Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
“Tái ?”
Tôi cảm thấy như vừa nghe thấy câu chuyện buồn cười nhất trên .
Tôi nhìn Chu Hạo, mắt mỉa mai.
“Chu Hạo, anh có phải đầu óc hỏng rồi không?”
“Anh quên chúng ta ly thế nào rồi sao?”
“Anh quên gia đình anh đã đối xử với tôi và Noãn Noãn ra sao rồi sao?”
Giọng tôi vì giận mà trở nên sắc bén.
Lâm Duyệt đứng bên thấy vậy bế Noãn Noãn vào trong.
Cô không muốn con bé nhìn thấy cảnh này.
Trên mặt Chu Hạo thoáng hiện vẻ đau đớn.
“Anh không quên… này anh cũng không quên được.”
“Chính vì không quên nên anh mới muốn bù đắp.”
“Niệm Niệm, anh biết anh sai rồi, sai đến mức không thể tha thứ.”
“Trước đây anh hèn nhát, thiếu chủ kiến, để em và con phải chịu nhiều tủi nhục như vậy.”
“Nhưng bây giờ anh không còn là anh của trước kia nữa.”
“Mẹ anh qua rồi, anh nghĩ rất nhiều.”
“Anh cùng cũng hiểu ra, một người đàn ông nếu ngay vợ con mình cũng không bảo vệ được thì chính là đồ vô dụng.”
“Một năm nay anh cố gắng làm việc, liều mạng kiếm tiền.”
“Anh đã được thăng chức, bây giờ anh là trưởng rồi.”
“Anh có khả năng mang lại cuộc sống tốt hơn cho hai mẹ con em.”
Anh ta nhìn tôi, mắt tràn khẩn thiết.
“Niệm Niệm, cho anh thêm một cơ hội được không?”
“Vì Noãn Noãn, cũng vì tình cảm trước đây của chúng ta.”
“Anh thề sau này nhất định sẽ đối xử tốt với hai mẹ con em, không để hai mẹ con chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.”
Những anh ta nói rất chân thành.
Nếu là người phụ nữ khác, có thật sự sẽ bị cảm động.
Nhưng tôi không phải người khác.
Tôi là Hứa Niệm.
Là Hứa Niệm từng một mình vật lộn trong vực sâu tuyệt vọng, cùng tự mình leo lên.
Trái tim tôi từ đêm mưa lạnh năm ấy đã chết rồi.
Tấm gương vỡ…
không thể lành lại.
“Chu Hạo, cất mấy đó đi.”
Tôi nhìn anh ta lạnh lùng.
“Anh nghĩ bây giờ tôi còn quan tâm anh có phải trưởng hay không sao?”
“Anh nghĩ cuộc sống hiện tại của tôi cần anh ‘ban cho’ sao?”
Tôi chỉ vào tiệm bánh sáng sủa ấm áp này.
“Anh nhìn thấy chưa? Đây là sự nghiệp của tôi, là thứ tôi tự tay gây dựng.”
“Tôi không cần dựa vào bất kỳ ai.”
“Tôi tự mình cũng có thể mang lại cuộc sống tốt nhất cho Noãn Noãn.”
“Còn chuyện anh nói bù đắp… xin lỗi, tôi không cần.”
“Tổn thương đã xảy ra.”
“Bù đắp bao nhiêu cũng chỉ nhắc tôi nhớ mình từng ngu ngốc thế nào.”
“Giữa chúng ta đã kết thúc từ .”
“Sau này đừng đến làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”
“Nơi này không chào đón anh.”
Những tôi nói giống như từng con dao đâm vào Chu Hạo.
Sắc mặt anh ta từng chút từng chút trắng bệch.
Bó hoa hồng trong tay anh ta trở nên vô cùng châm biếm.
Anh ta nhìn tôi, môi khẽ động như muốn nói gì đó.
Nhưng tôi đã không muốn nghe nữa.
Tôi quay người, quay lưng về phía anh ta.
“Đi thong thả, không tiễn.”
Chu Hạo đứng đó rất .
đến mức tôi tưởng anh ta sẽ cứ đứng mãi như vậy.
cùng anh ta vẫn rời đi.
Anh ta không mang theo bó hoa hồng kia.
Bó hoa đỏ thẫm nằm lẻ loi trên bàn, giống như một vũng đã đông.
Tôi bước tới, cầm bó hoa lên rồi không do dự ném thẳng vào thùng rác.
Thế giới của tôi từ đã không cần thứ lãng mạn giả tạo này.
Tôi chỉ cần nắng, không khí, và cô con đáng yêu của mình.
Như vậy là đủ.
17
Tôi tưởng sau khi bị tôi từ chối dứt khoát như vậy, Chu Hạo sẽ không quay lại nữa.
Nhưng tôi vẫn đánh giá thấp “quyết tâm” của anh ta.
Từ ngày đó, gần như ngày nào anh ta cũng đến tiệm của tôi.
Anh ta không còn tặng hoa, cũng không nhắc đến chuyện tái nữa.
Anh ta giống như một vị khách thường.
Chiều nào cũng đến gọi một ly cà phê, một miếng bánh.
Sau đó ở góc tiệm, lặng ở đó buổi chiều.
Anh ta nhìn tôi bận rộn.
Nhìn Noãn Noãn chơi đùa.
Trong mắt tràn cô đơn và hối hận.
Có lúc tiệm bận, anh ta còn chủ động giúp đỡ.
Bưng đĩa, dọn bàn, thậm chí rửa bát.
Anh ta làm mọi thứ rất tự nhiên.
Như thể anh vốn thuộc về nơi này.
Lâm Duyệt nhìn thấy, có chút không đành lòng.
Cô lén nói với tôi:
“Chị Niệm, hay là… chị cho anh ấy thêm một cơ hội đi?”
“Em nhìn ra được anh ấy thật sự hối hận rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Tiểu Duyệt, em không hiểu đâu.”
“Có những vết rạn… không thể vượt qua.”
“Niềm tin giống như một tờ giấy.”
“Đã vò nát rồi, dù có vuốt phẳng cũng không thể trở lại như ban đầu.”
Tôi đối với anh ta…
đã không còn bất kỳ niềm tin nào nữa.
Tôi không thể tưởng tượng nếu lại sống cùng anh ta, liệu tôi có phải ngày nào cũng sống trong lắng hãi hay không.
người nhà anh ta sẽ lại hiện, làm tổn thương tôi và con tôi.
đến lúc quan trọng, anh ta lại chọn im lặng và trốn tránh.
Tôi không muốn sống như vậy thêm lần nào nữa.
Tôi chỉ muốn canh giữ tiệm nhỏ của mình, ở bên con , đạm đạm sống hết cuộc này.
Sự kiên trì của Chu Hạo không hề làm tôi cảm động, trái lại còn khiến tôi cảm thấy có chút phiền chán.
Sự hiện của anh ta giống như một cái gai, cắm vào cuộc sống vốn yên của tôi.
Tôi quyết định tìm anh ta nói chuyện một lần cho rõ ràng.
Chấm dứt hoàn toàn mọi chuyện.
Ngày hôm đó, sau khi tiệm đóng cửa, tôi giữ anh ta lại.
“Chu Hạo, chúng ta nói chuyện một chút.”
như anh ta đã đoán được tôi muốn nói gì, mắt có chút ảm đạm.
“Niệm Niệm, anh biết em muốn nói gì.”
“Nhưng em có thể… đừng vội từ chối anh như vậy được không?”
“Cứ để anh… lặng ở bên hai mẹ con em, không được sao?”
Tôi nhìn anh ta, khẽ thở dài.
“Chu Hạo, anh làm như vậy chỉ khiến tôi thêm phiền lòng.”
“Ngày nào anh cũng hiện ở đây, nhân viên của tôi, khách hàng của tôi sẽ nghĩ thế nào?”
“Điều đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, cũng ảnh hưởng đến việc làm ăn của tôi.”
“Hơn nữa, như vậy cũng không công bằng với anh.”
“Anh còn trẻ, anh nên có cuộc sống mới của riêng mình, chứ không phải lãng phí thời gian cho một người không thể nào quay lại.”
Những tôi nói rất tĩnh, cũng rất tàn nhẫn.
“Không thể nào?”
Anh ta nhắc lại ba chữ đó, trên mặt nở ra một nụ cười chua chát.
“Niệm Niệm, trong lòng anh, em chưa bao giờ là ‘không thể’.”
“Em là người phụ nữ duy nhất anh từng yêu trong .”
“Cũng là người… bị anh làm tổn thương sâu nhất.”
“Anh biết mình không còn tư cách yêu cầu em điều gì.”
“Chỉ là… anh không thể khống chế bản thân.”
“Anh không thể không nhớ em, nhớ Noãn Noãn.”
“Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu anh đều là hình bóng của hai mẹ con.”
“Không nhìn thấy hai mẹ con, anh cảm thấy mình sắp sống không nổi nữa.”
Giọng anh ta tràn đau khổ và giằng xé.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng lần đầu tiên có một chút dao động.
Có … anh ta thật sự yêu tôi.
Chỉ là anh ta đã dùng sai cách.
Tình yêu của anh ta yếu đuối, ích kỷ.
Không thể gánh nổi tương lai mà tôi mong muốn.
“Chu Hạo.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nghiêm túc nói.
“Nếu anh thật sự muốn tốt cho tôi, thì hãy buông tha cho tôi, cũng buông tha cho chính anh.”
“Chúng ta… thật sự không thể quay lại nữa.”
18
Sau cuộc nói chuyện đó, Chu Hạo mấy ngày liền không hiện.
Tôi nghĩ cùng anh ta cũng đã nghĩ thông, buông bỏ rồi.
Trong lòng tôi thở phào một hơi, nhưng đồng thời cũng có chút mất mát khó nói thành .
Có đối với đoạn tình cảm đã qua này, trong lòng tôi vẫn còn chút tiếc nuối.
Nhưng đúng lúc tôi tưởng cuộc sống cùng cũng có thể trở lại yên …
Thì tai nạn xảy ra.
Tối hôm đó, tôi đóng cửa tiệm, chuẩn bị dẫn Noãn Noãn về nhà.
Vừa đi ra khỏi cửa tiệm chưa bao xa, đột nhiên từ trong con hẻm bên lao ra hai người đàn ông.
Bọn họ đeo khẩu trang, trên tay cầm dao, vẻ mặt hung dữ chặn đường chúng tôi.
“Đưa tiền ra!”
Một người trong đó hung ác nói.
Tôi đến hồn vía bay mất, theo bản năng ôm chặt Noãn Noãn vào lòng.
“Tôi… tôi không có tiền…”
Giọng tôi run rẩy.
“Bớt nói nhảm! Mau đưa tiền doanh thu hôm nay trong tiệm ra!”
Người còn lại nói xong liền đưa tay giật túi xách của tôi.
Tôi liều mạng giữ chặt chiếc túi.
Bên trong là tiền mồ hôi công sức ngày của tôi.
Nhưng quan trọng hơn là… tôi không thể để chúng làm hại con mình.
Trong lúc giằng co, Noãn Noãn bị dọa , bật khóc lớn.
Tiếng khóc của con bé như kích thích hai tên kia.
Một tên trong đó đột nhiên giơ con dao trong tay, chĩa thẳng về phía Noãn Noãn.
“Bảo nó im miệng! Nếu không tao đâm chết nó!”
Hắn mặt mũi dữ tợn, mắt điên loạn.
Tôi đến đầu óc trống rỗng, trong người như đông cứng lại.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy…
Một bóng người như cơn gió lao vụt qua bên tôi.
Là Chu Hạo!
Tôi không biết anh ta hiện từ lúc nào, cũng không biết vì sao lại có mặt ở đây.
Anh ta giống như một con sư tử nổi giận, hung hăng lao thẳng vào tên đang cầm dao chĩa vào Noãn Noãn.
Tên kia bị anh ta đâm trúng, lảo đảo một cái, con dao trong tay rơi xuống đất.
Tên còn lại thấy vậy vung dao chém về phía Chu Hạo.
“Chu Hạo! Cẩn thận!”
Tôi thét lên thất thanh.
Nhưng Chu Hạo như không nghe thấy.
Toàn bộ sự chú ý của anh ta đều dồn vào tên đang uy hiếp mẹ con tôi.
Anh ta đá văng con dao dưới đất, rồi tung một cú đấm mạnh vào mặt tên kia.
Hai tên cướp hiển nhiên không ngờ giữa chừng lại hiện người phá đám.
Chúng nhìn nhau một cái, đổi chiến thuật, cùng lúc bao vây Chu Hạo.
Chu Hạo dù liều mạng chống trả, nhưng hai tay khó địch bốn tay.
Rất nhanh anh ta đã rơi vào thế yếu.
Trong lúc hỗn loạn, một con dao đâm thẳng vào lưng anh ta.
Tôi nhìn thấy tươi nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng của anh ta.
Chu Hạo rên lên một tiếng, thân thể lảo đảo, nhưng anh ta không ngã.
Anh ta vẫn đứng chắn trước mặt tôi.
Giống như một ngọn núi.
Che chắn cho hai mẹ con tôi một khoảng trời an toàn.
Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng còi cảnh sát.
Không biết ai đã báo cảnh sát.
Hai tên cướp nghe thấy tiếng còi hoảng loạn.
Chúng không dám tiếp tục đánh nữa, vội vàng che chắn cho nhau rồi chạy vào con hẻm tối.
Nguy hiểm… được giải trừ.
Chân tôi mềm nhũn, sụp xuống đất, ôm chặt đứa con đã đến ngây người.
Chu Hạo quay lại nhìn chúng tôi.
Sắc mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy.
Anh ta muốn cười với tôi, nhưng vết thương sau lưng khiến anh ta đau đến nhăn mặt.
Anh ta từng bước đi về phía tôi.
Mỗi bước đi đều để lại một dấu chân trên mặt đất.
cùng, anh ta đi đến trước mặt tôi rồi từ từ xuống.
Anh ta đưa tay muốn chạm vào mặt Noãn Noãn.
Nhưng tay vừa giơ lên một nửa đã vô lực rơi xuống.
Thân thể anh ta cũng mềm nhũn ngã trước mặt tôi.
“Chu Hạo!”
Tôi phát ra một tiếng kêu xé lòng.
19
Chu Hạo được đưa vào bệnh viện cấp .
Do mất nhiều, anh ta rơi vào trạng thái mê.
Bác sĩ nói, nhát dao đó đâm rất sâu, chỉ cách tim vài centimet.
Chỉ cần lệch thêm một chút thôi, thần tiên cũng không nổi.
Tôi trước cửa cấp , cảm thấy thế giới như đang quay cuồng.
Trong đầu tôi cứ liên tục hiện lại cảnh tượng kinh hoàng lúc nãy.
Anh ta giống như một anh hùng, đứng chắn trước mặt hai mẹ con tôi.
tươi từ sau lưng anh ta chảy ra không ngừng.
Khi anh ta ngã trước mặt tôi, đôi mắt vẫn nhìn tôi và Noãn Noãn.
Trong đó tràn lắng và lưu luyến.
Trái tim tôi giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Đau đến mức không thở nổi.
Tôi vẫn luôn nghĩ trái tim mình đã chết từ .
Tôi vẫn luôn nghĩ mình đã không còn chút tình cảm nào với anh ta.
Nhưng khi nhìn thấy anh ta ngã trong vũng vì chúng tôi…
Tôi mới biết, tôi đã sai.
Thì ra ở sâu trong đáy lòng tôi…
vẫn còn chỗ dành cho anh ta.
Đoạn tình cảm đó, cuộc nhân đó, đã sớm hòa vào cuộc tôi.
Căn bản không thể cắt bỏ.
Tôi chỉ là chôn nó thật sâu…
không dám chạm vào.
Bởi vì tôi …
một lần nữa bị tổn thương.
Nhưng bây giờ, anh đã dùng chính mạng sống của mình để chắn hết mọi nguy hiểm cho tôi.
Tôi sao có thể… thờ ơ được nữa?
mẹ tôi và Lâm Duyệt cũng đã chạy đến bệnh viện.
Họ nhìn tôi đang thất thần, cũng không biết phải an ủi thế nào.
Noãn Noãn như cũng cảm nhận được điều gì đó. Con bé ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ tôi, không khóc không quậy, đôi mắt to tròn lắng nhìn về phía cửa cấp .
Không biết đã qua bao .
Đèn cấp cùng cũng tắt.
Bác sĩ bước ra.
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.”
Nghe thấy câu đó, sợi dây thần kinh căng chặt trong tôi đứt phựt.
Trước mắt tôi tối sầm lại, rồi không còn biết gì nữa.
…
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đã ở trong bệnh.
Chu Hạo nằm trên chiếc giường bên . Anh vẫn chưa tỉnh, trên mặt đeo mặt nạ oxy, sắc mặt vẫn trắng bệch.
mẹ tôi đang giường.
“Niệm Niệm, con tỉnh rồi.” Mẹ tôi nắm tay tôi, mắt đỏ hoe.
“Con không sao.” Tôi gượng dậy.
“Chu Hạo anh ấy… thế nào rồi?”
“Bác sĩ nói ca phẫu thuật rất thành công. Chỉ cần nghỉ ngơi hồi phục tốt là không sao nữa.” tôi nói.
Lúc đó tôi mới thật sự thở phào.
Mẹ tôi nhìn tôi, thở dài.
“Niệm Niệm, mẹ biết trong lòng con khổ.”
“Nhưng con đưa ra quyết định thế nào, mẹ cũng ủng hộ.”
“Chỉ cần nhớ một điều, hạnh phúc của chính con mới là quan trọng nhất.”
Tôi nhìn gương mặt hiền từ của mẹ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Đúng vậy.
Hạnh phúc của tôi.
Rốt cuộc hạnh phúc của tôi là gì?
Là canh giữ tiệm bánh nhỏ của mình, cùng con sống một yên sao?
Hay là…
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên giường bệnh bên .
Người đàn ông đã bất chấp mạng sống vì tôi.
Trái tim tôi… rối loạn.
Những ngày sau đó, tôi gần như ngày nào cũng ở bệnh viện chăm sóc Chu Hạo.
Tôi lau người cho anh, chuẩn bị đồ ăn dinh dưỡng, đọc báo và kể chuyện cho anh nghe.
Giống như khi chúng tôi vừa mới kết .
Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy tôi bên giường, trong mắt anh tràn kinh ngạc và khó tin.
Anh muốn nói gì đó.
Nhưng tôi nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi anh.
“Đừng nói gì , dưỡng thương đi.”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên, rồi gật đầu thật mạnh.
Giữa chúng tôi như hiện một sự ăn ý không .
Không ai nhắc đến khứ.
Cũng không ai nói về tương lai.
Chúng tôi chỉ lặng tận hưởng khoảng thời gian đoàn tụ hiếm hoi này.
Noãn Noãn mỗi ngày cũng đến bệnh viện thăm anh.
Con bé như không còn anh nữa.
Con bé sẽ cẩn thận leo lên giường bệnh, đặt những món đồ chơi nhỏ của mình bên gối anh.
Rồi dùng giọng trẻ con nói:
“Chú ơi, chú phải mau khỏe lại nhé.”
Mỗi khi như vậy, trên gương mặt Chu Hạo đều nở nụ cười hạnh phúc vô cùng.
Nụ cười ấy giống như mặt trời.
Ấm áp và rực rỡ.
Cũng chiếu sáng mảnh đất trong tim tôi… từng bị đóng băng.