Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Lần đầu gặp Hứa Dã, thật tôi rất sợ anh ấy.
Mẹ Hứa Dã và mẹ tôi là chỗ quen biết cũ, ngày còn là thân.
Dù sống hai phố khác nhau, họ vẫn thường xuyên gọi video với nhau. Hồi bé, tôi hay được nhìn thấy dì Hứa qua màn hình.
Giờ tôi chuyển về để tiện việc học đại học, người vui mừng nhất chính là dì ấy.
Căn chúng tôi đang hiện tại cũng là do dì Hứa sắp xếp.
Biệt thự liền biệt thự, ngay cạnh họ Hứa.
“Trời ơi, đây là Đường Đường của dì à? Cưng xỉu mất thôi! Tuyệt quá, con đậu đại học rồi, sau này nhớ qua dì chơi nhiều nhé!”
Người phụ nữ trang điểm kỹ, tóc uốn xoăn bồng bềnh, nâng tôi ngắm tới ngắm lui.
mắt dì ấy có sao, tràn đầy yêu thích.
Có lẽ là biết ít nhiều về hoàn cảnh của tôi, mắt dì nhìn tôi còn có cả xót xa – thứ thiện ý tôi rất hiếm khi nhận được.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Một giọng nam uể oải vang : “Có khách à?”
Tôi quay đầu theo phản xạ, thiếu niên đứng tựa cửa, tay đút túi, nở nụ nửa miệng nhìn tôi.
giác đầu tiên của tôi — trông dữ quá.
________________________________________
7
Tôi biết anh ấy, dì Hứa có một người con trai lớn hơn tôi một tuổi, cũng học Đại học .
Học trên tôi một khóa, nói là chuyên ngành Tâm lý học Y khoa. Theo lý, tôi nên gọi anh ấy là tiền bối.
Tóc Hứa Dã cắt ngắn gọn gàng, ngũ quan mang nét lười nhác bất kham, nhìn qua là biết không dễ đối phó.
Nhưng một người trông dữ thế lại học… Tâm lý học Y khoa?
Anh ấy cao lắm, vài bước lững thững đã đứng ngay tôi, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm khiến tôi suýt lùi lại theo phản xạ.
Cứu với! Áp lực quá!
Tôi do dự một lúc, ngẩng đầu , hơi căng thẳng nhìn anh: “Chào… chào anh Hứa Dã, em là Tống Đường.”
Hứa Dã khựng lại, hơi cúi người xuống ngang tầm mắt tôi.
Thấy vành tai tôi đỏ ửng, khóe môi anh khẽ cong , nhẹ: “ rồi không gặp, Tống Đường.”
rồi không gặp? Rõ ràng là lần đầu mới đúng .
________________________________________
8
Để tôi nhanh chóng hòa nhập với bè đồng trang lứa, dì Hứa giao tôi Hứa Dã.
Thế là đi đâu Hứa Dã cũng bị phải dắt tôi theo.
Ban đầu tôi rất sợ anh ấy, đến nói chuyện cũng không dám.
Ai cũng bảo anh ấy dữ lắm, lời đồn về Hứa Dã thì đầy rẫy khắp nơi, đến cả diễn đàn trường Đại học cũng đầy ảnh anh ấy.
Nhưng dần dần tôi phát hiện, anh ấy đối với tôi lại… rất kiên nhẫn.
Khi tôi ăn phải món không thích, anh – người đang chơi game bên cạnh – thản nhiên chìa tay: “Không thích thì nhả .”
Tôi nhìn bàn tay với các đốt rõ ràng của anh, sao cũng không dám nhả.
Hứa Dã tức đến bật : “Sao? Tôi còn chê cô, cô lại chê tôi? Nhả mau.”
Rồi lại quay đầu, lặng lẽ rót tôi một cốc nước đặt bên cạnh.
Anh ấy chiều tôi lắm, thậm chí còn biết rõ cả thói quen của tôi.
Khi xung quanh đông người, Hứa Dã sẽ vô thức hỏi : “Em có sợ không?” rồi mới dẫn tôi đi.
dần, tôi cũng dạn dĩ hơn anh ấy.
giờ đấy, tôi đã dám gan lì nói “không” anh rồi.
Hứa Dã nheo mắt: “Tôi không biết em và Trần đã thân đến thế rồi đấy?”
Tôi nhỏ giọng giải thích: “Trò chơi hôm nay là do em không biết nên mới thấy khó xử. Nhưng nếu là việc khác em làm được, anh cần em giúp thì em cũng phải từ chối sao?”
mắt Hứa Dã dán chặt người tôi: “Tất nhiên phải từ chối. Nó nghĩ tôi hiểu chắc?”
“Sao lại phải từ chối anh ? Anh ấy không phải anh sao?”
mắt Hứa Dã chợt tối đi: “ bè cái , có một số chuyện… tôi với nó không làm được.”
Nhưng … Trần rất tốt với tôi.
Anh ấy bảo tôi, chỉ cần còn , nếu bị nạt thì cứ tìm anh ấy, anh ấy sẽ lo tôi.
Có lẽ vì là người Hứa Dã giới thiệu nên từ ngày đầu tiên gặp , Trần đã rất quan tâm đến tôi.
tôi, anh ấy còn dám nói to.
Im lặng một lúc, tôi bĩu môi, xuống xe nói lại với Hứa Dã: “Không đâu, đồ thần kinh, tôi mới không lời anh.”
Hứa Dã ngẩn người một chút, rồi bật tức tối.
Nhưng thấy tôi bước xuống xe quá nhanh, anh vô thức đưa tay đỡ lấy tay tôi.
“Chậm thôi, đồ vô tâm.”
9
Biết bên cạnh Hứa Dã xuất hiện một cô gái, mọi người đầu tỏ hiếu kỳ với tôi.
Đã có thể tụ tập chơi chung với nhau thì đều không phải người có xuất thân bình thường.
Nhưng nhờ có Hứa Dã, thái độ của họ với tôi rất khách sáo.
Chỉ có Hạ Linh và đám tay chân của cô là tỏ rõ địch ý với tôi.
Tuy không thể hiện lộ liễu, nhưng vì từ nhỏ không được, tôi rất nhạy với xúc của người khác.
Đúng vậy, tôi không được, nhưng không phải bẩm .
Hồi nhỏ do bảo mẫu lơ là, tôi bị sốt dẫn đến viêm tai.
Đến khi ba mẹ vội vàng đưa tôi vào viện thì tôi đã không thể thấy nữa rồi.
Sau nhiều lần điều trị thất bại, tôi được cấy ốc tai điện tử.
Nhưng dù có ốc tai, sau khi mở máy, tôi vẫn không rõ được.
Trong đầu toàn là tiếng ù ù, khiến tôi nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Lúc đó tôi còn quá nhỏ, chưa hiểu rõ mình đã mất đi điều . Chỉ là khi biết mình không thể thấy tiếng mèo kêu, chó sủa nữa, tôi đã khóc rất , rất .
Vì nói chuyện không rõ chữ, tôi bị học cô lập và chế giễu.
Người lớn khi gặp tôi ban đầu đều khen tôi xinh, nhưng khi biết tôi bị khiếm thính lại hiện vẻ tiếc nuối trong mắt.
Tôi không chịu nổi mắt đó, cũng không muốn vào học trường đặc biệt, thế là từ bé tôi đã đầu kiên trì luyện nói mỗi ngày.
Tôi phối hợp với mọi phương pháp điều trị, cuối cùng chỉ cần đeo máy trợ thính là có thể hoạt bình thường.
Tôi đã cố gắng để giống người bình thường, cố gắng thi vào ngôi trường đại học mình yêu thích.
Nhưng mặc tự ti trong tôi chưa bao giờ có thể che giấu, bởi tôi đã trải qua ba năm dài bị nạt.
Quãng thời gian đó, tôi nhút nhát, trầm lặng, không thích nói chuyện.
Nên khi đến , tôi rất trân quý những thiện ý đây.
________________________________________
10
Dù bè xung quanh Hứa Dã có phần ngạo mạn, nhưng họ vẫn rất dễ thương, cũng rất tử tế.
Tay chân của Hạ Linh là con gái duy nhất của họ Lâm, từ nhỏ được nuông chiều tính cách kiêu kỳ, nhưng lại lời Hạ Linh một cách tuyệt đối.
Tôi không rõ vì sao họ lại tỏ thù địch với tôi, nhưng tôi quyết định sẽ cố tránh xa họ đã.
Tôi không ngờ, mình lại va chạm với họ sớm đến vậy.
“Linh chị, váy chị kìa!”
góc phòng tiệc, Hạ Linh đang tựa vào cột, mồ hôi rịn đầy trán vì đau.
“Bị dây váy rồi à?”
Lúc này giọng cô có phần yếu ớt, không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày.
“Không sao, đưa tôi cái che tạm là được.”
Tay chân của Hạ Linh cuống : “Linh chị ơi, em không mang khoác! Em đi tìm Trần với Hứa Dã mượn nhé!”
nói đỡ Hạ Linh ngồi xuống: “Giờ chị đau bụng phải không? Em nhớ kỳ của chị tới sớm hơn đúng không? Chị cứ ngồi nghỉ đi, em mượn xong sẽ đi mua băng vệ chị.”
Cô định đi, tôi do dự một lúc , rồi mang túi đến họ.
“Không cần đâu, tôi có mang.”
________________________________________
11
Tôi lấy băng vệ từ trong túi , run rẩy cởi khoác ngoài của mình, đưa cô ấy.
Hạ Linh sững người, mắt mở to nhìn tôi chằm chằm.
Thấy tay tôi run lẩy bẩy, cô khẽ nhếch môi – rất nhẹ.
Lòng bàn tay tôi đã đẫm mồ hôi.
Trời ơi trời, đừng từ chối, mau nhận lấy đi, không thì cái này tôi cào rách mất!
“ ơn.”
giác tay nhẹ bẫng, chiếc được cô nhận lấy. Hạ Linh buộc gọn quanh eo, cầm băng vệ đi về phía vệ .
Tay chân của cô thì trừng mắt nhìn tôi muốn ăn tươi nuốt sống, đi ngang qua tôi hừ một tiếng.
“Tuy là ơn, nhưng cô đừng tưởng làm vậy thì có thể lấy lòng Linh chị của tôi! Linh chị tôi thích Hứa Dã nhiều năm rồi, còn chưa cưa đổ được, cô nghĩ cô đến là có thể dễ dàng cướp được anh ấy à?”
Nói xong còn đảo mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, mắt dừng lại ngực tôi, lộ vẻ ghét bỏ: “Dã ca cũng thật là, bao năm không yêu đương, cuối cùng lại thích kiểu cô, còn không bằng một nửa Linh chị của tôi.”
Tôi trơ mắt nhìn cô rời đi, hiểu sao lại thấy… bị xúc phạm.
Cưa Hứa Dã? Tranh với Hạ Linh? Hứa Dã thích kiểu tôi?
vậy chứ!
Rõ ràng từng chữ cô nói tôi đều hiểu, ghép lại thì tôi lại thấy không hiểu hết.
Hứa Dã thích tôi?
Sao Hứa Dã có thể thích tôi chứ!
Tôi nhút nhát không có chính kiến, kiểu người tôi không phải gu của anh ấy, sao có thể là người anh ấy thích được?