nếu là con gái thì gọi Noãn Noãn, con trai thì gọi Dương Dương.

Quên mất từng nói:

“Tần Nhân, đây là món quà tuyệt vời nhất đời anh.”

đó tôi tưởng anh thật sự để tâm.

Sau mới hiểu, thứ anh để tâm từng là đứa trẻ, mà là cảm giác mới mẻ “sắp làm bố”.

Cảm giác mới mẻ , đứa trẻ liền không còn quan trọng.

Tôi cũng không quan trọng.

Quan trọng vẫn là người phụ nữ có thể chuyển đổi bộ mặt thuần thục kia.

vẫn đang .

Tôi cúi đầu nhìn , đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn cười.

Tôi gọi anh một tiếng.

“Chu Thư Sùng.”

Anh đang ôm Hứa Thanh, kiểm tra xem tay cô ta có thương không.

Nghe thấy giọng tôi mới nhìn tôi một cái.

đỏ tươi men theo chân tôi , khiến đồng tử anh co lại, như chợt nhớ điều gì, sắc mặt thay đổi.

Nhân, em…”

Tôi chống tay vào mép bàn trà, từng chút từng chút đứng dậy.

nhỏ sàn, từng giọt từng giọt, còn đỏ hơn thỏ.

Chu Thư Sùng liều mạng gọi 120, tới tôi đứng trước mặt anh.

Anh còn kịp mở miệng, con dao của tôi đâm vào.

Nhát đầu tiên đâm vào bụng trái của anh.

Anh cúi đầu nhìn thoáng , mở rất lớn.

Như không ngờ người yêu anh như mạng là tôi lại tay anh.

Anh lảo đảo lùi về sau bước, tay ôm bụng.

Hứa Thanh cạnh hét lên thất thanh.

Chương 11

Tôi quay đầu nhìn cô ta.

Sắc mặt cô ta trắng bệch, loạng choạng lùi về sau, miệng không ngừng nói:

“Đừng… Tần Nhân, đừng đây…”

Tôi cũng không biết lúc đó làm sao.

Bụng dưới đau như xé sống, trên chân vẫn , trước từng cơn tối sầm, tai toàn tiếng ù ù.

Dáng vẻ Niên Niên co giật lúc chết, dáng vẻ Chu Thư Sùng che chở cô ta, dáng vẻ anh cười ôm tôi tôi tràn đầy vui mừng nói “em sắp làm mẹ ”, tất xoắn thành một mớ hỗn loạn đầu.

Tôi chỉ cảm thấy người trước hủy hoại con chó của tôi, hủy hoại con của tôi, cũng hủy hoại chút hy vọng cuối cùng của tôi những năm .

Cô ta vẫn khóc, vẫn trốn sau lưng Chu Thư Sùng.

Nhưng bản thân Chu Thư Sùng cũng đứng không vững, mặt trắng bệch, một tay ôm vết thương, một gọi tên tôi:

Nhân, đủ … em đặt dao trước, đặt trước…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.