Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“ Thời gian của tôi đáng giá lắm, chậm trễ nữa là các người đền không nổi đâu.”

Quế Hoa và vẫn không cam lòng, lại leo lên tìm thêm một lượt, nhưng kết quả vẫn không đổi.

Cuối cùng họ có thể kéo rào chắn , cho xe đi.

đứng nguyên tại chỗ, giậm tức tối:

người đàn đáng chết đó rốt cuộc đã chạy đi đâu?! Không có cô ta ai hầu hạ chúng ta?!”

“ Con đàn độc ác! Ngay cả con mình cũng bỏ lại được!”

“ Đợi bắt lại được, tôi đánh chết nó cho hạ giận!”

Xe lắc lư chạy đi, không biết chạy lâu dừng lại.

Tôi cảm thấy có người đang dịch chuyển mấy thùng , cho khi nhìn thấy gương mặt của , tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

ta không có biểu cảm gì đặc biệt:

đây không có ai đâu. Cô lên phía trước ngồi đi, đừng làm hỏng của tôi.”

Lúc sáng trước khi xe chạy, đáng tôi phải ngồi cabin phía trước.

Nhưng nghĩ ngợi lại nhét tôi vào giữa mấy thùng .

Tôi mượn điện thoại của , gọi về nhà:

“ Mẹ! Con là Tiểu Cầm! Nơi con bị bắt là…”

“ Mẹ đừng khóc, đi cảnh sát ngay!”

Mẹ tôi nức nở mãi mới đáp lại được mấy tiếng.

đường đi đó, tôi không ngừng cảm tạ ân tình của người .

Nhưng khoát , giọng mang chút chất phác:

“ Những năm qua, tôi gặp không ít người giống cô.”

“ Tôi cũng có một đứa con gái, hai mươi bốn tuổi . Thấy mấy cô bé cô, tôi sao có thể làm ngơ.”

“ Mau về đi. Ba mẹ cô chắc cũng mong cô lắm .”

Không lâu , xe thị trấn.

thả tôi xuống:

“ Cô gái, tôi giúp được đây thôi. Đi tiếp không cùng đường.”

Việc đầu tiên tôi làm là quầy mua một bộ quần áo mới để thay.

Tôi phải thay đổi diện mạo càng nhiều càng tốt.

đó, tôi định tới cửa tiệm gần đó mượn điện thoại, gọi cho mẹ rằng tôi muốn bắt xe khách lên huyện.

thị trấn này, khả năng bị bắt lại vẫn cao.

Vừa bước vào cửa tiệm, tôi nghe thấy chủ tiệm đang thầm trò chuyện với ai đó.

Tôi đứng lưng, cúi đầu chờ.

Nhưng một liếc mắt, tôi nhìn thấy cụt ngón và hình xăm bắp của vị khách.

Tôi bừng tỉnh.

Người đó… chính là Tiểu Tứ trong làng!

Mồ hôi lạnh tức khắc thấm đẫm bộ quần áo mới tôi vừa thay.

Tôi quay đầu bỏ chạy, trái tim đập mạnh muốn xuyên khỏi lồng ngực.

Tôi phải lập tức rời khỏi nơi này!

Thị trấn này hoàn toàn không hề an toàn tôi tưởng.

Rất có thể nó có quan hệ sâu xa với thôn Vĩnh An.

9

Bến xe khách nằm cuối thị trấn.

Đây là hy vọng duy nhất của tôi, tôi nhất định phải bắt được chuyến xe rời khỏi đây!

Tôi chạy vào phòng chờ, bên trong ồn ào náo nhiệt, tôi nhanh chóng liếc qua bảng giờ xe tường.

Chuyến xe gần nhất đi tới huyện sẽ khởi hành mười lăm phút.

Tôi không kìm được mà mừng thầm, ông trời vẫn còn thương tôi!

Tôi kéo thấp chiếc mũ đầu, bước quầy bán , đưa số tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn:

“ Một đi huyện.”

Nhân viên bán lười biếng liếc tôi một , nhanh chóng xé , trả tiền thừa.

Khi cầm lấy , lòng tôi đầy mồ hôi lạnh.

Tôi không dám đứng lại trong phòng chờ, cúi thấp đầu, bước thật nhanh lên xe.

Tôi chọn ghế áp chót cạnh cửa sổ.

Vị trí này khá kín đáo, lại dễ quan sát tình hình trong xe.

Tôi thu người sát vào ghế, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Thân xe khẽ rung lên khi ngồi vào ghế lái, chỉnh lại gương chiếu hậu.

Cuối cùng cũng sắp khởi hành .

Ngay lúc tôi nghĩ mình có thể thở phào, một loạt âm thanh quen thuộc đột ngột truyền vào tai:

“ Chặn chiếc xe đó lại! Đừng cho nó chạy!”

“ Văn Cầm! Đồ đàn chết tiệt! đây cho tao!”

Tôi giật mình quay đầu nhìn cửa sổ—

thấy , Quế Hoa dẫn theo bảy tám gã đàn ông khỏe mạnh trong thôn, đang khí thế hung hãn xông vào bến xe.

Con trai tôi được Quế Hoa bế trong , khuôn mặt nó hiện lên vẻ phấn khích đầy độc ác.

Tuyệt vọng cơn thủy triều quét sạch toàn thân tôi.

nhíu mày, lẩm bẩm:

“ Lại muốn gây chuyện gì nữa đây…”

không một lời, xông thẳng lên xe, đảo mắt nhìn từng người một.

Tôi gần theo bản năng co người chui xuống gầm ghế trống, dùng một rắn phủ lên đầu và nửa thân mình.

thấy vậy, bực bội nói:

“ Các người xem xong chưa? Tôi còn phải chạy xe! Còn làm ồn nữa tôi công an đấy!”

ngẩng cổ cãi lại:

à? cứ !”

“ Tôi tìm vợ mình, trời đất cũng phải cho!”

Thấy tình hình sắp vượt khỏi kiểm soát, hành khách trong xe cũng bắt đầu bất mãn:

“ Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy, có chạy hay không đây?”

“ Đúng , một đám nhà quê vô hết chỗ nói!”

Giữa lúc hỗn loạn, giọng nói non nớt kia lại vang lên, chắc nịch:

“ Ba ơi, ơi, mẹ trốn trong phía đó!”

Quế Hoa nở nụ cười méo mó:

“ Được được được! Cháu ngoan nói không sai đâu!”

Tiếp theo đó, tôi nghe thấy tiếng bước của ta.

Một bước.

Hai bước.

Khoảng cách ngày càng gần.

Tiếng bước dừng lại ngay cạnh tôi.

Một thô ráp đưa , nắm lấy mép đang phủ lên đầu tôi…

Ánh sáng sắp tràn vào.

Tôi sẽ giành lại được tự do?

Hay một lần nữa rơi xuống địa ngục?

ấy, mạnh bạo giật lên —

(Hoàn)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn