Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Tôi ôm mẹ, chúc mừng mẹ có một khởi đầu , những chuyện tiếp theo cứ tôi xử lý.

Tiễn mẹ xong, tôi quay lại phòng ăn, đầu bếp đã xếp hàng mang đồ ăn cho Đình Đình.

Ba tôi chăm sóc cô ta từng li từng tí, sợ cô ta có chỗ nào không thoải mái.

Bà nội ngồi cạnh, trong không dễ chịu, trước ba thân thiết với bà nhất.

Lúc này mà không thêm dầu vào lửa thật uổng.

Tôi nhỏ giọng nhắc bà nội: “Bà nội, bà đừng lộ ra chút bất mãn nào. Ba con hoàn toàn thừa hưởng gen của ông nội, đặc biệt là cái gen ngoại .”

“Bà xem, ngoại một cái đã đuổi mẹ con ra khỏi nhà, giống hệt ông nội hồi trẻ.”

“Thời thế thay đổi , có thể bà quên mất bước tiếp theo của ông nội là người ta hạ t.h.u.ố.c cụ vì cụ không hài với nhân của ông… Bà đừng đi vào vết xe đổ của cụ .”

Gương mặt chăm sóc kỹ lưỡng của bà nội xuất hiện vài nếp nhăn, bà đập mạnh xuống bàn.

Mọi người đều quay lại nhìn.

cần vội Đình Đình bước vào cửa.”

Lời bà nội trước nay ba tôi từng trái ý.

Hôm nay lại có ngoại lệ, ba cau mày: “Mẹ lại bày ra uy quyền mẹ chồng ? Đình Đình tốt vậy, không tiếc mạng sống cũng muốn sinh con cho con, mẹ có thể phản đối?”

Đình Đình khẽ siết tay ba: “Không đâu.”

“Dù con cũng chẳng sống bao lâu, không vào cửa cũng . Đợi con đi , còn phải người khác chăm sóc .”

“Người nghe có hai đời vợ, một ly hôn, một qua đời, khó tránh khỏi lời đồn không hay.”

“Chi bằng cứ em lặng lẽ vậy. là đứa bé… sẽ không coi con là con giá thú chứ?”

“Đương nhiên không.” Ba tôi xúc động, “Em nghĩ cho vậy, nhất định em đàng hoàng rước về.”

Bà nội ngồi một tức tối mà không .

Tôi tích cực tiếng: “Vậy phải chuẩn bị thôi. Khách sạn chọn Sheraton chúng ta hay đến nhé? Đình Đình, chị thích trời trên bãi cỏ, trên bãi biển hay tổ chức trong nhà?”

“À còn phải sang nhà gái dạm ngõ, đãi tiệc khách khứa, còn… còn nhỉ? Bà nội, bà một câu đi chứ.”

“Con còn tốt nghiệp đại học, biết mấy chuyện này.”

Tay bà nội run người mắc Parkinson, tức giận quay về phòng.

Đình Đình lập tức tỏ ra bồn chồn bất an.

Từ xưa con trai và mẹ vốn khó vẹn toàn đôi .

Ba liếc ra hiệu cho tôi, bao năm sống cùng đủ tôi hiểu ngay.

Đúng là vợ xong lập tức đổi phe.

Trước ba tự đi dỗ bà nội, tôi dỗ mẹ.

Giờ ba đi dỗ Đình Đình, tôi dỗ bà nội.

Nhìn xem, đó chính là đàn ông.

Không phải không , mà là không muốn .

Tôi thấy không đáng thay cho mẹ, vậy nên vở kịch càng phải diễn cho trọn. Tôi trước cửa phòng bà nội, chờ ba giây, tiếng đập phá loảng xoảng vang .

“Còn biết đến thăm tôi à? Tôi còn tưởng vợ xong quên luôn mẹ !”

4

Một lúc lâu không nghe động tĩnh, bà nội vừa mở cửa đã thấy tôi mỉm cười trước mặt.

Tôi khoác tay bà: “Bà nội, đừng giận . Mẹ ruột có một, phụ nữ có thể thay. Ba con giờ là nhất thời mê muội, đợi tỉnh ra sẽ nhớ đến bà thôi.”

Bà trừng : “Không biết rốt cuộc mày về phía ai.”

“Đương nhiên là về phía ba .”

Bà lại trợn thêm cái .

“Chẳng phải bà từng ? Mọi việc phải lấy ba — tức là nam đinh nhà họ Bạch — trọng. Bà cứ tạm thời nhịn một chút, đợi đứa bé trong bụng Đình Đình sinh ra , tròn méo thế nào chẳng phải do bà định đoạt .”

Thế nhưng những lời bà từng treo miệng lại không thể khiến bà vui .

Bà cũng hiểu những lời ấy chắc là chân lý, khi d.a.o đ.â.m vào chính mình biết đau.

Tôi thẳng: “Bà đừng hồ đồ, lỡ đâu ba con giống ông nội, mềm tai nghe theo người khác, nhắm một mở một , lúc đó bà là người khổ.”

Năm xưa bà và ông nội kết hôn theo sắp đặt của gia đình, sau cũng từng có thời gian ngọt ngào, nhưng vừa sinh con xong, ông nội đã thay .

Người phụ nữ cái cũng tốt, còn người vợ tào khang trong nhà đến cả thở cũng thành sai.

Tệ hơn là khi tư tưởng xã hội bắt đầu cởi mở, những chuẩn mực gia đình từng ràng buộc ông nội trở thành tờ giấy vô nghĩa. Bà không chịu ly hôn, ông liền dùng mọi thủ đoạn ép buộc.

Cụ vốn rất hài với bà, nhưng vì con trai suốt ngày không về nhà mà lại về phía con.

Bà không còn cách nào khác, đành rời khỏi nhà họ Bạch.

Thế nhưng thế xoay chuyển, người lại lén cho cụ uống t.h.u.ố.c ngủ.

Cụ vốn có bệnh mạn tính, thành phần trong t.h.u.ố.c gây tổn hại cực lớn. Điều tra kỹ phát hiện còn có sự ngơ của chính con trai ruột.

Nếu cứ tiếp diễn vậy còn ra thể thống ?

Cụ thay đổi thái độ thỏa hiệp trước , mạnh mẽ ra chủ cho bà, ép con trai chia tay nhân.

Bà nội trở về nhà họ Bạch.

Nhà vẫn còn đó, nhưng người đã tản mác. Bà khổ sở chống đỡ đến khi ông nội qua đời, hai năm yên ổn.

Nhớ lại quãng thời gian ấy, bà hoang mang, nhưng miệng vẫn cứng rắn: “Ba mày sẽ không vậy.”

Tôi bĩu môi: “Vâng, trước bà với mẹ con cãi nhau, ba đâu có ít lần giữa hòa giải.”

Mẹ tôi không phải người tàn nhẫn.

Nhưng Đình Đình chắc đâu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.