Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
Nửa tháng sau, An Nhược Vũ lại xuất hiện.
Cô ta khoác đầy hàng hiệu, giống hệt kiếp trước.
Nhìn tôi, cô ta sững lại, hồi lâu nói:
“Lâm Tuệ, cô thay đổi nhiều thật.”
Rồi hơi châm chọc:
“Bảo sao có thể quyến rũ đến mức anh Kỷ không về nhà, công ty cũng không cần.”
Đúng lúc Kỷ Thừa Tự nghe .
“Cô nói bậy gì thế?”
An Nhược Vũ bày ra vẻ đáng thương:
“Anh Kỷ, anh cứ không về vậy, bệnh của bác gái lại tái phát mất.”
Kỷ Thừa Tự thản nhiên: “Cô ở bên bà không phải rồi sao?”
“Cứ diễn tốt vai Tống là .”
việc cô ta làm suốt qua đã bào mòn tình cảm Kỷ Thừa Tự dành cho cô ta.
Sắc mặt An Nhược Vũ nên khó coi.
Làm Tống tức là làm em gái của Kỷ Thừa Tự.
Cô ta có thể là Tống khi bà Tống phát bệnh.
Nếu bệnh bà khỏi, cô ta sẽ người ngoài không liên quan.
khi vợ Kỷ Thừa Tự, mẹ của Kỷ Hạo, cô ta có thể ở lại nhà họ Kỷ mãi mãi.
Từ giàu sang quay lại nghèo khó là điều khó chấp , An Nhược Vũ không thể chấp việc về tay trắng.
Cô ta quay sang tôi, đột nhiên quỳ xuống.
17
Giọng cô ta nghẹn lại.
“Chị Lâm Tuệ, chị tha cho anh Kỷ đi.”
“Vì chị mà anh cãi nhau to gia đình.”
“Anh không thể đưa chị về, nên nói bản thân cũng không về nữa.”
“Bác trai tức đến phát cao huyết áp.”
“Bác gái lại không chịu kích thích.”
“Đứa nhỏ cũng ngày nào cũng làm loạn.”
Tôi có chút buồn cười.
Tôi tránh còn chưa đủ xa sao?
họ cố chấp tìm tới đây, tôi đuổi thế nào cũng không đi.
họ phá vỡ cuộc sống yên bình, dễ chịu của tôi.
Đến cuối , lại tôi không chịu buông tha anh ta.
Tôi cau mày nhìn Kỷ Thừa Tự: “Nếu anh không đi, tôi sẽ bán bằng sáng chế cho Thần Vũ.”
Kỷ Thừa Tự sững lại.
Thần Vũ là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của tập đoàn họ Kỷ.
vì cạnh tranh khốc liệt, phát triển đến điểm nghẽn, họ Kỷ muốn tìm hướng đi nên nhắm vào làm đẹp Đông y, vượt đường xa tìm tới tôi.
Kỷ Thừa Tự biết tôi nói thật.
ngày ở cạnh nhau đủ để anh nhìn rõ, tôi không còn chút tình cảm nào anh.
Ngay cả Kỷ Hạo tôi cũng không chiều chuộng, càng không thể vì lợi ích của họ Kỷ mà nương tay.
Cuối Kỷ Thừa Tự chịu thua.
Anh bị rút cạn sức lực.
Đây là đầu tiên hai kiếp tôi lưng anh không còn thẳng nữa.
“Em anh đến vậy sao?”
Tôi lắc đầu.
Trước đây .
Lúc chết ở kiếp trước tôi còn nghĩ, nếu gặp lại anh nữa, tôi nhất định sẽ không cứu anh, không đá thêm cái đã coi nể tình vợ chồng.
nay tôi làm việc của , chăm sóc bản thân thật tốt, rồi chẳng còn gì để nữa.
Thậm chí tôi cũng không mấy khi đến họ.
Bởi vì tôi không còn yêu anh nữa.
không phải mặt đối lập của yêu, quên là.
18
Kỷ Thừa Tự quyết định rời đi.
Kỷ Hạo khóc nức nở ôm tôi không chịu đi.
Nó có lẽ không hiểu vì sao người mẹ yêu nó nhất lại đột nhiên không cần nó nữa.
là tôi không thể buông bỏ chuyện ở kiếp trước.
Cảnh nó không tôi, để bảo vệ đuổi tôi đi, cứ ám ảnh đầu.
Nó khóc đến gần nghẹn thở.
Tôi mềm lòng, đưa tay ôm nó.
“Về ba đi.”
“Nghỉ hè rồi lại tới.”
nó rất bất an.
“Nhỡ tới mà mẹ lại đi mất thì sao?”
Tôi đưa ngón út móc tay nó.
“Không đâu, đã móc tay thì sẽ không đổi nữa.”
Kỷ Thừa Tự nhìn tôi: “Cảm ơn em.”
Cuối anh nói: “Lâm Tuệ, anh sẽ không từ bỏ.”
19
Sau khi về, Kỷ Thừa Tự cuối cũng quyết định để An Nhược Vũ rời đi.
An Nhược Vũ sững sờ: “Vậy bác gái thì sao?”
“Anh hỏi bác sĩ rồi, bệnh của mẹ đã khá hơn nhiều.”
“Tâm bệnh của bà là anh, giờ anh sẽ ở bên bà.”
An Nhược Vũ khóc mưa: “Em… em đi rồi phải làm sao?”
Ánh mắt Kỷ Thừa Tự sâu xa:
“ người đừng mơ tưởng thứ vốn không thuộc về .”
An Nhược Vũ hối .
Nếu biết đàn bà Lâm Tuệ kia có thể nên mê hoặc đến vậy, khiến Kỷ Thừa Tự quay đầu, thì cô ta đã sớm bà Tống làm mẹ nuôi.
Ông Kỷ buột miệng nhắc qua.
giờ hối cũng vô ích.
Lúc đó cô ta càng muốn làm bà Kỷ hơn.
Kỷ Thừa Tự thật sự đã quyết tâm.
Ông cụ nhà họ Kỷ không thích Lâm Tuệ, muốn Kỷ Thừa Tự cưới người môn đăng hộ đối, giỏi giang.
đầu tiên Kỷ Thừa Tự chống lại ông.
Anh quỳ từ đường ba ngày ba đêm, quỳ đến kiệt sức ngất đi.
Nhà họ Kỷ không muốn mất người thừa kế xuất sắc vừa tìm lại, đành phải ngầm chấp .
Khi tỉnh lại, Kỷ Thừa Thần nhìn anh ánh mắt phức tạp.
“Cô … sẽ theo anh về nhà họ Kỷ sao?”
Kỷ Thừa Tự lắc đầu.
“Vậy anh…”
“Có đáng không?”
Giọng Kỷ Thừa Tự bình thản:
“ phải chuẩn bị mọi thứ trước.”
Suốt nay, mỗi khi đến Lâm Tuệ, anh đến điều tốt đẹp của cô.
Thật ra trước khi Kỷ Hạo ra đời, họ cũng có ngày tháng rất đẹp.
Anh dựa dẫm vào Lâm Tuệ.
Anh cũng thật sự đã yêu cô.
Anh chìm đắm ký ức hết này đến khác, cho đến khi buộc phải thừa … anh đã yêu Lâm Tuệ nữa.
Anh không biết Lâm Tuệ có tha thứ cho hay không.
dù sao cũng phải cố gắng.
20
Tôi ở lại làng chài nhỏ đó.
cần rảnh, Kỷ Thừa Tự lại đưa Kỷ Hạo tới tìm tôi.
Tôi không còn đuổi họ đi, cũng không tiếp đãi gì.
Không biết họ yêu tôi, hay yêu hào quang của tôi bây giờ.
Trái tim tôi đã chết ở kiếp trước, không thể ấm lại.
Kỷ Thừa Tự học nấu ăn, học làm món tôi nấu cho chúng tôi ăn.
Kỷ Hạo không còn tôi phiền, ngược lại còn hỏi tôi rất nhiều thứ.
Giống hệt trước kia nó quấn quýt An Nhược Vũ.
Nó nói tôi trên tivi, bạn học đều khen mẹ nó đẹp.
Cái kiểu khoe khoang không che giấu, dường không ác ý luôn khiến tôi có cảm xúc rất phức tạp.
Không khỏi đến dáng vẻ cay nghiệt của nó ở kiếp trước.
Kỷ Hạo nói An Nhược Vũ đã đi rồi, nữ chủ nhân nhà họ Kỷ chờ đợi có tôi.
Tôi chợt tới kiếp trước, không nhịn hỏi nó:
“ thật sự nghĩ mẹ có thể làm tốt vai trò chủ mẫu nhà họ Kỷ sao?”
Nó cười.
“Mẹ là người thế nào, chủ mẫu nhà họ Kỷ sẽ là thế .”
Khi yêu, nó thật sự có thể khiến người ta say.
Kiếp trước tôi nhờ chút ngọt ngào mà sống qua rất nhiều .
An Nhược Vũ quen sống xa hoa, không thể quay lại ngôi làng nhỏ nữa.
Nghe nói cô ta bám đại gia hơn mươi tuổi.
Bị vợ lột sạch quần áo ngoài phố.
Sau đó lại lưu lạc bên người khác.
Còn tôi sống cuộc đời của , giữ mối quan hệ nhạt nhòa họ.
Tôi chưa quay về nhà họ Kỷ.
tôi bán bằng sáng chế cho họ Kỷ, theo hình thức chia lợi nhuận.
Tiền mà, ai lại không muốn kiếm.
Kỷ Thừa Tự cũng không tái hôn.
nhà anh, văn phòng anh, đều treo ảnh tôi.
Cả Vân đều biết tôi là người vợ duy nhất của anh.
Kỷ Hạo thường xuyên gọi điện cho tôi, có lúc tôi bận không nghe, nó cũng không dám giận.
Nhiều trôi qua, trước lễ trưởng của nó, họ tới đón tôi.
Kỷ Hạo dường không chắc chắn, cẩn thận cầu tôi:
“Mẹ, bao nay mẹ không về, chúng đều theo ý mẹ.”
“ đây là lễ trưởng của …”
Tôi mơ hồ tới kiếp trước.
Không rõ vì sao, cuối tôi theo họ về Vân .
Vì tôi xuất hiện, bữa tiệc này còn long trọng hơn cả kiếp trước.
Ai nấy đều tranh nhau tới nâng ly tôi — vị chủ mẫu nhà họ Kỷ hiếm khi lộ diện.
Ký ức kiếp trước và hiện tại chồng lên nhau, tôi khẽ cong môi.
Tôi đã nói rồi, phụ nữ cả đời… là phải sống vì .
(Hết)