Lúc muội muội ra ngoài cứu người đã để lại danh tính của ta, cho nên khi Tạ An đến cầu hôn, cái tên hắn nhắc đến cũng chính là ta.
Đêm tân hôn vén khăn, ta không nhận ra sự ngỡ ngàng vụt qua đáy mắt hắn.
Hôn sự tuy chẳng phải tâm nguyện, nhưng suốt đời, hắn vẫn giữ lễ tương kính như tân.
Về sau, muội muội ta góa chồng quay về nhà mẹ đẻ, hắn nhiều lần ra tay giúp đỡ. Mãi đến lúc đó ta mới hiểu, người hắn luôn muốn cưới, chưa từng là ta.
“Chẳng qua là chút tâm niệm cũ, giờ đôi bên đều đã yên bề gia thất, ta chỉ coi nàng ấy như muội muội mà thôi.”
Khi tự miệng thú nhận với ta, thần sắc hắn thản nhiên, như thể đó chỉ là một câu chuyện xưa vụn vặt không đáng nhắc lại.
Tạ An những năm tháng tuổi già trí nhớ suy tàn, quên mất ta là thê tử, quên cả đám con cái, mỗi ngày tỉnh dậy đều chống gậy đến trước cửa nhà mẹ đẻ, ngồi bần thần trên bậc đá mà gọi tên cúng cơm của người muội đã khuất của ta: “Niệm Niệm…”
Ta chẳng biết nên nói gì với các con đang cuống quýt chạy đến, chỉ có thể nói rằng phụ thân các con đang mê sảng, nói năng xằng bậy.
Lại một lần nữa dỗ được Tạ An về nhà, ta kiệt sức ngủ thiếp đi.
Tỉnh dậy đã thấy mình trở về đúng cái ngày Tạ An đến dạm hỏi.