Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tiền mang về chưa?” Mẹ tôi đặt mạnh đĩa xuống, trợn nhìn tôi.
Cố Thần theo sau tôi bước vào, xách theo một chiếc công văn màu đen.
Vừa thấy Cố Thần, ánh của đám người nhà đều sáng lên, như nhìn thấy máy rút tiền di động.
Lâm Hạo Vũ hất đổ bàn mạt chược, nhảy bật dậy.
“ rể! Em biết nghĩa khí nhất ! Mau, tiền đâu?”
Cố Thần nhìn hắn: “Tiền ở .”
Lâm Hạo Vũ giơ định giật lấy.
Cố Thần nghiêng người né.
“Muốn tiền cũng được, nhưng tôi điều kiện.” Cố Thần lùng nói.
Chương 5
“Điều kiện gì? Chỉ đưa tiền, bảo tôi gọi là bố cũng được!” Lâm Hạo Vũ cười cợt.
“Sau Lâm cắt đứt quan hệ với các người, số tiền xem như là phí cắt đứt. Ký hợp đồng xong, tiền là của các người, người là của tôi.”
Cố Thần lấy từ ra một bản thỏa thuận.
Căn phòng lập tức yên lặng như tờ.
tôi nheo lại, tham lam nhìn chằm chằm vào chiếc công văn kia.
“Cắt đứt quan hệ? Không được. Tiểu là do chúng tôi nuôi lớn, dưỡng già lo tang là nghĩa vụ của nó. Hơn sau Hạo Vũ phải cưới vợ sinh con, cũng chị nó giúp đỡ.”
“Đúng vậy!” Bác gái gào lên, “Muốn một lần cắt đứt dứt khoát? Nằm mơ ! Nhà Cố các người nhiều tiền như vậy, nuôi nhà chúng tôi sao? Đó là phúc phận của các người!”
Mẹ tôi thậm chí xông tới, chỉ thẳng vào mũi Cố Thần mắng:
“Muốn cướp con gái tôi ? Không cửa đâu! Tôi nói cho biết, chỉ tôi sống một ngày, Lâm phải nghe lời tôi! Tiền của nó là của tôi, tiền của cũng là của tôi!”
“Khoản vay mua xe của Hạo Vũ, vay mua nhà, sau tiền cưới hỏi, các người đều phải gánh hết! Nếu không tôi kiện các người tội bỏ rơi cha mẹ già!”
Bọn đã vô liêm sỉ tột cùng.
Nhìn Cố Thần bị bọn vây công, nhìn gương đê tiện của , tôi không nhịn được .
“Đủ !”
Tôi gào lên một tiếng, túm lấy ly trà trên bàn đập mạnh xuống đất.
“Choang!”
Mảnh vỡ bắn tung tóe, tất đều giật nảy mình.
“Muốn tôi làm cái túi máu đời? Muốn hút cạn máu của Cố Thần? Các người nằm mơ !”
Tôi chỉ vào Lâm Hạo Vũ: “Cậu tự vay nặng lãi, tự trả! Căn nhà đó tôi không , tặng cho cậu làm vật chôn theo!”
Tôi lại chỉ vào mẹ tôi: “Các người sinh ra nuôi dưỡng tôi, tôi trả ơn! Từ hôm nay, mỗi tháng tôi chỉ gửi đúng mức trợ cấp tối thiểu luật pháp quy định, một xu cũng không thêm!”
“Trời ơi! Loạn ! Loạn thật !” tôi tức run người, vớ lấy cây chổi bên cạnh định đánh tôi.
Cố Thần lập tức chụp lấy cán chổi, ánh sắc như , như sắp giết người.
“Ông dám động vào cô ấy thử xem?”
“Tôi động đấy sao? Tôi là nó!” tôi dựa vào đông người, chẳng hề e ngại.
Lâm Hạo Vũ cũng chộp lấy một chai rượu, chỉ vào Cố Thần: “Thằng Cố, đừng tưởng tiền là ngon lành. Hôm nay không để lại tiền, đừng hòng bước ra khỏi đây!”
Bác tôi và bác gái chắn trước cửa.
Mẹ tôi lao vào bếp, cầm ra một con thái, kê ngay lên cổ mình.
“Đưa tiền đây! Không đưa tôi chết cho các người xem! lúc đó xem các người tổ chức cưới xin kiểu gì! Xem các người mũi nào !”
Tóc tai ta bù xù, ánh điên dại, lưỡi đã ấn vào da, máu rịn ra thành từng giọt.
“Lâm ! Đồ con bất hiếu! Mày muốn ép chết mẹ ruột à! Mau bảo Cố Thần đưa tiền ra! Không tao chết ngay trước chúng mày!”
Tôi nhìn người đàn điên cuồng ấy, người đã sinh ra tôi nhưng chưa từng yêu thương tôi.
Vì một chiếc xe của cháu trai, vì cái gọi là diện, ta lấy cái chết ra uy hiếp tôi.
Cố Thần nhìn tôi đầy lo lắng, đã đặt lên dây kéo , như sắp nhượng bộ.
Tôi giữ lại.
Tôi nhìn mẹ mình, ánh như băng, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Mẹ, mẹ muốn chết thật sao?”
Tôi bước từng bước lại gần, giọng nhẹ như ma quỷ.
“Vậy ra . Mẹ chết , tôi không phải trả tiền cấp dưỡng , căn nhà đó cũng biến thành nhà người chết, Lâm Hạo Vũ đời cũng đừng hòng bán được. Mẹ chỉ một nhát , là giúp tôi tiết kiệm đống tiền đấy.”
Chương 6
Mẹ tôi sững người.
Bàn đang cầm đông cứng trên cổ, giọt máu kia cũng như đông lại, trông vừa buồn cười vừa lố bịch.
căn phòng im phăng phắc, mọi người nhìn tôi như nhìn quái vật.
ấn tượng của , tôi luôn là con bé ngoan ngoãn, luôn khao khát tình thân, chỉ dọa nhẹ một chút là nhượng bộ—Lâm nhu nhược quen thuộc.
“Con… con nói gì?” Giọng mẹ tôi run rẩy, như không dám tin.
“Tôi nói, nếu muốn chết chết nhanh .” Tôi không biểu cảm tiến lại gần, “Đừng chỉ giở miệng. Đây là tầng mười tám, nhảy xuống nhanh hơn. tôi mở cửa sổ giúp không?”
“Lâm ! Đồ súc sinh!” tôi gầm lên lao định đánh tôi.
Cố Thần tung một cú đá thẳng vào đầu gối ông ta, tôi hét lên một tiếng quỳ rạp xuống sàn.
Lâm Hạo Vũ giơ chai rượu lao tới, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ Cố Thần dẫn theo đè ngửa ra đất.
ra Cố Thần đã chuẩn bị từ trước, vệ sĩ vẫn đứng đợi ngoài cửa, nghe thấy động tĩnh liền xông vào.
“Thả tao ra! Các người xông vào nhà người khác là phạm pháp đấy!” Lâm Hạo Vũ dính sát đất, vẫn gào lên.
“Phạm pháp?” Tôi cười , rút bản sao sổ đỏ túi ra, “Nhà vẫn đứng tên tôi. Người nên cút là các người.”
Tôi trước mẹ, vươn cầm lấy sống , chậm rãi kéo ra khỏi .
ta sợ mức buông , con rơi bịch xuống đất.