Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

15

Văn Anh lôi Hồ Lăng và Văn ra cửa:

“Là ta nuông chiều ngươi quá, ăn nói không kiêng nể. Theo ta phủ!”

Sự sốt ruột trong Hằng Nhược Phù có mấy phần thật:

“Các ngươi to gan lắm, dám bắt cóc công tử tướng phủ. Đợi ăn trượng !”

Ta và Châu cùng tiến bước, chặn trước mặt Văn Anh.

Thế uy trên cao ngất trời khiến Châu không dám ngẩng đầu.

y vẫn chắn trước Hồ Lăng:

“Tướng quân không cướp thê tử khác chứ?”

Ta đẩy Văn ra, nắm Hồ Lăng:

“Ta là con mẹ.”

Văn Anh hai thê tử chọc giận:

“Thê tử gì! Nàng là nữ nhân ta!”

Khóe môi cong độc ác:

“Nếu ngươi thích nhặt đàn bà chơi thừa khác, ta cho ngươi thêm vài kẻ điều. Nữ nhân , ta đã chơi nát, còn sinh con cho ta rồi.”

Sắc mặt Hồ Lăng tái nhợt.

Châu không nhúc nhích:

“Tướng quân giữ nước giữ nhà, ta khâm phục.”

Hồ Lăng là vợ ta, ta không cho phép ngươi nhục mạ.”

“Nàng rất , là nhất ta từng gặp. Ta yêu thương, bảo vệ nàng đời.”

“Ta không nàng bắt quỳ trong tuyết, đánh trượng, bấm máu. Nàng là con , không phải món đồ. Nàng có tình cảm, có máu thịt. Xin ngươi buông tha.”

Ánh Văn Anh dần lạnh ngắt.

nhìn Hồ Lăng:

“Ngươi sẽ theo ta , hay ở trong căn nhà nát với gã đàn ông cùng đứa con rơi?”

Hồ Lăng siết chặt trong Châu.

Bà nhìn thẳng Văn Anh:

“Ta theo y, không hối hận.”

Văn Anh gằn ba tiếng “! ! !”

ôm Văn , mặc cho nó khóc lóc gào gọi, cứ thế lao vào gió tuyết.

“Hồ Lăng không theo chúng ta! Phụ thân! quên Hồ Lăng rồi!”

“Ta không ! Ta ở cùng Hồ Lăng!”

“Mẹ————”

16

Văn Anh – cái kẻ nói lời không giữ lời ấy – đến.

Ngày ta chuẩn rời , Châu thuê xe, đường hoàng bước vào cửa.

thâm quầng, mặt đỏ bừng.

Vừa mở miệng:

“Lăng nhi, Nhược Phù ta đã đưa nhà mẹ đẻ.”

Ta ôm chặt chân mẹ.

Hồ Lăng xoa đầu ta:

“Thế thì sao?”

Ánh Văn Anh chập chờn:

“Ta tra kỹ rồi, nàng ta thú nhận. Vốn không sinh, là tự ngã xuống nước rồi hãm hại ta.”

“Tất ta rõ. Ta sẽ nghiêm trị nàng.”

“Ngươi có… với ta không…”

Ba chúng ta đứng trong tuyết, gió thổi rát như đêm ta nhặt mẹ.

Hồ Lăng đưa che ta:

“Ta không.”

Thân hình Văn Anh lảo đảo:

ta đã đưa Nhược Phù rồi. sau Xuyên Nhi sẽ nuôi bên gối ngươi.”

Hồ Lăng lắc đầu:

“Gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt. Văn Anh, chuyện cũ ta nhận. tương lai, ta không liên can nữa.”

Văn Anh không hiểu:

năm đó chúng ta yêu nhau thế, ngươi đã có bao dung ta. Nay ta lỗi sửa sai, sao ngươi không tha thứ cho ta, như cho con?”

Ta lo lắng níu áo mẹ.

Hồ Lăng bật cười chua chát:

“Xưa kia ta tha thứ, vì ta thương ngươi, không quên được ơn ngươi ở Túc Châu.”

lòng bằng thịt. Ngươi hết lần đến lần khác tổn thương ta, lòng ta nát hết.”

“Giờ dẫu ngươi có đổi thay, ta đã còn tim để yêu ngươi nữa.”

Hai Văn Anh siết chặt:

“Đêm qua ta quỳ trong tuyết đêm, thật lạnh, khắp đau buốt, ta thật sự lỗi rồi.”

“Cái gã buôn nhỏ kia có cho ngươi gì, ta cho được. Chúng ta còn có con, Lăng nhi.”

Giọng gần như van nài:

“Ta thật không thiếu ngươi. Xin ngươi cho ta cơ hội nữa.”

Khóe Hồ Lăng đỏ hoe:

“Thứ duy nhất ta ngươi cho lúc , chỉ có tự do.”

Cổ họng Văn Anh nghẹn , nửa ngày nói nổi lời.

17

nhà ta dọn quê.

Nơi còn ai tranh mẹ với ta nữa.

Hồ Lăng dạy ta đọc sách viết .

Bà bảo trai gái cần hiểu lý, .

Có hiểu không u mê yếu đuối, không lừa gạt.

Trong kinh thường có thư gửi đến.

Hồ Lăng và Châu buồn mở, để làm mồi nhóm lửa.

Có lần nhóm bếp, ta lén mở phong.

bay bướm, nét bút chân thành.

Toàn là tâm phế can ruột Văn Anh.

viết Nhược Phù tìm thiếp khác mang thai, rồi mưu hại Văn .

Văn trúng độc, sốt cao nóng bỏng, trong mơ toàn gọi “mẹ”.

Từng thấm máu, nhòe giấy.

Cuối thư viết:

“Xin lỗi, Lăng nhi. Năm đó vì không nỡ xa nàng, ta gạt nàng kinh, rồi định tính kế lâu dài.”

“Ta và con nhớ nàng.”

Ta hoảng hốt, vội ném thư vào lửa.

Mèo chó gì chứ, giành mẹ với ta.

Ta – Tiểu Tào là đứa con duy nhất mẹ!

Đàn ông hèn hạ, đứa trẻ đáng ghét.

Tất biến hết !

——Hết——

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn