Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Chị , óc chị không tỉnh táo thì về nghỉ đi, nói bậy bạ gì đó.”

Sau đó anh ta quay sang tôi, giọng bất lực:

cũng tình trạng của chị ? Mấy ngớ ngẩn đó cũng tin à? Anh chỉ đi công tác đột xuất, không liên quan gì đến cô .”

Điền Thư cũng đỏ mắt, tủi thân nói:

“Tiểu Giản, cậu không sự tin đấy chứ?”

“Chị bình thường vốn thích nói bậy. Lần chị nói mình có thai nữa…”

“Chẳng lẽ mình có thai lại không nói với bạn thân như cậu ?”

Cô ta nói rồi kéo tay áo tôi.

Tôi rũ mắt, sau đó cười một tiếng:

“Mình . óc chị không rõ ràng, chị nói mình sẽ không xem là .”

5

thở phào nhẹ nhõm, đi tới bóp vai tôi.

“Được rồi, nếu sự về thì cứ về đi. Đến lúc đó anh sẽ đi đón . Vừa hay cũng gặp bố mẹ vợ.”

Anh ta dặn dò thêm vài câu rồi vào thư phòng.

Điền Thư có lẽ “tránh hiềm nghi”, không lẽo đẽo theo anh ta như thường ngày.

Cô ta kéo tôi ngồi xuống:

“Tiểu Giản, ra mình cũng lại với cậu kỳ nghỉ, nhưng lần không mình đã thử váy cưới rồi ? Lần này chính là đi làm đó đấy.”

lòng tôi cười lạnh.

Tôi đoán được chú rể kia là ai, nhưng đã lười hỏi thêm.

Cô ta lải nhải thêm vài câu, rồi đột nhiên lộ vẻ nhờ vả:

“À đúng rồi, có một làm phiền cậu. Dịp 1/5 có một tài liệu rất quan trọng gửi đến , cậu có thể lại đây thêm mấy ngày ký nhận giúp mình không?”

“Dù cậu cũng không đi làm, về lúc nào chẳng được, đâu cần vội ngày này.”

Tôi do dự giây, gật :

“Ừ.”

Cô ta vui vẻ ôm tôi một cái:

“Mình cậu là tốt nhất . Vậy mình đi nhé.”

yên tĩnh trở lại.

Lòng tôi cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Sáng sớm hôm sau, tôi không dậy tiễn .

Anh ta đứng cạnh giường xoa tóc tôi, dặn dò:

yêu, ngoan ngoãn đợi anh đến đón nhé.”

“Anh nhất định sẽ khiến bố thừa nhận thằng con rể này, được không?”

Anh ta không thường nói những được bố tôi công nhận như vậy.

Nếu là đây, lòng tôi sẽ ngọt ngào mấy ngày liền.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy từng câu từng chữ như thoại.

thoại đọc cho một anh ta vốn không định thực hiện hứa nghe.

Thấy tôi không ý đến anh ta, anh ta tưởng tôi vẫn giận vì hôn lễ bị hoãn nên tự rời đi.

Anh ta vừa đi , tôi lập tức xách vali ra khỏi cửa.

Ngoài cửa, tôi gặp chị .

Chị ta xách túi khoai lang, méo miệng, đi cà nhắc tới:

“Thưa cô!”

“Chị ? chị chưa về?”

Chị ta gãi , lẩm bẩm:

“Tôi không về với . Họ nói Ngày Lao động về quê làm . Cô đối xử với tôi tốt, tôi lại làm cho cô.”

Tôi nhìn chị ta, cười một tiếng:

“Chị , chị có về quê cùng tôi không? Sau này làm đó.”

Mắt chị ta sáng lên:

“Vậy thì tốt quá! Tôi cô Lưu có bé rồi. Ông chủ nói đến lúc sinh ra sẽ bế về cho cô nuôi. Tôi không hầu hạ con của khác đâu.”

Tôi sững lại, vô thức sờ lên bụng mình.

Kết hôn ba năm, anh ta luôn không chịu cho tôi một đứa con.

Một thời gian , tôi nói rảnh rỗi đến chán, anh ta lại đột nhiên nói:

“Hay là đến lúc đó nhận nuôi một đứa nhé?”

“Phụ nữ sinh con khổ lắm, anh không nỡ chịu khổ.”

Khi đó tôi sự tin sự “xót xa” của anh ta.

không kết hôn, không sinh con đã không hiếm nữa.

Bây giờ nghĩ lại…

Anh ta không sợ tôi chịu khổ, là đã có tính toán khác.

6

Khi về đến , bố tôi đang ngồi phòng khách đọc báo.

Thấy tôi, ông nhíu mày:

sự về rồi? Không tổ chức hôn lễ nữa?”

“Không tổ chức nữa ạ.”

Tôi giao vali cho giúp .

Bố đặt báo xuống, vẫy tay bảo tôi ngồi.

“Con bé Điền Thư không về cùng con? Không vẫn luôn chỗ con ?”

“Cậu .”

Bố hừ một tiếng:

thì có gì? Chỉ ham chơi thôi. năm theo con, bố đã sắp xếp cho một công tốt, lại nhất quyết đi tìm con.”

Tôi không tiếp .

Có lẽ ban cô ta vốn không đi tìm tôi.

Khi , bố chọn vài số các học sinh được tôi tài trợ làm bạn học kèm cho tôi.

Điền Thư miệng ngọt nên được giữ lại, cùng tôi học từ cấp ba đến tận cao học.

Sau đó, cô ta đưa mẹ mình đến làm bếp tôi.

Những năm tôi vì làm căng với gia đình, bên cạnh tôi chỉ có cô ta tất cả giữa tôi và .

Cô ta từ bàn tay trắng đi lên như thế nào.

Cũng những lần chúng tôi cãi vã, làm hòa, cô ta học được cách đi vào lòng

mình chu cấp cho học xong đại học chưa đủ, con nhất quyết học cao học cùng con. năm rồi chẳng giúp được gì cho con, cái công ty nhỏ họ kia cũng không có gì hay…”

Nghe bố lải nhải xong, cuối cùng ông cũng vào chính.

“Con ly hôn rồi?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.