Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chậc, chiến lực có thế thôi à?
Họ không quậy, thì tôi giúp họ quậy.
Tôi người bóng gió Hứa Đình Đình rằng không thể cứ không danh không phận, phải ba tôi đích thân tới thăm bố mẹ cô .
Cô hiểu ý rất nhanh, chọn một ngày đẹp trời rồi đề nghị “vinh quy bái tổ”.
Ba đồng ý, cẩn thận chuẩn bị quà cáp.
Còn long trọng hơn cả lần trước mang đồ biếu nhà bà ngoại, thứ thậm chí lấy thẳng từ cửa .
Mẹ tôi khó tránh khỏi chạnh lòng, ngày ba cưới mẹ, đúng lúc khó khăn, quà cưới bao nhiêu.
Tôi an ủi mẹ, nhưng mẹ , bận rộn chuyện chuỗi cửa . Tôi càng giữ chân ba lâu, mẹ càng có thời gian nắm quyền.
Vài ngày sau, chúng tôi vượt qua một con đường núi, đến nhà Hứa Đình Đình.
Họ nhà cô đứng dọc đường đón chào.
Tôi chạm ánh mắt một người họ , người đó khẽ gật ra hiệu mọi thứ sắp xếp xong. Tôi việc chờ xem kịch.
Nhà không lớn, người vừa vào chật kín.
người họ còn khiêng ghế ngồi ngoài sân, chờ ba tôi mở lời.
Ba tôi thích nghi rất nhanh, bày quà ra, rõ mục đích chuyến .
Bố Hứa Đình Đình là người chất phác thật thà, ông không có ấn tượng tốt ba tôi, nhưng , đành gật .
“ cần con hài lòng là , tôi tuyệt đối không Đình Đình thiệt…”
“Khoan !” Rèm hạt bị vén lên, một người phụ nữ chừng năm mươi bước ra, “ miệng thì tích sự ? Không có thực tế à?”
Ba tôi cau mày: “Tôi sẽ Đình Đình căn nhà. Sính lễ một trăm vạn, còn yêu cầu cứ .”
Một trăm vạn tiền sính lễ ở đâu không thấp, huống chi ở nông thôn.
Ba tôi chắc mẩm họ sẽ hài lòng.
Ai ngờ người phụ nữ, tức mẹ Hứa Đình Đình, thẳng thừng bác bỏ: “Một trăm vạn đủ, ít nhất phải một nghìn vạn.”
“Bà đừng có mở miệng ra là đòi quá đáng.”
“Quá đáng cái ? Ông thử nhìn ông bao nhiêu tuổi rồi. Con gái tôi thiệt vì ông già, lại còn ở bẩn, tôi làm mẹ đương nhiên phải tính nó chứ.”
ba tôi sa sầm.
Còn tôi thì cười sướng rơn, hay lắm!
Tôi nhìn người họ tôi liên hệ trước đó, người ấy , hóa ra không phải thuyết phục mẹ Hứa. có thể là định mệnh sắp đặt.
Người họ đúng lúc đứng ra châm dầu: “Quy tắc trong làng tôi là cưới lần thì đôi bên đều lần , còn tái hôn thì phải bồi thường tổn thất. lại tôi nghe Đình Đình m.a.n.g t.h.a.i cháu trai ngoan nhà ông rồi?”
“Không đâu, Đình Đình còn bị u.n.g t.h.ư!”
“Trời ơi, u.n.g t.h.ư đâu phải chuyện đùa.”
“Hay là bỏ đứa bé , chữa bệnh trước rồi tính. Ngốc quá , Đình Đình.”
Hứa Đình Đình yếu ớt, bơ vơ: “Không đâu. Tất cả là tự nguyện. Em không muốn Diệu Bang có tiếc nuối.”
Họ nào bỏ qua: “ là cô liều mạng sinh con cái loại trông bảnh nhưng ra này. Nhìn thì giàu có lắm, đến một nghìn vạn không đưa.”
Hứa Đình Đình : “Một nghìn vạn quá. Em thấy…”
Bị lườm một cái, cô vội đổi giọng: “Hay là… trăm vạn…”
Mẹ Hứa giận đến run người: “Chưa từng thấy đứa con gái nào khuỷu tay bẻ ra ngoài như cô! Tụi tôi đều vì tốt cô. Cô trả giá lớn như , lỡ sau này hắn trở , không đối tốt con cô, phải cô c.h.ế.t uổng ?”
Hứa Đình Đình khóc nấc: “… năm trăm vạn , không thể hơn nữa. Diệu Bang không dễ dàng , mọi người ép em nữa em sẽ nhảy xuống vực…”
Ba tôi cảm động không thôi, chủ động tăng thêm trăm vạn, nâng sính lễ lên bảy trăm vạn.
Trong chốc lát tôi không phân biệt nổi Hứa Đình Đình có phải kiểu yêu mù quáng hay không.
Nhưng mẹ Hứa thì chắc chắn không phải.
Bà tiếp tục yêu cầu ở chăm sóc Hứa Đình Đình, cả nhà đều .
Ba tôi còn chưa kịp , bà không , bóp c.h.ặ.t t.a.y ba: “Vừa vừa thôi.”
Hứa Đình Đình tay ba: “ bố mẹ em ! Hôm nay vì em tốn tiền như , em áy náy lắm. Bố mẹ em thì còn tiết kiệm tiền giúp việc tiền chăm sau sinh.”
Ba tôi mềm tai, lập tức đồng ý.
thể hiện thành ý, ba đưa tấm thẻ, một thẻ một trăm vạn, một thẻ ba trăm vạn, phần còn lại hẹn đưa sau.
Mẹ Hứa vui ra , bước lên bước. Ánh nắng xuyên qua mái kính trên soi rõ gương bà .
Bà giật mình ngồi bật dậy, chăm chăm nhìn bà , tay lại run bần bật: “Bà… bà… bà là…”
Mẹ Hứa liếc xéo, dáng vẻ kiêu ngạo: “Đúng , mươi năm không gặp mà bà vẫn nhận ra tôi à?”
7
Bà thở dốc: “Không, con trai, Hứa Đình Đình không bước vào cửa nhà này. Nó là con gái Lục Thanh Lê.”
Một câu như hòn đá ném xuống hồ, làm dậy sóng ngàn lớp.
Lục Thanh Lê là kẻ thù cả đời bà — chính là người tình năm xưa suýt đuổi bà ra khỏi nhà.
Đúng là bất ngờ ngoài dự tính!
Tôi vốn còn nghĩ hôm nay đủ làm ba và bà khó , cảnh gà bay ch.ó sủa phải đợi về sau mới diễn, ai ngờ hôm nay đủ đặc sắc.
Ba tôi sững người.
Hứa Đình Đình thông minh nắm tay ba, ngơ ngác hỏi: “Mẹ em tên Lục Thanh Lê, thì ạ?”
Không ai trả lời.
Hứa Đình Đình hoảng hốt: “ lẽ… lẽ nhà mình có thù từ đời trước… không cần đứa bé trong bụng em nữa ? Diệu Bang… con… con vô tội mà!”