Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Từ hôm đó, Cố không tìm tôi .
Tôi cứ nghĩ, anh cuối cùng buông tay.
Nhưng không ngờ, ngày xối xả, anh xuất hiện trước cửa nhà tôi.
bóng dáng cứng đầu của anh đứng , tôi biết… có những chuyện kết thúc cho rõ ràng.
Khi thấy tôi, ánh mắt Cố lập tức sáng .
Tôi đứng trước anh.
“Anh đi đi.” — tôi cầm ô, xuống anh, lạnh nhạt.
Anh vẫn quỳ lì , áo sơ mi ướt sũng dán chặt , nước lạnh giá theo sống mũi anh chảy xuống.
Cố như không hề cảm nhận được gì, ngẩng cao đầu tôi, mặc kệ nước rơi mắt.
“Miên Miên…” — anh khàn gọi tôi, nói đáng .
“Anh biết mình sai …”
dáng vẻ thảm hại của anh, tôi bất giác thấy buồn cười.
“Anh sai chỗ nào?”
Vừa dứt lời, trong mắt anh lập tức dấy hy vọng, anh vội vàng nói:
“Anh không thay lòng…”
Tôi cười nhạt, lập tức ngắt lời:
“Cố , chúng dù gì ở bên nhau hơn mười năm, chẳng lẽ anh không hiểu?”
Tôi ngừng chút nói tiếp:
“Tôi — Chúc Miên — nói không cần , thì không cần .”
Cố run rẩy kéo lấy vạt váy tôi, cay đắng:
“Anh sự …”
“ ?” — tôi nhếch môi.
“Vậy anh từ cái lúc bỏ tôi để đi mừng công với Lâm Du Nhiên.”
“ khi bao che cô , để cô bôi nhọ tôi.”
“…”
Tôi nói mỗi câu, anh trắng thêm phần.
Cuối cùng, chính anh không chịu nổi , cúi đầu cầu xin:
“Đừng nói …”
Tôi anh, bình thản nói:
“Luật sư vàng à, tôi không cần anh .”
Nói xong, tôi xoay bước căn biệt thự sáng trưng, không quay đầu lấy lần.
Hồi trước, “luật sư vàng” chỉ biệt danh trêu chọc Cố — đầy yêu và dịu dàng.
bây giờ, nó chỉ khiến tôi thấy mỉa mai và nực cười.
Đúng cảnh , khác.
Hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng còi cứu vang bất ngờ.
lầu tụ tập không ít hiếu kỳ.
Ai mang vẻ vừa cảm vừa thở dài.
“Tối qua anh sự quỳ suốt à?” — tôi ai đó hỏi.
“Tất nhiên , mới ngất đi khi trời vừa sáng đấy.”
“Anh vậy để gì cơ chứ?”
“ bảo muốn vợ cũ quay .”
Bên cạnh có đứa trẻ nhanh miệng chen :“Wow! Thế thì anh trai kia đáng đời .”
“Chắc chắn anh ấy chuyện rất xấu!”
Phải . Anh chuyện rất tệ. tôi sẽ không bao giờ tha thứ.
Tôi khẽ đồng tình trong lòng.
Rời xa Cố , tôi dốc hết tâm trí công việc.
Cho đến ngày, tôi mấy cô gái trẻ trong studio thì thầm:
“ nói Cố bị tố nhận tiền bẩn đấy.”
“Không ngờ luôn, tưởng anh thế nào cơ chứ.”
“Đúng không thể mà bắt hình dong.”
Động tác uống cà phê của tôi hơi khựng , trong lòng gợn vài tia sóng nhỏ, nhưng rất nhanh trở bình thường.
Cả thành phố dày đặc tin tức bê bối về Cố .
từng được giới luật sư tôn trọng, phút chốc trở thành kẻ ai muốn xa lánh.