Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
22
Tạ Quân ôm ngực lồm cồm quỳ lại, ngẩng nhìn Tạ Phỉ, không cam tâm đáp trả: “Hoàng thúc, người ở bên A Huỳnh nào? Người không thể cậy thế cứu A Huỳnh mà bắt nàng ấy lấy thân báo đáp ! Ta A Huỳnh mới là chân ái.”
Ánh mắt hắn vượt qua Tạ Phỉ, ghim thẳng vào người ta.
“Người có biết bên eo nàng ấy có một nốt ruồi son không?”
Máu trong người ta dường như bị đóng băng.
Hắn lấy ký ức của kiếp trước, biến thành vũ khí công kích ta kiếp này.
Phụ mẫu cũng phẫn nộ.
Ta nằm rạp đất, lưng không ngừng run rẩy: “ Tam hạ hoàn toàn trong sạch, không hề có tư giao. không biết hạ đâu mà mấy lời hoang đường cỡ này, …”
Ta chứng minh sự trong sạch của mình bằng cách nào?
Chỉ cần ma ma ra nghiệm thân là xong…
Nhưng dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì hắn mở miệng nói bậy, ta lại chịu nhục nghiệm thân?
Dựa vào cái gì hắn buông lơi một câu khinh bỉ, lại có thể đem ta đặt lên đống lửa mà nướng?
Ta cắn chặt răng, hốc mắt đau rát, nhưng quyết không rớt một giọt nước mắt nào.
Tạ Phỉ không đợi ta nói xong.
Lại bước tới túm lấy cổ áo Tạ Quân, nắm đấm rào rào giáng .
“Ngươi nói có là nghiệm cho ngươi xem chắc?”
Đúng này, một giọng nói khác vang lên.
“Hoàng thượng.”
Ngô Hinh Nguyệt đứng lên bàn tiệc, sắc mặt nhợt nhạt, mắt hơi đỏ.
“ có lời muốn nói.”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào nàng ta.
Nàng ta đi ra giữa , hành lễ Hoàng thượng Thái hậu: “Thực ra, người có nốt ruồi son đó, là .”
yến tiệc vang lên những tiếng xôn xao bàn tán rì rầm.
Ngô Hinh Nguyệt nói tiếp: “Hôm đó Tam hạ say rượu, nhận nhầm người. Mặt trong đùi Tam hạ… có một vết bớt.”
Mắt của tất mọi người trong đại đều sáng rực lên.
Mặt Tạ Quân tức thì xanh lại trắng, hét lớn.
“Ngô Hinh Nguyệt, ta nào mà…”
Nước mắt Ngô Hinh Nguyệt cuối cùng cũng tuôn rơi, giọng nghẹn ngào: “Chính là ba ngày trước. Ngài còn nói, sẽ xin Hoàng thượng cưới ta. Không ngờ…”
Thái hậu cau mày, liếc Ngô Hinh Nguyệt một cái, trầm giọng cất lời: “Ngươi nói người ngươi có nốt ruồi son?”
Nàng ta lệ nhòa nhạt nhòa nhưng nét mặt kiên định: “ tình nguyện nghiệm thân.”
Thái hậu gật , căn dặn Hứa ma ma bên cạnh đưa Ngô Hinh Nguyệt dưới.
Chẳng bao lâu , Hứa ma ma quay lại, rỉ tai Thái hậu vài câu.
Sắc mặt Thái hậu dịu lại, gật : “Bên eo quả thực có nốt ruồi son.”
Còn về vết bớt người Tạ Quân, Hoàng thượng Thái hậu đương nhiên là biết rõ.
Chuyện đến nước này, cũng không còn gì nói .
Hoàng thượng mất kiên nhẫn phẩy tay, giọng điệu theo vẻ chán ghét: “ như vậy, Ngô Hinh Nguyệt ban hôn cho Tam hoàng tử Tạ Quân, chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ.”
Tạ Quân còn muốn nói gì đó.
Nhưng ánh mắt của Hoàng thượng quét qua, khiến bao nhiêu lời của hắn đều nghẹn ứ lại trong cổ họng.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Phỉ lén lút nháy mắt ta.
Thái hậu thấy mọi việc êm xuôi, nhìn ta Tạ Phỉ, mặt lại nở nụ cười: “Thập tam, con vừa nãy nói nhị nha nhà họ Thẩm là vị hôn thê của con?”
Tạ Phỉ lập tức đứng thẳng dậy, cung kính hành lễ: “Hồi bẩm mẫu hậu, chính xác là vậy. Nhi Thẩm nhị tiểu thư tình hợp, sớm định chung thân, chỉ là chưa kịp xin ban hôn .”
“Chuyện này, hoàng huynh cũng biết mà.”
Thái hậu cười gật .
Hoàng thượng vung tay lên: “Chuẩn tấu. Thẩm gia nhị tiểu thư ban hôn cho Tiêu Dao vương Tạ Phỉ, chọn ngày lành cử hành hôn lễ.”
23
Yến tiệc giải tán, ta tìm Tạ Phỉ, hỏi ngài ấy: “Có chuyện gì vậy? Sao Ngô Hinh Nguyệt lại…”
Tạ Phỉ cười tít mắt nắm lấy tay ta.
“Ngô tiểu thư thích Tạ Quân lâu, chuyện này kinh thành ai mà không biết?”
“Ta chẳng qua chỉ nói cho ta biết một vài… chuyện mà ta chưa biết , ví dụ như cái bớt người Tạ Quân.”
“Còn về nốt ruồi son đó, là thật hay giả, hoàn toàn dựa vào một câu nói của Hứa ma ma bên cạnh Thái hậu.”
Ta lập tức hiểu ra.
Hứa ma ma là chưởng sự ma ma bên cạnh Thái hậu, hầu hạ Thái hậu mấy chục năm nay, tiếng nói trong cung còn có sức nặng hơn biết bao nhiêu phi tần.
Bà ấy nói có, là có.
Bà ấy nói không có, là không có.
“Ngài mua chuộc Hứa ma ma ?”
“Đâu có? Hứa ma ma nhìn ta lớn lên nhỏ, hồi bé ta trốn ra ngoài chơi, toàn là Hứa ma ma che giấu cho ta đấy.”
Ta bật cười.
Tạ Phỉ lấy lại vẻ nghiêm túc nói: “Vừa nãy đại , trong cấp bách nên ta mới nói nàng là vị hôn thê của ta. Nếu A Huỳnh vẫn chưa suy nghĩ kỹ, ta sẽ đi tâu hoàng huynh là ta mắc bệnh khó nói, đợi đến khi nào nàng nguyện gả cho ta, ta lại bảo là ta chữa khỏi .”
“Ngài…”
Tạ Phỉ thấy ta không nói gì, tưởng ta đang làm khó, vội vàng xua tay: “Không sao không sao, không cần vội. Bệnh khó nói thì dễ xử , hoàng huynh mà hỏi ta cứ bảo trước đi du ngoạn nhiễm bệnh lại di chứng, kéo dài một hai năm mới chữa khỏi là chuyện rất bình thường.”
Ta nhìn ngài ấy, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào.
“Ta nguyện .”
“Nàng… Nàng vừa nói gì cơ?”
“Chưa rõ sao? Vậy thì bỏ đi.”
“Không, không bỏ đi , ta A Huỳnh nói nguyện .”
Ngài ấy cứ lẽo đẽo lượn lờ quanh ta, sống chết bắt ta tự miệng nói lại một câu nguyện lần .
……
24
khi thành thân, ta không cho phép Tạ Phỉ bếp .
Kết quả ngài ấy hớn hở làm vài món sang cho phụ mẫu ta, nói là hiếu kính nhị lão.
Tối hôm đó, tiểu tư của Thẩm phủ chạy tới tìm ta, hớt hải nói lão gia ăn đồ gia nấu xong mặt mày tím tái, suýt thì gặp Thái nãi nãi luôn .
Ta lao đến nơi thì phụ thân đang nằm giường, mặt trắng bệch như tờ giấy, môi tím ngắt, thái y đang đứng cạnh châm cứu.
Mẫu thân ta thì không sao, chỉ là do ăn ít, bị tào tháo rượt ba ngày, người gầy sọp đi một vòng.
Bà đứng trước gương đồng soi soi, xoa xoa cái vòng eo thon gọn, quay nói ta: “Bảo A Phỉ, ngày mai lại làm một bàn nhé.”
Ta: “…Nương, người nghiêm túc đấy à?”
“Gầy đi nhìn đẹp hẳn ra.” Mẫu thân đắc xoay người: “Đi ngoài ba ngày mà đổi lấy cái vóc dáng này cũng đáng.”
Ta…
Một mặt khác, khi a tỷ thành thân, ngọt ngào như mật Thái tử.
Đạo không làm , ni càng mất tăm mất tích.
Mở mắt ra là kéo ta đi mua sắm vung tiền như rác.
Thái tử sợ tỷ ấy không chơi cho thỏa, còn sai người bạc đến cho a tỷ.
A tỷ nói: “Thái tử gặp một giấc mộng, nói trong mộng, ngài ấy rõ ràng yêu ta chết đi sống lại, nhưng tính cách cố hữu không bỏ, cứ làm bộ làm tịch giữ giá, hại ta sống không vui vẻ.”
“Ngài ấy bảo, khi tỉnh lại, ngài ấy vô cùng hối hận.”
Ta kinh hãi, Thái tử đây cũng là trọng sinh sao?
A tỷ cảm thán: “Tỷ an ủi ngài ấy, đó chỉ là một giấc mộng , cho dù ở trong mộng, tỷ cũng sẽ không bao giờ ngược đãi bản thân, không có nam nhân, thì chẳng vẫn còn bạc hay sao?”
Ta…
25
Cuộc sống của Tạ Quân cũng chẳng êm đẹp gì.
Ngày thành thân, hắn đứng lỳ trong hỉ phòng, chần chừ mãi không chịu vén khăn voan.
Bị Ngô Hinh Nguyệt lén bỏ vào rượu, dỗ ngon dỗ ngọt uống cạn.
Đêm đó khỏi bước chân ra khỏi tân phòng luôn.
Ngày hôm mặt trời lên bằng con sào mới bên trong lê bước ra, sắc mặt xám xịt, hai chân run rẩy lập cập.
Ngô Hinh Nguyệt thì rạng rỡ hẳn lên, khoan thai chải chuốt trang điểm, cười híp mắt phát tiền thưởng cho dưới trong phủ.
đó về , chỉ cần Ngô Hinh Nguyệt muốn, ta sẽ ép Tạ Quân uống một bát .
Bất kể hắn đang ở đâu, bất kể hắn đang làm gì.
Đang đọc sách trong thư phòng, đến.
Đang luyện kiếm ngoài sân, đến.
Thậm chí đang ngồi xổm trong nhà xí, cũng có thể nhét qua khe cửa.
Hành hạ mấy tháng trời, thái y đến tận nhà.
Nói Tạ Quân e là khó có đường con cái .
Ngô Hinh Nguyệt chỉ thẳng vào mũi hắn mắng mỏ chỉ cái mã ngoài không nước non gì.
“Ta ép ngươi uống là cho ngươi sung sức, không ngươi bị liệt dương! Bản thân ngươi yếu sinh lý thì trách ai?”
Hai người cãi nhau ỏm tỏi ầm ĩ đến trước mặt Hoàng thượng.
Văn võ bá quan vểnh tai bát quái, ai nấy đều hăng hái tỉnh táo hơn hẳn bình thường.
Hoàng thượng xong, im lặng hồi lâu.
“Chuyện vợ chồng nhà các ngươi, đừng có lên triều đường nói. Mất mặt.”
khi Tạ Quân bị thái y chẩn đoán khó có con cái, Ngô Hinh Nguyệt cuống lên như kiến bò chảo nóng.
chữa bệnh, ta đi theo những phương pháp tà môn ngoại đạo, thậm chí tìm đạo sĩ đến tận cửa.
Uống một thang xong, Tạ Quân thế mà bị trúng gió liệt nửa người.
Tạ Phỉ kể chuyện này cho ta , vẻ mặt vô cùng đắc .
Ta chợt lóe lên một suy nghĩ: “Ngài giở trò à?”
Ngài ấy hơi ngượng ngùng: “ a tỷ của nàng , tỷ ấy quan hệ rộng, chả biết tìm đâu ra vị đạo sĩ đó. Ta chỉ cung cấp .”
Ta…
Qua thêm mấy ngày, ta loáng thoáng đồn, Ngô Hinh Nguyệt lấy bạc của Tạ Quân nuôi ba gã tình nhân bên ngoài.
ta gặp ai cũng nói Tạ Quân có lỗi , lừa gạt sự trong sạch của , làm lỡ dở thanh xuân của .
Còn nói dù sao Tạ Quân cũng bị trúng gió liệt người , lấy tiền của hắn nuôi thêm vài người tri kỷ hầu hạ thì có sao?
Cứ coi như là hắn bồi thường vậy.