Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
21
Tôi cắn chặt môi, chuẩn bị lăn xuống đất để tránh.
Bất ngờ, bầu trời tối sầm lại.
Vô số luồng gió âm u như khóc sói gào gầm rú trên không, ngưng tụ thành một khuôn mặt ma quái.
Nó rít gào lao thẳng về phía tôi.
Con sói đang chuẩn bị lao tới liền lập tức hoảng sợ, cụp đuôi lại, rúc vào một góc không dám động đậy.
Tôi hoàn toàn không kịp tránh khuôn mặt đó, chỉ có thể theo phản xạ nhắm chặt mắt, đưa tay lên chắn.
nhưng, ngay giây sau đó, tôi cảm nhận được một luồng khí tức mát lành như suối trong tràn vào cơ thể.
Cơ thể tôi như một con cá khô khát nước đến cực hạn, đột nhiên được thả lại vào trong nước, một cảm giác chịu đến khó tả.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn nữa là, tôi rõ ràng cảm thấy vô số luồng khí đen dưới đáy hố đang điên cuồng tràn vào cơ thể mình.
Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện đang xảy ra.
Đang lúc còn ngạc nhiên, tôi mình bay lên khỏi hố.
Tất cả tà khí âm u xung quanh cũng đồng loạt tràn vào thân thể tôi.
Hàng loạt người giấy quanh tế đàn đều bị tôi hút cạn sức mạnh, ngã rạp xuống đất không còn cử động.
Medusa giả đang nhắm mắt ở bên cạnh bỗng nhiên mở bừng mắt.
Gào lên chói tai: “Ngươi là ! Sao lại đang hấp thụ lượng của ta?!”
Tôi hơi hoang mang trên nét mặt.
Nhưng tôi , hấp thụ nhiều oán khí khí như vậy, chắc chắn tôi sẽ .
Điều khiến tôi thấy kỳ lạ là, giờ đây tôi không hề thấy đau đớn chút , trái lại, toàn thân còn chịu đến mức lỗ chân lông đều mở ra hết.
22
Medusa giả thấy tôi không trả lời. Ả ta rõ ràng càng thêm dữ, nhìn thân thể tôi vẫn đang không ngừng hấp thu lượng, trên mặt lộ vẻ sốt ruột.
Ả ta bất ngờ lao đến mặt tôi, mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi giật mình, muốn nhắm mắt không kịp nữa rồi.
Tôi thật sự thấy bất lực, chẳng lẽ tôi lại sắp vì bị hóa đá sao?
Nhưng Medusa giả nhìn tôi, lại đột nhiên hét lên đầy khó tin: “Sao ngươi không sao cả?”
Mấy cái đầu trẻ sơ sinh nối liền trên tóc cô ta cũng gào rú dữ về phía tôi.
Tôi lúc này , cơ thể mình hoàn toàn không có dấu hiệu hóa đá.
Tôi còn ngạc nhiên hơn cả cô ta, chỉ ngây ngốc nhìn lại.
Medusa giả tức đến điên. Ả ta vươn năm ngón tay nhọn như móng vuốt, hung hăng vồ lấy ngực tôi.
Tôi không tránh được, chỉ còn trơ mắt nhìn bàn tay ả ta đâm vào ngực mình, dường như đang nắm lấy trái tim tôi.
nhưng cơn đau dữ dội mà tôi tưởng tượng lại không xuất , ngược lại, tôi chỉ cảm thấy ngực mình mát lạnh, vô chịu.
Trên mặt Medusa giả, vẻ đắc ý bỗng chuyển thành kinh hoàng:
“Ngươi là ? Ngươi rốt cuộc là thứ ? Không! Không thể !”
Cô ta hoảng loạn hét lên, muốn rút tay ra.
Nhưng bàn tay ấy chẳng hề nhúc nhích được chút .
Tôi rõ ràng cảm nhận được lượng của cô ta đang bị thân thể tôi hấp thu.
Chính tôi cũng kinh ngạc không thôi, cơ thể mình là cái hố không đáy à?
Hấp thu nhiều âm khí, tà khí này, không lẽ lại không nổ tung mà ?
Giữa lúc Medusa giả ngày càng hoảng loạn thét gào. Một bóng người cao ráo trong bộ vest, không một động, nhẹ nhàng đáp xuống mặt tôi.
Là La Diêm.
Anh ta nhìn tình cảnh giữa tôi Medusa lúc đó, đôi mắt thẳm, cảm xúc phức tạp ngổn ngang: “Là lỗi của anh… trúng kế điệu hổ ly sơn, về trễ rồi.”
23
Tôi tức đến mức giật giật cả khóe miệng, quát lớn: “Anh thở dài cái ! Mau cứu tôi đi!”
Trong mắt La Diêm tràn đầy bất lực: “Em chắc là cần anh cứu sao?”
Tôi thất sắc: “Ý anh là… tôi hết cứu được rồi hả? Không phải, tôi cảm thấy tình hình tại vẫn… vẫn có thể vớt vát được mà?”
Chưa nói dứt lời…
“AAAA!!”
Medusa giả hét lên một thảm thiết, tan thành tro bụi mặt tôi.
Đồng thời, một luồng lượng khổng lồ tuôn thẳng vào cơ thể tôi.
Tôi kinh hoảng , thân thể mình như bức tường, đang dần dần… tan biến.
Tôi cứ mà hồn phi phách tán.
Tôi tức điên lên, mắng xối xả La Diêm: “Đồ lừa đảo! Nói cái mà ‘đèn hộ mệnh tắt cứ đứng tại chỗ, anh sẽ đến cứu’. Anh nhìn xem, tôi bị tan biến luôn rồi đó! Anh là đồ khốn! Ngay cả cơ hội làm ma tôi cũng không còn! La Diêm, nhớ cho kỹ, dù tôi có hồn phi phách tán, tôi cũng kéo anh chung!”
Tức tối, tôi lao tới bóp cổ anh ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra tay mình vẫn còn nguyên vẹn, còn đang mặc một bộ áo đỏ rực.
Tôi vội vàng cúi đầu nhìn cơ thể mình. Không khi , tôi khoác lên người một bộ hồng bào phức tạp. Mái tóc dài ngang hông tung bay trong gió.
Tôi sững sờ toàn tập.
Cái… cái quái đang xảy ra với tôi này!?
Đột nhiên, một kèn đám cưới xé trời vang lên, không rõ đâu vọng tới.
Tôi thấy một đoàn giấy mặc áo dài đỏ, vừa thổi kèn vừa khiêng kiệu tiến lại gần.
Khi tới mặt tôi, cả đoàn đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô to đầy cung kính: “Cung nghênh chủ hồi cung!”
lúc đó, hàng loạt ký ức trào dâng trong đầu tôi…
24
ra, tôi vốn là Chúa Tể của . Vì lỡ bước vào luân hồi nên đến cõi gian.
Nhưng vì tôi sinh ra tầng nhất của thẳm, nơi đầy rẫy hắc ám oán khí nặng nề nhất.
Sự tồn tại của tôi, vốn đại diện cho bóng tối vô tận.
Sau khi đầu thai, thân xác loài người quá yếu ớt. Chỉ cần tôi hấp thụ quá nhiều oán khí, âm khí hay tà khí nơi gian, lượng bên trong cơ thể có thể thức tỉnh bất cứ lúc , khiến thân xác con người này nổ tung.
La Diêm, vào lúc tôi vừa sinh ra, gieo vào cơ thể tôi một pháp bảo để tạm thời áp chế khí tà oán khí trong ta.
Đến khi trưởng thành, chiếc đèn hộ mệnh mà La Diêm nói là quà tặng thực chất cũng là pháp khí dùng để phong ấn sức mạnh của ta.
Chỉ tiếc là, lần này vì chuyện Phật bài, ta lạc vào của “Medusa giả”.
Lúc gặp nguy hiểm, sức mạnh trong tôi thức tỉnh, hút sạch lượng của Medusa giả của ả.
Thân xác không thể chịu đựng nổi, nên ta trở về hình dáng ban đầu.
“Chúa , mắng đủ chưa? Giờ có thể bỏ tay ra khỏi cổ anh được không?” Giọng La Diêm thản nhiên vang lên.
Lúc này tôi nhận ra, hai tay mình vẫn còn đang siết chặt cổ anh ta.
Tôi cười khan một , lập tức buông tay. Còn tiện thể phủi bụi trên vai hắn: “Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm.”
25
La Diêm nhìn tôi như thể cũng rất bất đắc dĩ.
Chỉ điềm đạm nói một câu: “Đi thôi, về lại chỗ cũ. Ở đây không thể ở lâu, làm loạn trường nơi này.”
Vừa nghe phải quay lại , ta liền thấy không cam lòng. Nghĩ đến việc mình sống được có mười tám năm, tôi bất mãn trừng bóng lưng anh ta một cái rồi bước lên anh phá không gian trở về.
Nghĩ nghĩ một hồi, tôi vẫn không nhịn được mà chọc anh: “Đường đường là Diêm Vương mà bị một Medusa giả dụ dỗ rời khỏi vị trí, mặt có đau không?”
La Diêm không , chỉ ung dung nói: “Nếu muốn trút trút , nhưng quan tâm gương mặt anh như , khiến anh hiểu lầm đấy. Dù sao, có người từng bảo anh đợi năm năm cơ mà…”
Tôi bị lời của La Diêm nghẹn họng khi nghĩ đến việc mình từng ngu ngốc suýt nữa ký âm thân với một con ma bậy bạ.
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi, tôi lập tức phản bác: “Hừ, tiếc là âm thân không còn giá trị nữa. bảo có người huênh hoang bảo đảm cho tôi sống thọ, cuối bị đánh không kịp trở tay?”
La Diêm vẫn không , còn chậm rãi nói: “Nếu em vẫn muốn quay lại gian, anh có cách. Nhưng… âm thân phải tiếp tục.”
Tôi im lặng một lúc lâu, không trả lời.
26
Khi tôi quay lại học, kéo ta lại, nhìn trái nhìn phải rồi nói: “Doanh Doanh, tuần vừa rồi cậu đi đâu vậy? Cậu có mình lo cho cậu đến mức không! Tớ nghe nói sau khi tan học chiều thứ Sáu tuần , Lý Uyển Đình dẫn theo mấy người chặn cậu trong ngõ. Kết quả là khi người ta ra bọn họ, cũng thoi thóp, đến giờ còn nằm trong bệnh viện.
Thậm chí có hai người điên, cứ luôn miệng nói có ma… Còn cậu, cậu không sao chứ?”
Tim ta bất giác ấm lại.
Chợt cảm thấy việc giao dịch âm thân với La Diêm để tiếp tục ở lại gian là một lựa chọn không tồi.
Tôi mỉm cười lắc đầu: “Không sao, tớ có việc gấp nên về thành phố một chuyến, bọn họ không tìm thấy tớ đâu.”
lúc này thở phào nhẹ nhõm, rồi len lén nói: “Cậu không? Có một chuyện rất kỳ lạ. Tối thứ Sáu tuần , tất cả Phật bài đều nứt vỡ một cách kỳ lạ. Rất nhiều người đổ bệnh, có người xui xẻo mấy ngày liền, nhưng… không còn nữa. Như vậy có phải là kết thúc rồi không?”
Tôi gật đầu.
Lực lượng tà ác trong bùa bị tôi hấp thụ hết, đương nhiên không còn vấn đề nữa.
lập tức vui vẻ: “Tốt quá rồi! Sau này tuyệt đối không động đến mấy thứ đó nữa. À đúng rồi, sắp thi đại học rồi, chúng mình nhau ôn tập, đỗ một trường nhé! Dù sao cấp ba mệt mỏi quá, đại học chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều.”
chuông vào vang lên.
Ngay sau đó, cả xôn xao hẳn lên, nấy đều ngỡ ngàng nhìn về phía cửa.
Ngoài cửa, La Diêm mặc vest cao cấp, đeo kính gọng vàng, tay cầm hai quyển sách, chậm rãi bước lên bục giảng.
Ánh mắt thẳm của anh lướt qua cả dừng lại trên mặt tôi, khóe môi khẽ cong lên cười, nói với cả : “Chào các em, hôm nay, thầy sẽ là giáo viên dạy thay môn Toán của mình.”
Khóe môi tôi cũng không nhịn được mà khẽ nhếch lên.
Tôi nghĩ, cuộc sống cấp ba… thật ra cũng rất thú vị.
-HẾT-