Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Trình Nghiên, tại cô lừa tôi, lừa tôi tại bỏ tôi đi , tại cô đi dứt khoát thế… đừng đi, đừng đi Nghiên Nghiên…”
Hắn lảm nhảm những lời không đầu không đuôi, dần dần dựa vào hàng rào cứ thế ngủ thiếp đi.
Cuối cùng hắn tỉnh bệnh viện, tay vẫn cắm kim truyền dịch, bên mép giường là mẹ Tô ngồi, phía sau sô pha là Tô.
Thấy hắn tỉnh , Tô liếc nhìn nhạt nhẽo, còn mẹ Tô vội chạy : “Con trai, cuối cùng con cũng tỉnh . Sáng nay mẹ nhà tìm con thấy con gục ngoài vườn, người nóng ran, thật sự làm mẹ sợ chết khiếp!”
Tô này mới hiểu chuyện đã xảy . Hắn không phải kiểu người uống rượu xong mất trí nhớ, nên hắn nhớ tất cả những chuyện ngày hôm qua.
Nhớ đã rơi nước mắt quán bar, cũng nhớ đã quỳ ngoài vườn cầu xin Trình Nghiên đừng đi.
giờ hắn đã không thể dối rằng hắn chỉ thù hận với Trình Nghiên nữa. Ngay từ hắn không hay , tình yêu dành cho cô đã bén rễ, bây giờ nhìn nó đã sớm phát triển thành một cái cây che trời.
Nhưng người xứng đáng ngắm nhìn nhất đã không còn đây nữa.
Chương 12
Mẹ Tô nhìn dáng vẻ trầm mặc hắn, lòng cũng nhói đau.
“ hôn mê con cứ liên tục gọi tên Trình Nghiên, mẹ cũng không con đã thích con bé , nếu không dù mẹ cũng không để con bé đi.”
Tô nhìn ngoài cửa sổ, khẽ: “Mẹ không cản được cô ấy đâu.”
Đúng , một người thể vì cứu một người không oán thán chịu đựng hai năm đày đọa, thể vì khó khăn chùn bước, huống hồ chính hắn là sự khó khăn đó.
Nhưng hắn vẫn không cam tâm để cô rời đi .
Tô thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ về, nhìn mẹ bên cạnh giường, ánh mắt hiếm hoi mang theo sự khẩn cầu.
“Mẹ, cho con cô ấy đâu đi, lần này con không làm bừa nữa đâu, mẹ, con xin mẹ đấy.”
Đây là lần đầu tiên hắn xin bà một việc. Từ nhỏ dù chuyện hắn cũng rất bướng bỉnh giải quyết, giờ đây vì Trình Nghiên cầu xin bà.
Mẹ Tô rốt cuộc vẫn xót con, nhưng bà cũng không tung tích, bèn quay sang hỏi Tô xử lý công việc phía sau.
Tô nghe , lạnh nhạt liếc nhìn Tô , hừ lạnh một tiếng từ mũi.
“Thích trước không làm đi? Bây giờ người đi mới níu kéo. cô Trình rời đi đã đặc biệt dặn ta không được tiết lộ vị trí cô ấy, chứng tỏ cô ấy không muốn gặp con. Đã bản lĩnh đi tìm người, ta cũng không cản con.”
“Ông nhẫn tâm với con , ông một tiếng đâu?”
“Nó cũng phải trưởng thành thôi, hậu quả do gây phải gánh chịu.”
Lời Tô không chút không gian xoay chuyển nào, mẹ Tô lo lắng nhìn Tô giường bệnh.
Hắn không , quay đầu nhìn cửa sổ, lòng thầm quyết tâm: Anh nhất định tìm được em.
một nơi khác thế giới, Trình Nghiên cùng em trai Trình Văn Hiên tái khám bệnh viện.
Ngày hôm đó rời khỏi nhà chính họ Tô, cô đã lên máy bay đi nước F.
Vừa hạ cánh khỏi trạm hàng không đã thấy người đón tiếp, anh ta đưa Trình Nghiên một viện điều dưỡng, đường đi kể cho cô nghe về tình trạng Trình Văn Hiên.
viện điều dưỡng, bác sĩ Trình Văn Hiên tập phục hồi chức năng phòng khác, bảo cô đợi một lát.
chờ đợi, cả người Trình Nghiên bồn chồn không yên, mãi khi nghe tiếng gọi đó cô mới bừng tỉnh.
“Chị!”
Nhìn cửa phòng bệnh, Trình Văn Hiên sải bước đi tới, ôm chầm lấy cô vào lòng.