Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lúc này hệ thống cuối cùng cũng tỉnh lại.
vào chỉ số , không nhịn được mà òa khóc nức nở.
“Oa oa oa, đây là truyện mà! Sao chỉ số lại là số âm thế này…”
“Cô rốt cuộc đã làm gì nam chính rồi!”
Tôi vội vàng thanh minh: “Đừng có mà vu oan giá họa tốt nhé, tôi có cầm thú đâu, anh ta sốt thế kia thì làm ăn gì được nữa!”
Hệ thống tối sầm mũi, suýt chút nữa lại ngất đi.
“Ký chủ, cô đừng quên, nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì cô ở thế giới cũ sẽ không thể sống lại được đâu.”
Ờ.
Suýt nữa thì tôi quên khuấy mất chuyện này.
…
Tôi tên là Vương Tiểu Quỳ.
nay hai mươi tám tuổi, thuộc hàng già quá lứa lỡ thì.
Là một hộ nuôi lợn quy mô lớn vô cùng bình thường ở thập niên 80.
Một ngày nọ, khi lùa đàn lợn con về chuồng, tôi đột nhiên bị một cái cột điện bên đường đổ xuống đè trúng.
Ngỏm củ tỏi ngay tại chỗ.
Trong lúc mơ màng, tôi thấy cụ cố vẫy chào mình…
gần mới kỹ, hóa ra là một cỗ máy.
nói là Hệ thống.
bảo nữ chính của một cuốn tiểu thuyết bỏ vai rồi, muốn tôi vào đóng thế, xong việc sẽ giúp tôi kiếm một tấm vé hồi sinh.
Tôi thầm nghĩ chuyện này thì có gì khó đâu.
Làm diễn viên thì ai mà làm được.
Ai dè cái thằng trời đ.á.n.h này lại dịch chuyển thẳng tôi thế giới của chục sau.
Cái quái gì thế này.
Suốt ngày cứ thiếu gia với tiểu thư.
Tính ra còn cởi mở bằng những 80.
Nể thật đấy.
Vừa cà khịa với Hệ thống xong.
Tiểu đã hớt hải chạy tới báo cáo với vẻ đầy lo lắng.
“ Quỳ, bà… bà chủ tới rồi!”
Tôi nheo nheo mắt, lồm cồm bò dậy từ trên ghế nằm.
Quăng cái chăn lên Dã ngủ say.
Rồi vươn vai một cái thật sảng khoái.
Tiểu liếc ra sau lưng tôi một cái, rụt rè hỏi:
“ Quỳ, … đã làm gì thiếu gia vậy?”
Tôi xua .
“Không có gì, chỉ là làm cậu ta sướng thôi. Nhỏ tiếng chút, cậu ta ngủ một giấc ngon.”
Tiểu giơ ngón cái lên: “Vẫn là Quỳ lợi hại.”
Chứ còn gì nữa.
Đêm qua Dã bị nghẹt mũi khó chịu mức không ngủ được.
Sáng sớm tôi đã lôi cậu ta dậy cuốc nửa mẫu đất, sau đó dạy thêm một bài khí công chữa nghẹt mũi.
Thế là mồ hôi vã ra, mũi cũng hết tịt luôn.
Cậu ta nằm bò trên ghế sưởi nắng ấm lưng.
Mới đó mà đã sướng mức ngủ thiếp đi rồi.
Tiểu vẫn không hiểu nổi: “Thiếu gia bình thường ghét nhất là phơi nắng mà, sao làm được hay thế?”
Tôi lại bàn Sát trư chưởng cứng thép nguội của mình.
“Khó lắm sao?”
7
Tôi xỏ đôi dép tông, thong dong đi về phía phòng khách.
Hệ thống sau hai ngày ủ rũ cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn lên.
“Ký chủ chú ý! Phía trước là “địa danh” văn nổi tiếng, chồng ác độc cùng nữ phụ trà xanh kéo dằn cô kìa.”
“Hứa với tôi đi, nhất định đẩy chỉ số lên cao đấy nhé, được không?”
Haiz, thấy khóc lóc t.h.ả.m thiết vậy cũng hơi tội nghiệp.
Tôi mỉm an ủi:
“Cưng cứ yên , những lúc không sát lợn, đây thật ra cũng mong manh dễ vỡ lắm.”
Hệ thống: “…”
Nghe Tiểu kể.
Bố của Dã đã bỏ nhà đi theo nhân tình rồi.
Thế nên bù đắp cô con dâu cả là Tào Ngọc , ông nội đã chia bà ta một phần cổ phần.
Điều này làm bà ta sướng rơn cả .
Vênh váo mức cái đuôi sắp vểnh lên tận trời luôn rồi.
Cách xa mười mét còn nghe thấy cái giọng oang oang của bà ta.
“Nếu không lúc trước ông nội Dã tự ý quyết định, cứ bắt lấy đứa cháu của bạn chiến đấu cũ nào đó, thì Linda à, bây giờ con đã là con dâu của ta rồi.”
Cô bên cạnh gật đầu: “Dì à, con hiểu mà, anh Dã cũng là bị ép buộc thôi.”
hiểu kiểu gì, những 80 ta đã tự do yêu đương rồi.
Thế quái nào qua chục , xã hội tiến bộ mà lại quay về cái thời ép duyên?
Đúng là phí công tập tư tưởng mới.
Tào Ngọc nắm lấy cô ta: “Con hiểu được vậy là tốt.”
Cô trẻ thẹn thùng mỉm : “Anh Dã đối xử với con rất tốt, con sẽ luôn chờ đợi anh ấy.”
Đúng là đồ tiểu tam.
“Hừ, đồ không biết xấu hổ.」 Tiểu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“ Quỳ, đừng nghe bà ta nói bậy, thiếu gia căn bản thèm mắt tới cô ta đâu.”
Tôi nựng cái má đỏ bừng vì giận của con bé.
“ biết rồi, đi chơi đi cưng.”
“Thế còn thì sao?”
“Yên đi, đây cũng hạng vừa đâu.”
Hệ thống hét lên: “Ký chủ cô bình tĩnh chút đi!”
Được rồi, tạm thời thu hồi một chiêu Sát trư chưởng.
8
Tôi đẩy cửa bước vào, nở một nụ rạng rỡ rồi đon đả đón tiếp.
“ à, thật là. Sau này có muốn khen con thì cứ khen trước ấy, cứ toàn khen sau lưng làm con biết có khen đúng trọng hay không nữa.”
Tào Ngọc ngượng nghịu: “Ta khen cô hồi nào…”
“Ấy c.h.ế.t, vị này là…”
Tôi giả vờ kinh ngạc cô trẻ xinh đẹp bên cạnh.
Tôi lấy che miệng, thốt lên: “ lẽ đây chính là… kế mà con và Dã chưa từng gặp sao?”
Sắc Tào Ngọc tối sầm lại: “…”
Ngay sau đó bà ta liền lạnh:
“Đây là Linda, em thanh mai trúc mã của Dã.”
“Thời đại còn cùng Dã ra nước ngoài du , tình cảm của hai đứa cực tốt.”
Tôi vội vàng rót Lưu Đạn một ly nước.
“Hóa ra là cô Lưu Đạn, sấu rì nhá, tôi cô trông khá giống bà dì ghẻ của tôi, nên lỡ coi cô là hạng hồ ly tinh rồi.”
ngày nay tôi theo cái trò đùa nhảm nhí trên mạng.
Vô duyên thì có vô duyên thật.
Nhưng được cái là cực hiệu quả.
Lưu Đạn lộ rõ vẻ giận dữ.
Cô ta gượng gạo: “Cứ gọi tôi là Ôn Dung là được.”
Tào Ngọc trễ môi khinh bỉ.
“Hừ, đúng là loại nhà quê không có kiến thức, Linda là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường top ở Mỹ đấy, sao một đứa đại trong nước cô có thể so bì được.”
“ cả quà tặng tôi cũng là hàng hiệu cao cấp nhập khẩu, không giống ai đó, toàn tặng thứ trà rác rưởi trong nước.”
Ê, nói thế là tôi không vui đâu nhé!
“Tào Ngọc !”
Tôi giáng một phát vào sau gáy bà ta.
“Dù gì bà cũng là có sáu mươi tuổi nước rồi, sao có thể nói ra lời phản động thế?”
Các bậc tiền bối đã dùng mạng sống gây dựng nên một thời đại cơm no áo ấm thế này.
Là thế hệ chúng ta tự lực tự cường, không chịu nhục trước ngoại bang.
Chứ không bà ăn no rỗi mỡ rồi đi sùng ngoại đâu.
Tào Ngọc thét lên: “Cô gọi tôi là cái gì!”
“À, .”
“Đừng có gọi tôi là ! Tôi đâu dám có loại con dâu cô!”
“Ờ, Tào Ngọc .”
Tào Ngọc : “Cô…!”
Nói rồi bà ta định tát tôi một cái.
Tôi nở một nụ tà mị, trực tiếp xắn áo lên tận nách.
Hệ thống điên cuồng cầu xin tôi: “Hu hu cầu xin ký chủ đừng đ.á.n.h bà ta nữa, giá trị thực sự không thể thấp hơn được đâu!”