Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://thinhhang.com/nguoi-mot-nha-nhung-khong-phai-gia-dinh/chuong-1
Lâm Hạo Vũ ngẩn ngơ: “Cháu không có! Sổ đỏ là mẹ cháu đưa cho cháu !”
“Có hay không, điều tra sẽ biết.”
Lâm Hạo Vũ bị đưa lên xe sát, cùng với chiếc Porsche tan nát kia bị kéo .
Ba mẹ tôi vừa khóc vừa chạy theo xe sát, giày cũng rớt mất.
Nhìn thấy tượng ấy, tôi gửi tin nhắn cho Cố Thần:
“Bước tiên, hoàn tất.”
Băng nhóm của ông Triệu bị triệt phá, điều đó không có nghĩa là món của Lâm Hạo Vũ biến mất.
Vì ông Triệu là trung gian, đơn vị cấp vốn thật sự là tổ chức tài chính hợp .
phần “cho vay bẫy ” đã bị xác định là phi , phần tiền gốc vẫn hoàn .
Hơn nữa, do Lâm Hạo Vũ bị nghi làm giả chữ ký của tôi, nên khoản vay này về lý có tranh chấp lớn.
Ba mẹ tôi, vì muốn Lâm Hạo Vũ, cuối cùng cũng nhớ tôi.
Họ không tìm tôi, liền quấy rối bạn bè tôi, thậm chí còn trường cũ của tôi gây chuyện.
Cuối cùng, tôi chủ động hẹn họ tại trà quán.
vài ngày không gặp, trông họ già cả chục tuổi.
Vừa thấy tôi, mẹ tôi không chửi rủa mọi khi nữa, “phịch” tiếng quỳ xuống.
“Tiểu Nhạc! Mẹ xin con đấy! lấy Hạo Vũ với! ngồi tù đời coi xong !”
Chương 8
Ba tôi cũng mắt đỏ hoe: “Tiểu Nhạc, sai lầm là ở ba mẹ. Hạo Vũ là em trai ruột của con, chẳng lẽ con đành lòng nhìn vậy?”
Tôi ngồi trên ghế, từ trên cao nhìn xuống họ.
“ ? kiểu gì?”
“Con đồn sát , là con đồng ý đem nhà thế chấp, là con ủy quyền cho Hạo Vũ ký tên! cần con vậy, Hạo Vũ sẽ không sao!” Mẹ tôi níu lấy ống quần tôi, đầy vẻ trông mong.
Tôi bật cười.
nước này , trong họ vẫn nghĩ chuyện đẩy tôi đỡ đạn.
tôi thừa nhận, ba triệu tiền sẽ đổ lên tôi, nhà cũng mất, Lâm Hạo Vũ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng luật.
“Mẹ, mẹ nghĩ con ngu à?” Tôi hất tay bà .
“Tiểu Nhạc! Con không thể tuyệt tình vậy ! con không , mẹ sẽ chết trước mặt con cho xem!” Mẹ tôi lại định giở trò cũ.
“Chết .” Tôi nhạt nhẽo , “Lần này nhớ chọn chỗ nào không có người, đừng làm bẩn đất của người ta.”
Mẹ tôi đứng sững lại, trong mắt tràn đầy oán độc.
“Tốt! Tốt lắm! Đồ lòng lang dạ sói! con đã vô tình, đừng trách mẹ độc ác!”
Mẹ tôi đứng dậy, phủi gối.
“ tưởng thắng sao? cho biết, cái tiền đặt cọc nhà đó, có phần là tiền bà ngoại để lại! Đó là tiền của nhà họ Lâm! có bằng chứng chuyển khoản! nhà đó cũng có phần! có phá nát , cũng không cho nuốt trọn đâu!”
Tôi giật mình.
Bà ngoại tôi đúng là từng để lại khoản tiền, lúc đó chuyển vào thẻ của mẹ tôi, sau đó bà mới chuyển cho tôi để tiền đặt cọc nhà.
tôi có hồ sơ góp chứng minh đó là tiền vay, bị quy thành tranh chấp nội bộ gia đình, thẩm phán rất có thể sẽ “hòa giải cho êm”.
họ cứ khăng khăng đó là “tiền cho tặng” hoặc “ tư chung”, quyền sở hữu nhà sẽ trở nên phức tạp.
lúc đó, nhà bị tòa niêm phong tôi cũng chẳng lấy lại .
“Các người muốn gì?” Tôi hỏi.
“Rút đơn kiện! tiền giúp Hạo Vũ! Bằng không, tụi kiện tới cùng, cho chết dí với nhà mục nát đó!” Ba tôi gằn giọng.
Đây đúng là thứ logic của đám vô lại.
có thiệt thân, cũng kéo người khác xuống nước.
“.” Tôi gật , “Tôi sẽ suy nghĩ.”
Tôi đứng dậy rời .
Bước khỏi trà lâu, tôi gọi cho Cố Thần.
“Bọn họ vẫn còn con bài tủ. Có vẻ, dùng chiêu đó .”
Tôi giả vờ nhượng bộ.
Tôi với sát, tuy tôi không ký tên, tôi thực sự biết chuyện, vậy đủ để kéo Lâm Hạo Vũ khỏi tội danh “lừa đảo”.
hắn vẫn đối mặt với vụ kiện dân sự về khoản khổng lồ.
Vì ông Triệu đã bị bắt, quyền đòi chuyển về tổ chức tài chính hợp .
Tổ chức yêu cầu thanh toán ngay lập tức, không sẽ đem nhà đấu giá.
Ba mẹ tôi tưởng tôi đã mềm lòng, lại bắt vênh váo.
“Đó mới đúng chứ! Người nhà có gì không thể qua ?” Bác gái vừa bóc hạt dưa vừa chen vào, “Tiểu Nhạc à, đã nhận mau luôn ba triệu . sao nhà đó cũng là của con .”
Thấy chưa, cần lùi bước, họ sẽ lấn tới mười bước.
“Tôi không có khả năng .” Tôi nhún vai, “Hiện tại tôi đang bị công ty cho nghỉ việc, không có thu nhập.”
“ tìm Cố Thần chứ còn ai nữa!” Mọi người đồng thanh hét lên.
“Cố Thần chia tay tôi .” Tôi vô cảm dối, “Vì mấy người gây sự, gia đình anh ấy không chấp nhận, nên bỏ tôi .”
Toàn bộ đám người đó chết sững.