Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh nhỏ:
“Em mất tích là anh đoán ngay được đây là tình tiết kho bỏ hoang rồi, nhưng sách không ghi địa cụ thể nên anh còn cách đi tìm từng nơi một thôi.”
“Anh và đội hình sự đã chia nhau ra tìm suốt đêm.”
“Cuối cùng lần theo được định vị điện thoại của Ôn Dung gần đây.”
chân tôi đều đang trói c.h.ặ.t.
Muốn tặng cho anh một tát không làm được.
“Kỳ Kim Dã, anh hâm à? Đã tìm thấy nơi rồi thì đợi sát cứu là được, anh xông đây góp vui làm cái quái gì?”
Kỳ Kim Dã lưng về phía tôi, vẫn duy trì tư thế giác.
“Đừng lo, anh có nhịp độ của riêng mình.”
“Nhịp cái con khỉ!”
Tôi nổi khùng: “Hành động của anh đã hoàn toàn chệch khỏi cốt truyện rồi, mấy tên bảo vệ này, riêng cái trò hành hạ của hệ thống trừng phạt thôi đủ cho anh ăn hành ngập mồm rồi đấy.”
“Giờ anh còn lo thân xong, bày đặt làm anh hùng cứu mỹ nhân cái nỗi gì.”
“Mau biến đi cho tôi nhờ.”
Kỳ Kim Dã bỗng đỏ hoe mắt lại.
Anh kích động : “Tôi biết nào ngọn lửa này bùng lên, biết cô đang chịu khổ sở thế nào, anh bảo tôi làm yên tâm đứng đợi bên ngoài được hả?!”
“Thế thì thà để tôi c.h.ế.t quách đi cho xong!”
Tôi mím môi: “Đừng lo, tôi có nhịp điệu của riêng mình.”
“Nhịp điệu cái con khỉ!”
Đôi mắt Kỳ Kim Dã ngân ngấn nước, lặp lại lời của tôi.
22
Đúng này.
Ôn Dung từ phía bên kia công xưởng bỏ hoang chạy tới.
vẻ mặt hốt hoảng của cô ta xen lẫn mấy phần ghen tị và hận thù.
“Anh Dã? lại là anh?”
“Tại anh lại đây? anh ghét cô ta lắm ? Nếu không vì ông nội anh, anh căn bản không bao giờ lấy Hướng Tiểu Quỳ, đúng không?”
Kỳ Kim Dã lạnh lùng nhìn cô ta.
Anh thẳng luôn: “Thả cô ấy ra, bắt tôi đây này.”
“ cô muốn trả thù Hướng Tiểu Quỳ ? giày vò tôi đi, g.i.ế.c tôi đi, rồi để cô ấy sống dằn vặt và tự trách suốt phần đời còn lại, đó mới là đòn trả thù lớn nhất đối với cô ấy.”
Tôi trói cột, đôi ra sức giãy giụa.
“ láo!”
“Tôi đã hết anh từ tám đời tám kiếp rồi. Người tôi là…”
Tôi liếc nhìn Hạo đang đứng cạnh Ôn Dung – nam phụ vì yêu nữ chính mà không được nên cuối cùng hóa ác.
“Đúng thế, tôi cậu ấy, Hạo.”
Ôn Dung cười giễu cợt:
“Hướng Tiểu Quỳ, bớt giở trò đây đi, hôm nay mày c.h.ế.t chắc rồi!”
Tôi “ồ” một tiếng.
“C.h.ế.t thì được thôi. Nhưng trước khi c.h.ế.t, tôi có thể quỳ xuống xin lỗi cô một câu không?”
“Cô và Kỳ Kim Dã là một đôi trời sinh, tôi đúng là đáng c.h.ế.t khi chia rẽ hai người.”
“Còn nữa, Hạo, tôi yêu cậu, nhưng lại làm lỡ dở đời cậu, xin lỗi nhé, hy vọng khi tôi c.h.ế.t cậu làm một người tốt.”
Ôn Dung: “?”
Hạo: “!”
Kỳ Kim Dã: “??!”
Tôi nhìn Ôn Dung đầy khiêu khích.
“ phe phản diện các người nhất là nhìn người ta quỳ xuống cầu xin ?”
“ thế, không dám cởi trói cho tôi à? Sợ tôi lại ấn cái mặt xinh đẹp của cô bồn cầu thêm lần nữa hay ?”
Nhắc tới bồn cầu, m.á.u người Ôn Dung như sôi ngược lên.
Ngay lập tức nổi trận lôi đình.
Ánh mắt cô ta như tẩm độc nhìn chằm chằm tôi.
“Mấy người đâu! Cởi trói cho nó, bắt nó quỳ xuống trước mặt tao!”
“Thiêu c.h.ế.t mày thì hời cho mày quá, tao lột sạch quần áo mày, rồi đ.â.m cho mày mấy nhát để m.á.u chảy cạn sạch thì thôi!”
Kỳ Kim Dã còn kịp mở miệng.
Hạo đã lao thẳng tới.
Một d.a.o c.h.é.m đứt sợi dây thừng cột gỗ của tôi.
đó chắn trước mặt đám vệ sĩ: “Tôi xem ai dám!”
Nhìn thấy này.
Ôn Dung hoàn toàn vỡ trận.
“ Hạo, cậu dám phản bội tôi! Rõ ràng cậu đã nếu không có được thì hủy hoại cô ta mà, cậu có thể… Vậy cái lần cậu ngủ với tôi thì tính là gì hả!!!”
Thì tính là cô dễ ngủ thôi.
23
Tôi bịt miệng, nước mắt rơi lã chã như hàng hiệu Prada.
“ Hạo, cậu… cậu và cô ta…”
Hạo cuống quýt: “Tiểu Quỳ, cậu nghe tớ giải đã.”
“Tôi không nghe, không nghe, không nghe đâu!”
Tôi dùng bộ pháp ôm kinh điển của Khả Vân, lách người ra lưng Ôn Dung.
Nhân mọi người kịp phản ứng.
Tôi một phát kéo tuột cô ta cạnh thùng dầu.
“Tất đứng im, không được qua đây!”
Tôi nghiêng mỉm cười, chiếc bật lửa sáng tắt.
Ôn Dung nhìn trân trân động tác của tôi, mặt mày tái mét.
Cô ta run rẩy: “Mày… mày… mày đừng có làm bậy nha.”
Chỗ này đổ bao nhiêu dầu, cô ta là người rõ nhất.
Nhất thời, tất mọi người đều nín thở nhìn chằm chằm cái bật lửa tôi.
Không một ai dám thở mạnh.
Mấy gã vệ sĩ liếc nhìn nhau.
Đột nhiên vắt chân lên cổ mà chạy.
ba năm bước đã chạy khỏi khu phế tích này.
Vì muốn giữ mạng mà, tốc độ đương nhiên nhanh rồi.
là bọn họ chạy nhanh quá đà, đ.â.m sầm ngay xe sát tới hiện trường.
Tiếng còi xe sát vang lên inh ỏi.
Tôi cất bật lửa đi, tặng cho Ôn Dung một phát Sát trư chưởng.
Đau mức Ôn Dung co rúm người lại.
“Hướng Tiểu Quỳ, mày điên rồi à! Cho dù tao có tội thì là pháp luật trừng trị tao, không lượt mày…”
Bốp bốp bốp, liên hoàn Sát trư chưởng giáng xuống.
Đánh cho cô ta sưng vù như heo.
Ôn Dung ôm cái mặt sưng vù gào thét: “Mày đợi đấy, họ Ôn không tha cho mày đâu!”
giờ này rồi mà vẫn còn mơ mộng hão huyền là họ Ôn cứu mình cơ đấy.
“Mày vẫn biết hả? Chuyện mẹ mày cắm sừng bố mày lộ rồi, ông ấy nổi trận lôi đình đuổi mày lẫn mẹ mày ra khỏi họ Ôn rồi.”
Tôi lại liếc nhìn Hạo một cái.
Chân thành :
“Hai người các người dành nửa đời còn lại đó mà cải tạo cho tốt, cùng nhau vững bước trên con đường hoa nhé.”
“Cố gắng mà làm ra thêm thật nhiều mặt hàng Made In China chất lượng cao đấy!”
Hạo sát áp giải đi, thế mà vẫn không quên lại hứa hẹn với tôi.
“Tiểu Quỳ, em bên ngoài đợi anh, đợi anh cải tạo xong bước ra…”
Tôi tung một cước đá thẳng m.ô.n.g hắn.
“Cha nội anh, g.i.ế.c người có chủ đích mà còn đòi ra ngoài à.”
Ngồi tù mọt gọng đi nhé!
24
khi xe sát rời đi.
Tôi lại.
Ơ? Kỳ Kim Dã đâu rồi?
Đậu xanh, ngất xỉu từ bao giờ thế này!
“Kỳ Kim Dã, Kỳ Kim Dã, anh vậy? Mau tỉnh lại đi.”
Thấy sắc mặt anh ta trắng bệch không còn giọt m.á.u, tim tôi thắt lại một cái.
lẽ cái hệ thống trừng phạt kia hành c.h.ế.t rồi chứ?!
May mà đúng này.
Tiểu Lục đã kịp thời lại.
Nó cầm tấm thẻ quyền hạn của Kỳ Kim Dã, không nghỉ giây nào tiến hành hủy liên kết với hệ thống trừng phạt.
Một lát , Kỳ Kim Dã chậm rãi tỉnh lại.
thấy tôi, anh ta đã nắm c.h.ặ.t lấy không buông.
“Vương Tiểu Quỳ, tôi còn c.h.ế.t đâu, cô dám cắm sừng tôi đấy à?”
Tiểu Lục kinh ngạc: “Tui đã bỏ lỡ chuyện gì thế này???”
Tôi nén cười, phủi m.ô.n.g đi ra ngoài.
đi tôi hỏi Tiểu Lục: “Thế nào rồi, về lại trại lợn được không?”
Tiểu Lục gật : “Em đã dùng quyền hạn của anh Kỳ để mở một vết nứt thời không, bây giờ chị có thể dùng thân phận “Hướng Tiểu Quỳ” để xuyên qua xuyên lại giữa hai thế giới.”
“Đỉnh đấy Tiểu Lục.”
Tôi về phía trước: “Xuất phát! Về trại lợn thôi!”
xong, tôi ngoái nhìn Kỳ Kim Dã đang bám sát phía .
“Có làm không?”
Kỳ Kim Dã ôm lấy eo tôi: “Làm tới bến luôn!”