Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh ta ép hỏi Chi Chi, khiến cấp trên của Chi Chi gây áp lực, thậm chí hứa cho tiền, ép Chi Chi địa của tôi và Dung Bảo.
Thật không ra gì.
Sáng sớm, tôi và Dung Bảo Lục Cẩn chặn ở cửa khách sạn.
Anh ta đầy vẻ mệt mỏi, nhìn tôi và Dung Bảo.
Tôi vội chặt Dung Bảo, trừng mắt nhìn Lục Cẩn.
Lục Cẩn nhìn tôi, rồi nhìn Dung Bảo trong lòng tôi.
“Tìm chỗ nào nói chuyện đi, cô không thể trốn tôi cả đời.”
“Vào phòng tôi nói đi.”
Tôi thấy Lục Cẩn nói , tôi không thể trốn anh cả đời.
Trong phòng khách sạn.
Không khí giữa tôi, Dung Bảo và Lục Cẩn, ba người ở cùng nhau, vô cùng gượng gạo.
Dung Bảo tò mò nhìn chằm chằm Lục Cẩn.
Lục Cẩn nhìn con bé rất cẩn thận, muốn nói gì đó lại không nói ra được.
“Mẹ , người trông giống con quá, có phải là ba con không?” Dung Bảo hỏi tôi.
Một câu nói như vật nặng đập thẳng vào ngực tôi, đau nhói.
Dung Bảo rất hiểu chuyện, chưa giờ hỏi tôi về ba .
Tôi biết con cũng ghen tị khi thấy người khác có ba.
“, là ba con, con ba đi.” Tôi đỏ mắt.
Dung Bảo lập tức vẻ, lao vào lòng Lục Cẩn: “Ba .”
Lục Cẩn chặt Dung Bảo, trong mắt thấp thoáng đau đớn.
Dung Bảo chưa có ba, lần đầu gặp ba, bám Lục Cẩn không rời.
Tôi chưa thấy Lục Cẩn dịu dàng kiên nhẫn như vậy.
Quả nhiên, thứ gọi là huyết mạch tương liên, thật kỳ diệu.
tôi rất ý, không nhắc đến chuyện khác.
Lục Cẩn cũng sẵn lòng ở bên Dung Bảo nhiều .
tôi cùng cơm, cùng ra ngoài chơi.
Người quá đông, Lục Cẩn một tay bế Dung Bảo, một tay nắm tay tôi.
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh — bàn tay tôi đã nắm vô số lần.
Bên tai vang giọng Lục Cẩn: “Đông người quá, đừng đi lạc.”
“Ừ.”
“Mạn Mạn, Dung Bảo là con của em, cũng là con của anh, con nhà họ Lục không thể lưu lạc bên ngoài.”
Tôi mỉm cười nhìn Lục Cẩn, một câu mở đầu thật kinh điển.
“Anh muốn thế nào? Năm năm , con là tôi liều mạng sinh ra, cũng là một tôi nuôi lớn, không thể giao cho anh, chết cũng không thể.”
“ ta kết hôn đi.”
Lục Cẩn nói với tôi.
Tôi khẽ sững người, rõ ràng không ngờ Lục Cẩn lại nói chuyện kết hôn với tôi.
Câu , kia tôi nằm mơ cũng nghĩ tới.
Nếu là , Lục Cẩn nói muốn cưới tôi, tôi sẵn sàng một trăm lần.
“Lục Cẩn, tôi không thể kết hôn với anh. Anh có thể gặp con bất cứ lúc nào, tôi sẽ không ngăn cản.”
Tôi ném lại một câu rồi bế Dung Bảo rời đi.
Lục Cẩn coi như là một ông bố đạt chuẩn, rảnh là lại đến tối cùng Dung Bảo.
Dung Bảo rất , còn tôi lại thấy Lục Cẩn đến quá thường xuyên.
Đêm đó Dung Bảo đã ngủ.
Tôi định nói chuyện với Lục Cẩn một chút.
Lục Cẩn bước ra khỏi phòng của Dung Bảo.
“Tối nay tôi có thể không về không? Tôi đã hứa với Dung Bảo, sáng mai con bé mở mắt ra là sẽ nhìn thấy tôi.” Lục Cẩn hỏi ý tôi.
“Không được, anh là đàn ông, tối muộn đến nhà tôi như vậy không thích hợp.”
Tôi thẳng thừng từ chối Lục Cẩn.
Chu Dịch đến.
Khi Lục Cẩn thấy Chu Dịch, anh ta lại liếc tôi bằng ánh mắt mỉa mai.
“Hóa ra là tôi đến nhà cô tối muộn thì không thích hợp.”
Thế là người đàn ông ngồi trong nhà tôi, càng thêm ngượng ngập.
Mẹ tôi thấy Chu Dịch rất tốt, nhất quyết muốn tôi tiếp xúc với Chu Dịch.
Chu Dịch đã tỏ tình với tôi, anh ấy không muốn bỏ cuộc.
Chuyện giữa tôi và Lục Cẩn, tôi cũng đã nói với Chu Dịch.
Chu Dịch nói: “Tốt mà. Gen của Lục Cẩn tốt, tự dưng cho tôi một cô con gái như thế, tôi muốn phát điên.”
Ánh mắt Lục Cẩn nhìn tôi cực kỳ kỳ quái, như muốn bóp chết tôi.
“Chu Dịch, muộn rồi, cậu không về à?” Lục Cẩn hỏi Chu Dịch.
Chu Dịch cười: “ vậy, muộn rồi, thế anh không về à?”
“Vậy ta cùng đi.” Lục Cẩn đề nghị.
Chu Dịch gật đầu: “Được, cùng đi.”
người chuẩn rời đi.
Tôi chợt nhớ mẹ tôi nói Chu Dịch thích bánh gói.
Chu Dịch rất hợp gu của mẹ tôi, dỗ mẹ tôi đến quay vòng vòng.
Thế nên tôi gọi Chu Dịch lại.
túi bánh đã gói sẵn cho Chu Dịch.
“Mẹ tôi bảo cho anh.”
“Giúp tôi cảm ơn cô nhé, lần tôi mời cô cơm.”
Lục Cẩn nhìn chằm chằm tôi, tôi nhìn đến không thoải mái, anh ta hình như cũng muốn bánh mẹ tôi gói.
“Mẹ tôi gói cho Chu Dịch thôi, không có dư.”
Sắc mặt Lục Cẩn càng xấu , rồi cùng Chu Dịch rời đi.
Đêm đó, tôi đang ngủ thì nhận được điện thoại: Chu Dịch nhập viện rồi, Lục Cẩn đánh.
Lục Cẩn đang ở đồn cảnh sát, bảo tôi đến “vớt” anh ta.
Mẹ tôi bảo người giúp việc trông Dung Bảo, rồi đi cùng tôi đến gặp Lục Cẩn.
Trong đồn cảnh sát.
Khóe mắt Lục Cẩn bầm tím, hình như anh ta cũng thương.
mà ngờ được, một đóa hoa trên đỉnh núi cao lại đi đánh nhau với người ta.
Làm xong thủ tục, nộp tiền bảo lãnh.
Ra khỏi đồn cảnh sát, mẹ tôi sa sầm mặt, trừng Lục Cẩn.
“Lục Cẩn, rốt cuộc cậu muốn gì? Cậu định hành hạ Mạn Mạn nhà tôi đến giờ?”
Lục Cẩn mím môi: “Dì , cháu muốn cưới Mạn Mạn.”
“Lục Cẩn, cậu tư cách gì mà nhắc đến chuyện cưới Mạn Mạn? Cậu có biết năm năm Mạn Mạn sống thế nào không? Con bé một nuôi con, đi làm nuôi con, cậu đã ở đâu?”
“Lúc mẹ cậu cái chết ép nó, bắt nó cầm tiền đi phá thai thì cậu ở đâu? Con bé sinh non, suýt nữa mất, cậu đã đi đâu, từ đầu đến cuối cậu không có mặt. Giờ làm một ông bố ‘hời’ thì cậu nên biết đủ đi!”
Lục Cẩn chấn động nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Những gì mẹ em nói là thật sao?”
“. Khi đó mẹ anh cầm nguyên một chai thuốc ngủ đến tìm tôi, nói nếu tôi không chia tay anh, không để anh đi nước ngoài, sẽ uống thuốc ngủ ngay mặt tôi, để anh hận tôi cả đời.”
Tôi thở dài, nói thật với Lục Cẩn.
Chuyện năm đó mẹ Lục Cẩn làm, tôi không hận đến thế. So với gia thế của Tô Tuyết, tôi là kém xa.
Làm mẹ, chẳng phải nghĩ cho con trai. Đổi lại là tôi, có khi cũng sẽ đi đến bước đó.
Lục Cẩn là con của mẹ đơn thân, mẹ anh một tay nuôi anh lớn, dồn quá nhiều tâm huyết.
Tôi định rời đi.
Lục Cẩn tay kéo tôi lại, chặt tôi: “Sao em không nói cho anh biết? Khi đó vì sao không nói thật với anh?”
“Tôi không muốn anh phải chọn giữa tôi và mẹ anh.”
Tôi nói với Lục Cẩn, tôi yêu anh đến vậy, không muốn làm anh khó xử.
Anh chẳng biết gì cả.
khi chia tay ở đồn cảnh sát.
Tôi bắt đầu công việc mới, mẹ tôi không muốn Lục Cẩn gặp Dung Bảo.
đã Dung Bảo đi rồi.
Tan làm về, tôi thấy Lục Cẩn ngồi ngay cửa nhà tôi, không mặc vest, trông lười biếng và rất tùy ý.
Thấy tôi về, Lục Cẩn vội đứng dậy, có vẻ dè dặt cẩn thận.
Tôi chưa nghĩ sẽ ngăn Lục Cẩn, không cho anh gặp Dung Bảo.
Dung Bảo là con gái anh, anh có quyền gặp. Từ khi có “ba” rồi, Dung Bảo cũng vẻ nhiều.
Tôi mở cửa định vào nhà, Lục Cẩn theo vào.
“Hôm nay anh chưa gì.” Lục Cẩn nói với tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn anh: “Anh đợi ở cả ngày?”
“Ừ.” Lục Cẩn trông càng mệt mỏi .
Tôi nhìn Lục Cẩn một lúc, cuối cùng vẫn cho anh vào nhà.
Tôi đơn giản áp chảo phần bít tết.
Lục Cẩn xong vẫn không có ý định đi.
Tôi cũng không tiện đuổi thẳng, ngồi đó chơi game.
Lục Cẩn nhìn tôi, lúc thấy tôi sắp thua, anh giật điện thoại của tôi, thuận tay làm ngay một pha ngũ sát.
Đồng đội gào điên cuồng: “Đổi bạn trai đánh hộ rồi!”
Ba chữ “bạn trai” làm tai tôi nóng bừng.
Tôi nhìn nghiêng mặt Lục Cẩn, định giải thích với đồng đội thì nghe giọng trầm thấp của anh vang .
“Ừ, bạn trai vào trận.”
“Bay rồi, bay rồi!”
Tôi biết Lục Cẩn rất giỏi, nhưng không ngờ anh chơi game cũng giỏi đến vậy. Trận tưởng như chắc thua, anh kéo pha giao tranh là lật ngược hẳn.
“Lục Cẩn, anh giỏi thật.” Tôi kích động quá, không nhịn được mà khen anh.
Lục Cẩn nhìn chằm chằm tôi, rồi tôi hôn xuống.
Tôi biết, hôm đó có lẽ là cả tôi mất kiểm soát.
“Lục Cẩn, muộn rồi, anh về đi.”
“Mạn Mạn.” Trong mắt Lục Cẩn có thứ cảm xúc khó nhìn thấu.
Tôi không còn tâm trạng để nghĩ nhiều.
đó, Lục Cẩn thỉnh thoảng lại đem đến cho tôi vài món trang sức đắt tiền, túi phiên bản giới hạn.
Tôi từ chối.
Anh ta có bạch nguyệt quang của , tất cả những gì dành cho tôi, là day dứt, muốn bù đắp mà thôi.
Cuối tuần, Chu Dịch hẹn tôi cơm, tôi đi.
Lục Cẩn là người quá đỗi chói mắt, gặp rồi, tôi sẽ chẳng thể gặp tốt nữa.
Ra khỏi nhà hàng, tôi định đến nhà mẹ đón Dung Bảo.
hay Lục Cẩn và Tô Tuyết cũng đi ra, người trông tình cảm rất tốt.
Tôi nhìn người, cảnh ấy quá chói mắt.
Tôi né sang một bên, định rời đi.
Có người gọi tôi lại: “Mạn Mạn.”
Tôi nhìn sang, là Tô Tuyết — bạch nguyệt quang của Lục Cẩn.
Tô Tuyết rất xinh, kiểu con gái miền Nam dịu dàng.
tôi rất không thích Tô Tuyết, vì cô ấy là bạch nguyệt quang của Lục Cẩn, là nàng dâu mà mẹ Lục Cẩn đã nhắm sẵn.
Mỗi lần dính đến chuyện của Tô Tuyết, tôi cãi nhau với Lục Cẩn.
Tô Tuyết kéo tôi vào quán cà phê.
Trong quán.
Tô Tuyết gọi cho tôi một ly cà phê nhiều đường.
Tôi rất ngạc nhiên, vì sao cô ấy biết sở thích của tôi.
“Ngạc nhiên lắm phải không? Thói quen của Lục Cẩn, Lục Cẩn đã kể với tôi rất nhiều chuyện về cậu, Mạn Mạn, chắc cậu không tưởng tượng được Lục Cẩn thích cậu đến mức nào đâu.” Tô Tuyết cười nói với tôi.
“Lục Cẩn là người khá trầm, bố mẹ ly hôn sớm, mẹ anh ấy đặt kỳ vọng quá lớn, lúc đó anh ấy phải gánh chịu rất nhiều, chính cậu đã mang đến cho anh ấy rất nhiều niềm khác biệt.”
“Anh ấy nói cậu là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh ấy.”
Tô Tuyết nói với tôi rất nhiều.
Nói rằng Lục Cẩn kể cho cô ấy nghe những chuyện thú vị khi tôi theo đuổi anh, thấy tôi rất đáng yêu.
Anh sợ tính cách quá lạnh lùng, tôi sẽ không kiên trì được lâu.
“Mạn Mạn, cậu cứ yên tâm ở bên Lục Cẩn đi.” Tô Tuyết động viên tôi, “Cậu thấy tôi và Lục Cẩn đi cùng nhau không, tôi sắp tiếp quản công ty của bố, định hợp tác với Lục Cẩn nên mới gặp nhau nhiều, không phải như cậu nghĩ đâu.”
Tôi không ngờ Tô Tuyết và Lục Cẩn thật ra không có quan hệ gì, lần đó cùng ra nước ngoài là sắp xếp của gia đình.
Tách khỏi Tô Tuyết, tôi bắt đầu đi tìm Lục Cẩn.
Tôi không buông được Lục Cẩn.
Tôi gọi điện cho anh, bên kia anh bắt máy rất nhanh.
“Mạn Mạn.”
Nghe giọng Lục Cẩn, mắt tôi lập tức đỏ , bật khóc: “Lục Cẩn.”
“Sao vậy? Có chuyện gì, sao em khóc?” Giọng anh rất gấp.
Tôi khóc dữ , năm năm tủi thân, tôi chưa khóc.
Khoảnh khắc , tôi không nhịn được nữa.
“Đừng khóc, có chuyện gì nói với anh.” Lục Cẩn cuống .
Tôi khóc nói: “Lục Cẩn, anh đến tìm em đi, em muốn gặp anh, bây giờ muốn gặp.”
“Em gửi vị trí cho anh, anh ngay.”
Tôi gửi vị trí cho anh.
Khi Lục Cẩn đến, trong mắt đầy lo lắng, như đang tìm kiếm điều gì.
Tôi lao về phía anh.
chặt Lục Cẩn.
Anh có chút lúng túng nhìn tôi.
“Sao vậy, Mạn Mạn?”
“Lục Cẩn, em vẫn rất thích anh, phải làm sao ?”
Tôi áp vào ngực anh nói.
Thật sự rất thích, chưa một giây nào quên.
Lục Cẩn chặt tôi, không nói gì.
Tôi nghe anh nói, Tống Mạn Mạn, anh thua em rồi.
Hôm đó, tôi và Lục Cẩn cùng đi hẹn hò, đi xem phim.
Còn quay về trường cũ.
Những nơi tôi ở.
Quá nhiều ký ức đan xen.
Lục Cẩn ở lại nhà tôi đêm, đêm đó anh chưa cuồng nhiệt đến vậy, như muốn bù đắp khoảng trống năm.
Khi cảm xúc dâng trào, anh nói với tôi, Tống Mạn Mạn, đừng rời xa anh nữa.
Tôi và Lục Cẩn đến nhà mẹ đón Dung Bảo.
Thấy tôi và Lục Cẩn ở bên nhau, mẹ tôi tức đến đau đầu.
“Tống Mạn Mạn, con thật vô dụng, đời vướng vào tay người đàn ông , nó có gì tốt chứ.”
“Cái gì cũng tốt, mẹ, con muốn kết hôn với Lục Cẩn.” Tôi nói với mẹ.
Mẹ tôi nhìn tôi, rất muốn đánh cho tôi một trận.
Cảm thấy tôi quá không có tiền đồ.
Lục Cẩn không nhịn được nói với mẹ tôi: “Dì , cháu sẽ đối xử tốt với Mạn Mạn, sẽ không để cô ấy chịu ấm ức.”
“Lục Cẩn, con gái tôi không đâm đầu vào tường thì không quay lại, cậu cứ nhất quyết hại nó, thật sự muốn kết hôn thì tôi không đồng ý.” Mẹ tôi kiên quyết.
Ngược lại Dung Bảo chạy tới Lục Cẩn, nói với mẹ tôi: “ đừng bắt nạt ba.”
Một câu của Dung Bảo khiến mọi người bật cười.
Mẹ tôi bất lực nhìn ba người tôi, ngay cả bố tôi cũng khuyên mẹ đừng ngăn nữa.
Tôi và Lục Cẩn bế Dung Bảo rời khỏi nhà mẹ.
Bắt đầu lo chuyện kết hôn.
Đám cưới do mẹ Lục Cẩn một tay lo liệu.
Dung Bảo về chăm mấy ngày, Dung Bảo rất thích .
“Mạn Mạn, là dì không , nhưng lúc đó con nên hiểu tâm trạng của dì, nếu Lục Cẩn không đi nước ngoài, nó sẽ không có được thành tựu hôm nay.”
“Dì , con không trách dì.”
Mẹ Lục Cẩn thật sự không dễ dàng, tuy cái chết ép buộc, nhưng là vì Lục Cẩn mà tính toán.
Làm mẹ, cũng ích kỷ vì con .
Hôn lễ tổ chức rất lớn.
Rất nhiều người đến, cũng không ngờ tôi lại kết hôn với Lục Cẩn.
Càng không ngờ tôi còn sinh cho anh một cô con gái.
Chi Chi nhìn tôi trong váy cưới, vô cùng buồn bực.
“Mạn Mạn, cậu nói xem nếu ngày xưa người theo đuổi Lục Cẩn là tớ thì người ở bên anh ấy có phải là tớ không, cậu giỏi thật, chẳng có đầu óc mà vẫn hạ được nam thần của bọn .”
Tôi véo Chi Chi một cái: “Cậu không được có ý đồ với người đàn ông của tớ.”
“Thôi thôi, tớ không dám.”
Chi Chi vội vàng xin tha.
khi kết hôn, Lục Cẩn bắt đầu cuộc sống “nô lệ con gái”.
Lục Cẩn đi công tác nước ngoài, tôi và Dung Bảo gọi video cho anh.
“Chồng , anh có nhớ em không?”
“Nhớ, ngày kia anh về nước.”
Dung Bảo lại không : “Ba , con muốn mai đã thấy ba rồi.”
“Được.”
Tôi nghĩ Lục Cẩn dỗ con.
Kết quả anh thật sự về.
Nửa đêm về.
Tôi ghen đến phát điên.
“Lục Cẩn, có phải trong lòng anh Dung Bảo quan trọng em không?”
“Không, không quan trọng bằng em.”
Lục Cẩn dáng vẻ của tôi chọc cười.
Tôi vẫn không cam lòng, kéo anh lại: “Nói dối, anh bắt đầu loa với em rồi.”
Lục Cẩn bế bổng tôi như bế trẻ con, trực tiếp tôi vào phòng.
“Để em xem anh có loa không.”
Hôm đó Lục Cẩn đòi hỏi rất dữ.
Tôi vô cùng hối hận vì ghen với Dung Bảo, bắt anh hứa nửa tháng không được chạm vào tôi.
đó, Chi Chi vẽ câu chuyện của tôi và Lục Cẩn thành truyện tranh.
Nghe nói fan cũng khá nhiều.
Hết truyện ~